Trịnh bá gia cũng không biết hiện tại bản thân bị hiểu lầm, nhưng dược hiệu vẫn còn tác dụng, hắn lại chủ động đứng lên, đi đến trước soái liễn.
Một trận, hắn đánh thắng.
Tuy rằng đại giới rất lớn, nhưng đáng giá.
Sau khi phá được Đông Sơn bảo, lại công tiếp là việc nhỏ, quan trọng nhất chính là, Trịnh bá gia thống lĩnh quân đội mặt đông này, có cơ hội thở dốc và tu dưỡng.
Lính, cần bổ sung.
Quân giới, cần bổ sung.
Chiến mã, cũng cần bổ sung.
Chỉ cần có thể đánh thắng trận, chỉ cần có thể đánh dứt khoát lưu loát thắng trận lớn, những cái này căn bản không thành vấn đề, về sau muốn người muốn chiến mã, đều có thể thẳng sống lưng xin, mà những người khác căn bản không có lời gì để nói.
Hơn nữa quan hệ giữa hắn và Tĩnh Nam Vương, ha ha!
Một trận chiến Ương Sơn trại kia, một trận chiến Đông Sơn bảo này, kế tiếp hắn có thể đứng về phía hậu phương nghỉ ngơi lấy sức, nhìn người khác đánh giặc.
Cái này giống như học sinh xuất sắc làm xong bài trước tiên, thưởng thức khuôn mặt những học sinh khác đang vò đầu bứt tai, tất nhiên cực kỳ thoải mái.
Người mù cũng có thể trở về, đổi Tứ Nương tới đây trù tính công tác hậu cần.
Mà lúc này, Trịnh bá gia lại nghe phía trước truyền đến tiếng rít gào của vị Trụ quốc kia:
-Lão phu không tiếc không cần cái mặt già này, quỳ cầu xin vị Bá gia kia cho chúng ta một con đường sống, nhưng vị Bá gia kia không đáp ứng, hắn nói muốn chúng ta như Thanh Loan quân dưới Ngọc Bàn thành, tất cả đều bị tàn sát lập quân uy cho Yến quân! Lão phu vô năng, không che chở được cho mọi người, lão phu, đi trước một bước!
Vứt dứt lời, Thạch Xa Đường bỗng nhiên rút đao trong tay một binh sĩ người Yến, cực kỳ dứt khoát cắt cổ.
Đao rơi, người ngã xuống.
Sở quân bị bao quanh tại khu vực trung ương gầm lên:
-Mẹ nhà nó, người Yến không cho chúng ta đường sống!
-Cùng Yến cẩu liều mạng!
-Vì lão Trụ quốc báo thù!
Lương Trình yên lặng nhấc đao lên, hạ lệnh nói:
-Sát!
Kỵ binh người Yến giục ngựa, bắt đầu xung phong.
. . .
Nơi xa, Trịnh bá gia đứng trên soái liễn nhìn thân ảnh già nua ngã xuống vũng máu.
Hắn ngập ngừng một chút, mắng:
-Lão già đáng chết!
. . .
Xác chết của Thạch Xa Đường được an trí trên soái liễn, không có vải tang, chỉ có mặt quân kỳ của người Sở bao lên.
Lúc này người mù đã đi đến soái liễn, tóc của hắn hơi tán loạn, trên mặt, cũng tràn đầy mỏi mệt, trên người, cũng có vài vết thương.
Bên trong loạn quân, tính có Lương Trình che chở hắn, chính hắn cũng có tinh thần lực làm chỗ dựa, vẫn như cũ khó có thể bảo toàn bản thân.
Cũng phải, ngay cả Kiếm Thánh, quần áo cũng đẫm máu, những người khác có thể hi vọng xa vời, lông tóc không thay đổi gì?
Cũng cũng may ngay từ đầu người Sở chỉ chém giết và đánh sâu vào vùng trọng điểm, đó chính là chỗ của Trịnh bá gia, tại khu vực này, thi thể binh sĩ hai bên tầng tầng lớp lớp, đặc biệt khi giằng co, binh sĩ hai bên không thể không dẫm lên thi thể chém giết.
Trịnh bá gia trực tiếp ngồi trên boong soái liễn, khi thì ngẩng đầu lên nhìn thi thể vị Trụ quốc Đại Sở kia, khi thì khẽ nhíu mày.
-Chủ thượng, hắn cố ý.
Người mù trấn an nói:
-Hắn từ lúc bắt đầu, không tính toán xin tha cho bại binh, đã sớm tính toán giết chết tâm đầu hàng của người Sở.
Thân là Trụ quốc Đại Sở, hắn tất nhiên không muốn chịu nhục, giống Khuất Thiên Nam lúc trước, hắn cũng không xin tha, khi Tĩnh Nam Vương hạ lệnh sát phu, hắn dứt khoát tự sát.
Người Sở, vẫn trọng khí tiết.
Hơn nữa Đại Sở tự nhiên loại có truyền thống quý tộc quốc nội giao chiến, quý tộc bên thua có thể được chuộc lại, đồng thời cũng có kiểu sau khi chủ soái một quân thất bại, tự vẫn.
Sau khi thất bại, hắn vốn muốn chết, trước khi chết cố gắng làm một ít cống hiến cho Sở Quốc, cũng đúng theo lý thường.
Trịnh bá gia nghe xong, chỉ túy ý gật đầu, nói:
-Ta đương nhiên rõ ràng cái này, nhưng chỉ cảm thấy, hắn chết quá đơn giản, quá dứt khoát.
Vẫy vẫy tay, ngẩng đầu lên, ý bảo A Minh bên người giơ túi nước lên.
Ngay sau đó, đôi tay Trịnh bá gia xoa nhẹ trên mặt, nói:
-Tốt xấu cũng là một vị Trụ quốc, cũng coi như là nhân vật danh chấn một phương, nói chung cảm thấy, hắn hẳn nên nói nhiều lời, ít nhất, để sau này lại có một ít cố sự về ta.
Bởi nguyên nhân cắn thuốc, đầu óc Trịnh bá gia hiện tại đã càng ngày có xu thế kịp thời, ngay cả từ ngữ chức nghiệp đời trước cũng lấy ra sử dụng.
Chết, là đáng chết.
Tuy nói bắt sống một Trụ quốc, thoạt nhìn là một công lao cực lớn, nhưng dưới tiền đề là người ta có chịu cho ngươi bắt sống hay không.
Cái loại nói mấy câu rồi chết này, xuống nói xấu hắn vài câu rồi một tay cắt cổ tự sát này, thật sự có chút quá mức hấp tấp và không tận hứng.
Ngươi chính là một những Trụ quốc của Đại Sở, dù sao cũng nên diễn sâu một chút đi chứ?
Người khác khả năng không cách nào đoán ra suy nghĩ trong đầu hiện tại của Trịnh bá gia đối với cái chết của Thạch Xa Đường.
Không phải xuất phát từ góc độ lợi ích, cũng không phải cân nhắc từ đối với đại cục chiến tranh, chỉ thuần túy là, trận đại thắng này kết thúc bởi Thạch Xa Đường đi quá dứt khoát, để lại một vệt tiếc nuối.
Nhưng, người mù nhưng thật ra có thể hiểu ý tưởng chủ thượng.
Tuy rằng, người mù cũng cảm giác ra cảm xúc hiện tại của Trịnh Phàm, hình như không thích hợp, biểu tình cũng quá mức phong phú.
Phải biết rằng mấy năm qua, chủ thượng vẫn luôn tập trung học tập biểu diễn, hỉ nộ không hiện ra sắc đây là kiến thức cơ bản.
-Chủ thượng, vị Trụ quốc Đại Sở kia nghĩ đến cũng cảm thấy bị thất bại quá mức đột nhiên, cũng quá trở tay không kịp, cho nên, trước đó căn bản không có chuẩn bị.
Ân, đừng nói trước đó, cũng không nói trước trận chiến này, khả năng đời này hắn chưa chuẩn bị tư tưởng bản thân chiến bại.
Cho nên, vô luận trên phương diện kinh nghiệm và tâm thái, khả năng vẫn chưa làm tốt công tác trải chăn và chuẩn bị, kết quả đến loại thời điểm này, cái khác, kỳ thật đều là giả, hắn nói cái gì, làm chuyện gì, đều không phải chuyện tất yếu, tất cả chỉ bởi hắn muốn giữ chút thể diện còn lại, kết thúc bản thân.
Chết sớm một chút cũng đỡ phải đối mặt với tình huống bản thân không quen thuộc, tự nhiên, cũng bị chết quá mức đơn giản cùng dứt khoát.
-Mà từ xưa đến nay, trung nhân nghĩa sĩ tính toán tự sát cũng lười nghĩ đến cái gì đợi địch nhân đến chiêu hàng rồi cự tuyệt đi!
Trịnh bá gia duỗi tay sờ tóc, nói:
-Hắn sao lại có thể ích kỷ như vậy.
Người mù nhanh chóng dùng tinh thần lực “Gõ gõ” A Minh, hỏi trong lòng:
-Tại sao hôm nay chủ thượng cảm giác không thích hợp như vậy?
-Lúc trước khi phải kích, chủ thượng bởi Ma Hoàn phụ thể, để tinh thần quá mệt mỏi, cho nên ta đã đưa chủ thượng một viên đan dược do Tiết Tam luyện chế ra.
-Ngươi thật to gan, đồ vật Tiết Tam luyện ra có thể tùy tiện ăn sao, tên kia làm ra cái gì chẳng lẽ ngươi không biết. Thật sự để chủ thượng ăn sinh ra cái tật xấu gì hoặc để chủ thượng tính tính đại biến, sau này chúng ta còn “Liếm” thế nào nữa?
Hiện tại liếm chủ thượng đã đủ khó, nếu lại khiến chủ thượng thêm một ít bệnh tâm thần, vậy. . .
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .