- Ta thấy vấn đề không lớn, chủ thượng ngủ một giấc có lẽ tốt rồi.
Nói thì nói như vậy, nhưng A Minh cũng hơi nghĩ ngợi, cố ý cúi đầu nghiêm túc nhìn chủ thượng.
Trịnh bá gia vẫn tinh thần phấn chấn như cũ, liên tục hạ lệnh nói:
- Truyền lệnh Kim Thuật Khả, suất quân tiếp tục đuổi bắt người Sở chạy trốn.
-Truyền lệnh A Trình, suất binh mã giúp đỡ A Lực Công Tôn Chí bọn họ quét sạch tàn quân Đông Sơn bảo.
-Thông báo quân đội bạn phụ cận, nói cho bọn họ rằng Đông Sơn bảo đã bị phá, quân ta tổn thất khá lớn, để bọn họ chú ý yểm hộ quân ta.
-Thông báo Tĩnh Nam Vương, báo Vương gia, chúng ta đã đại thắng, trảm Trụ quốc người Sở, xin Vương gia cho chỉ thị tiếp theo.
-Truyền lệnh Bổn Bá, an trí di thể của vị Trụ quốc Đại Sở này, đúng rồi, cống hiến quan tài ngươi, để hắn nằm trong đó, tìm ít vải tang, làm đội ngũ đưa ma, Bổn Bá muốn cho một nhánh nhân mã, chuyên môn đi qua các quân trại quân bảo người Sở, phát tang cho Trụ quốc Đại Sở.
-Mặt khác, truyền. . .
Nói tới đây, Trịnh bá gia bỗng nhiên dừng lại, bởi hắn cảm giác trong lỗ mũi tựa hồ có nước mũi đang chảy ra.
-Thế nào lại bị cảm. . .
Duỗi tay một sát, lại thấy trên mu bàn tay đỏ thẫm, lại duỗi tay sờ sờ, kích động máu mũi đến dọa người.
-Ta đi, dược hiệu này thật. . .
Trịnh bá gia chỉ cảm thấy một trận khí huyết truyền về phía trán, sau đó tiêu tán, ý thức cả người bất thình lình mất đi, trực tiếp ngất.
Người mù vội vàng dùng niệm lực nâng Trịnh bá gia, để hắn tiếp tục ngồi, bày ra một tư thế ngủ say.
A Minh nhìn một màn này, hơi lo lắng nói:
-Không có việc gì đi?
Người mù lắc đầu, nói:
-Vấn đề không lớn, chỉ là hôn mê.
Ngay sau đó, người mù nói:
-Bá gia có lệnh, soái liễn vào thành!
. . .
-Mạt tướng bái kiến Vương gia!
Lý Phú Thắng một thân bụi bặm, quỳ một gối trước mặt Điền Vô Kính.
Sau khi ngẩng đầu, trên người không chỉ có bụi đất, mà còn một ít dấu hiệu đen cháy.
Điền Vô Kính ngồi trên soái tòa thuộc về Lý Phú Thắng, nhìn Lý Phú Thắng phía dưới, nói:
-Tự mình xông lên?
Lý Phú Thắng đánh giặc thích đi đầu xung phong, thói quen này đã sớm hình thành tại Bắc Phong quận, sau đó đến nay vẫn chưa sửa đổi.
Tướng lãnh khác khát vọng quân công và đặc quyền cho vợ con, Lý Phú Thắng hắn chỉ đơn thuần thích hưởng thụ khoái cảm giết chóc.
-Hắc, Vương gia, mạt tướng cảm thấy tựa hồ có chút cơ hội, muốn thử đi lên một chút xem, nếu có thể lao lên, trận này có thể dễ đánh hơn nhiều.
-Lao lên?
-Không, không có. . .
Thế nhân đều nói, Tổng binh của Trấn Bắc quân, người nào người nấy đều là người ngang ngược kiêu ngạo.
Lời này thật sự không giả, nhớ trước đây, bọn họ còn nhất trí khuyến khích Trấn Bắc Hầu đứng ra tạo phản xưng Đế, Lý Lương Thân còn nghe quận chúa nói hồ nháo đi ám sát hoàng tử.
Nhưng, nói câu không dễ nghe. . .
Hoàng tử, đơn giản là người có huyết mạch Hoàng thất thôi, ngươi muốn nói bọn hắn có cống hiến gì, cũng khó nói.
Trong mắt những người tướng già nửa đời người trên sa trường, “Không cho là đúng”, cũng rất bình thường.
Nhưng Điền Vô Kính quân công ở chỗ này, thực lực cá nhân ở chỗ này, uy vọng cũng ở chỗ này, muốn không phục cũng khó.
Không chỉ Lý Phú Thắng, ngay cả Lý Lương Thân ở chỗ này, chỉ cần hắn mặc giáp trụ, đối mặt Điền Vô Kính, hắn cũng phải quỳ.
Điền Vô Kính duỗi tay, nhẹ nhàng phủi bụi đất trên giáp trụ, nói:
-Bổn Vương nhìn qua cảnh tượng quân đội ngươi công thành, làm, không tồi!
-Bẩm Vương gia, đây bởi khi mạt tướng và bộ hạ dưới trướng đi cánh đồng tuyết, đã từng lấy dã nhân luyện qua, may tiểu tử họ Trịnh kia nghĩ chu đáo, nếu không có lần trước lót nền tại cánh đồng tuyết, lúc này đây, mạt tướng cũng không ít lần tay vội chân loạn một phen.
-Nhưng người Sở, không phải dã nhân.
Điền Vô Kính mở miệng nói.
-Vâng, mạt tướng hiểu rồi.
-Phương pháp thủ thành thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng kỳ thật ẩn chứa rất nhiều môn đạo, hôm nay người Sở suy thoái, làm ngươi cảm thấy có cơ hội thừa nước đục thả câu, đó chính là người Sở cố ý để ngươi cảm thấy như vậy.
-Vâng, mạt tướng dẫn người xông lên đã phát hiện được.
Sau khi Lý Phú Thắng dẫn người lên phá thành, phát hiện người Sở trên tường thành đã sớm làm tốt công tác chuẩn bị, nếu hắn tùy thời hạ lệnh rút về nhanh, có lẽ sẽ bị tổn thất khá lớn.
-Bổn Vương biết tính tình của ngươi, Bổn Vương cũng không tính toán sửa đổi, nhưng Bổn Vương không muốn ngươi chết chỗ này, bởi muốn đề bạt một vị tướng lãnh có thể phục chúng, sẽ rất phiền toái.
-Vâng, mạt tướng hiểu rồi.
-Thời gian còn rất nhiều, Bổn Vương không hạ lệnh tạo một giới hạn thời gian để các ngươi phá thành, bổn ý vốn là để các ngươi có cơ hội luyện tập thong dong. Chế tạo nhiều khí cụ công thành, mài bớt nhuệ khí của Sở quân, không cần đi hy vọng xa vời cái gì một trận chiến đánh hạ, chỉ cần làm tầng tầng suy yếu cuối cùng đến khi công thành thành công là được.
-Chỉ là, chỉ là. . .
Lý Phú Thắng hơi lúng túng.
Điền Vô Kính hỏi:
-Chỉ là cái gì?
Lý Phú Thắng ăn ngay nói thật:
- Chỉ là, mạt tướng cảm thấy những thợ thủ công đến từ Dĩnh Đô kia, trình độ thật sự không được.
-Trình độ không được?
-Mạt tướng từng thấy qua những khí giới của Trịnh lão đệ, tuy những thợ thủ công Dĩnh Đô kia đều có thể chế tạo ra, nhưng bên ngoài tương tự, kỳ thật bên trong lại có bất đồng rất lớn. Rất rõ ràng, thợ thủ công của Tuyết Hải Quan so với những thợ thủ công Dĩnh Đô này, trình độ tay nghề cao hơn hẳn một bậc!
Điền Vô Kính gật gù:
-Được rồi, Bổn Vương có thể phái người đến bảo Trịnh Phàm đưa một đám thợ thủ công thừa cho ngươi.
Lý Phú Thắng lắc đầu nói:
-Không được, không được, Vương gia, cái này thật đúng là không được, mạt tướng tấn công chính là Tây Sơn bảo, Trịnh lão đệ bên kia tấn công chính là Đông Sơn bảo, Tây Sơn bảo chỗ này đã ăn khổ vài lần, nghĩ đến Đông Sơn bảo bên kia không hơn kém nơi này bao nhiêu đi.
Lý Phú Thắng dừng một chút, nói tiếp:
-Trịnh lão đệ bên kia, tất nhiên cũng cực kỳ căng thẳng, nếu mạt tướng lấy người của hắn tới đây, chẳng phải là. . . Chẳng phải là. . .
Điền Vô Kính lắc đầu, nói:
-Trước quốc chiến, chẳng có gì phân biệt ta ngươi, tất cả đều lấy quốc chiến làm trọng.
-Lời này nói thì nói vậy, đạo lý này mạt tướng cũng hiểu rồi, nhưng Vương gia, cứ như vậy điều người đến, ngày sau mạt tướng gặp Trịnh lão đệ, thật ngượng ngùng! Hiện tại, chỉ có nhân thủ không đủ dùng, nơi nào còn có dư thừa? Càng miễn bàn là thợ thủ công.
-Năng lực hắn mạnh, hẳn không thành vấn đề.
“. . .” Lý Phú Thắng.
Bản thân còn có thể nói gì!
Bản thân còn có thể nói gì!
Năng lực Trịnh Phàm mạnh, không thành vấn đề, năng lực phía bản thân không được, yêu cầu giúp gấp!
Tuy rằng Lý Phú Thắng và Trịnh bá gia quan hệ rất tốt, nhưng nghe được lời này, cũng khó có thể tiếp thu.
Nhất buồn bực chính là, trên dưới toàn quân, ai không biết Tĩnh Nam Vương coi trọng nhất chính là Bình Dã Bá?
----
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .
Cảm ơn mci9 đã ủng hộ nhóm nha, mấy nay dịch giả ốm nên hơi chậm tiến độ, mong mọi người thông cảm nhé! Truyện vẫn dịch đều không drop đâu ạ!