Nhưng Lý Phú Thắng rốt cuộc đáy lòng vẫn rất có kiêu ngạo, lập tức, mở miệng nói:
-Vương gia, cái này không liên quan gì đến năng lực cao thấp, hôm nay bản thân mạt tướng kém chút nữa cũng toi, cũng biết được sự lợi hại của người Sở. Ngay cả Trịnh lão đệ, tinh thông khí giới, cũng tinh thông phương pháp công thành, cũng không có khả năng trong thời gian mấy ngày có thể đánh hạ Đông Sơn bảo kia.
Lý Phú Thắng nói đến đây, bổ sung:
-Nếu hắn có thể đánh hạ trong mấy ngày, ta đây sẽ ném giầy vào nồi ăn đi!
Kỳ thật ý của Điền Vô Kính là, Trịnh Phàm bên kia nguyên bản có người tinh thông chế tạo khí giới, cộng thêm bản thân Điền Vô Kínhcòn từng ngầm tặng người Thiên Cơ các cho hắn.
Hơn nữa bản thân Tuyết Hải Quan cũng có Rèn Đúc phường, có thể nói nội tình thâm hậu, bắt ít người đến đây giúp Lý Phú Thắng hẳn không thành vấn đề.
Nhưng chuyện của Thiên Cơ các, không thể truyền ra bên ngoài.
Mà Lý Phú Thắng, hiển nhiên bị đâm, cái này mới khiến hắn giận dỗi.
Đúng lúc này, một tiếng trường âm truyền đến:
-Báo!!!!!!
-Vào đi.
Truyền tin binh đi vào.
-Báo, Bình Dã Bá phái người truyền tin, Đông Sơn bảo đã phá, mời bản bộ ta đến yểm hộ.
“. . .” Lý Phú Thắng.
Tĩnh Nam Vương ngồi trên soái tòa, nghe quân tình, chỉ biết lắc đầu.
. . .
Cẩu Mạc Ly tay bưng một chén cháo lớn đến, cái chén này có thể làm bồn rửa mặt.
Kỳ thật, tuy nói dáng người Cẩu Mạc Ly không lớn, nhưng lượng cơm ăn vẫn rất lớn, dùng cách nói của người mù, không quan tâm trước đây bị bắt nhốt trong Tuyết Hải Quan hay hiện tại được thả ra làm việc, con hàng này luôn ăn lượng cơm bằng hai đến ba người.
Bởi hắn có thể trước khi ăn đem tinh thân và thể trạng điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất, nếu đã sống, phải biết hưởng thụ.
Bên cạnh chén cháo còn có mấy cái quẩy giòn mới chiên, dưới chân còn có bốn quả trứng vịt lộn ăn kèm.
Hắn một người ăn ngon uống tốt, mà bên người hắn chính là một đám binh sĩ dã nhân đang nuốt từng ngụm nước miếng.
Phàm thời gian chiến tranh, tiêu chuẩn thức ăn của chiến sĩ luôn được đề cao, kiểu gì cũng phải có thịt, nếu không, không bảm đảm đủ khí lực chém giết.
Hơn nữa, trước mắt Đông Sơn bảo đã bị đánh hạ, người Sở hấp thụ giáo huấn lần trước của Thanh Loan quân trong Ngọc Bàn thành, cho nên tại Đông Sơn bảo này không thiếu thốn gì lương thảo, hơn nữa hậu cần Đại Yến vẫn luôn cung cấp đều đặn, do đó quân đội Tuyết Hải Quan bên này thật sự không thiếu đồ ăn.
Công thành chiến, binh sĩ dã nhân tổn thất thảm trọng, kế tiếp người Sở phản kích cùng với một hồi chiến loạn, tử thương càng nhiều, nhưng vẫn có một bộ phận người còn sống.
Dã Nhân Vương thực hiện lời hứa hẹn, tự mình đến chỗ quân nhu xin thức ăn.
Mấy trăm người này chính là thành viên nòng cốt của đệ nhất trấn, ân, kỳ thật cũng đủ, rốt cuộc Trịnh bá gia ngay từ đầu đã định ra cho hắn, kỳ thật biên chế hai doanh ba ngàn người.
Qua mấy ngày lại đi nô bộc doanh của dã nhân kia, lại lựa chọn một ít thanh niên trai tráng tới đây, đệ nhất trấn này tính có bộ dáng rồi.
Người mù cầm nắm cơm, vừa ăn vừa tới đây, sao đó ngồi xổm xuống bên người Dã Nhân Vương.
Cẩu Mạc Ly lay hai bát cháo, nói:
-Bắc tiên sinh, Bá gia tỉnh chưa?
Người mù cắn một ngụm cơm nắm, lại cầm lấy một quả trứng vịt bên cạnh Dã Nhân Vương, nhẹ nhàng gõ, nói:
-Thế nào, có ý tưởng gì?
-Sao có thể, tính Bá gia không còn nữa, ngài đâu còn ở đây.
-Hắc, ta thấy thế nào dạo này ngươi nói chuyện mang theo chút thú vị.
-Cái này không phải bởi Bá gia giúp ta sửa tật xấu sao, ta đang thử sửa.
-Ân.
Người mù bóc trứng vịt lộn, cắn một miếng, nói:
-Chủ thượng không gặp vấn đề gì lớn, chỉ là thân thể tiêu hao quá mức dẫn đến hơi mệt thôi.
-Không có việc gì thì tốt.
Dã Nhân Vương lại uống hai thìa cháo, nói:
- người Sở này xác thật lợi hại, một chiêu phản kích kia kém chút đánh băng chúng ta rồi, cũng may Bá gia ngăn cản được cơn sóng dữ này. À đúng rồi, Bắc tiên sinh, ngài bị thương?
-Vết thương không lớn, đầu óc vẫn còn thanh tỉnh là được.
-Cũng phải.
-Tìm ngươi để tâm sự chút, mưu tính bước tiếp theo, quá trình mặc kệ như thế nào, Đông Sơn bảo này xem như đã bắt được.
Người mù nói:
-Kế tiếp nên thao tác thế nào?
Hiện tại Cẩu Mạc Ly xem như cùng ngồi trên một chiếc thuyền, người mù tự nhiên sẽ không biết tận dụng một chiến lược gia đại tài như vậy.
Cẩu Mạc Ly tự nhiên cũng không cần che giấu, nói thẳng không cố kỵ:
-Trận chiến Ương Sơn trại chiếm công đầu, chiếm Đông Sơn bảo là công hai. Hơn nữa Đông Sơn bảo và Tây Sơn bảo đều là hai cái đinh cứng đóng trước Trấn Nam quan, theo ý ta, Đông Sơn bảo bị bắt lấy như vậy, công này so với đánh hạ Ương Sơn trại còn lớn hơn nhiều, hiệu quả đối với toàn cục càng mạnh hơn.
Trụ quốc Đại Sở Thạch Xa Đường chết trận là công thứ ba. Một nhánh Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở tinh nhuệ bị diệt chính là công thứ tư.
Bá gia luôn luôn thích tâm thái dùng buôn bán để tính toán trên chiến sự, tính thế nào, chúng ta đều đã hoàn thành định mức.
Nếu chủ soái không phải Điền Vô Kính, chúng ta lại phải cân nhắc tiếp, rốt cuộc chưa bắt được Trấn Nam quan, một khi không bắt được Trấn Nam quan này, tình cảnh Tuyết Hải Quan chúng ta sẽ phải đề phòng nhiều.
Nhưng hiện tại đại soái chính là Điền Vô Kính, bản lĩnh đánh giặc của Điền Vô Kính, ta tin, bởi vậy, ta cảm thấy, chúng ta kế tiếp trong khoảng thời gian này, có thể nghỉ ngơi lấy lại sức.
Thứ nhất, tiến hành chỉnh biên nhánh quân đội của Công Tôn Chí và Cung Vọng.
Công Tôn Chí gốc gác từ Trấn Bắc quân, bản lĩnh đánh giặc tự nhiên không thể chê.
Quân đội của Cung Vọng, ân, nói như thế nào đây, bản thân Cung Vọng người này, năng lực hấp thu và danh vọng của người này đối với Người Tấn tự nhiên không phải nói, lấy Cung Vọng đứng ra, có thể hấp thu sự giúp đỡ lớn của binh sĩ Người Tấn.
Mà đệ nhất trấn của ta có thể nhân cơ hội này, biên chế ba ngàn người, ta lại mài dũa vài lần, tranh thủ thêm chút sát khí cho nhánh binh mã này, tự nhiên có thể đánh được.
Ngày sau đến thời điểm chiến tranh, có thể lấy ba ngàn binh mã dã nhân của ta làm hạt nhân tác chiến.
Mà bản bộ Tuyết Hải Quan ta, lần này cũng có thể hấp thu một ít phụ binh vào, thứ nhất bù tổn thất, thứ hai có thể có lý do chính đáng cầu viện.
Trận này, chúng ta kỳ thật tổn thất rất lớn, nhưng điều chỉnh một đoạn thời gian sau, lấy năng lực của Tuyết Hải Quan ta, thực lực ngược lại không giảm mà tăng mạnh.
Quan trọng nhất vẫn là Tĩnh Nam Vương muốn chống đỡ cho Bá gia.
Cho nên kế tiếp đại khái đến khi thật sự khai hỏa bắt Trấn Nam quan, chúng ta sẽ dùng thời gian còn lại chỉnh hợp và huấn luyện tân binh, mượn cơ hội tăng cường thực lực bản thân, hẳn sẽ không có chiến sự khác.
Rốt cuộc, lần này phạt Sở, Đại Yến xuất động mấy chục vạn chính quân, nói chung không có khả năng bắt chúng ta đánh hết.
-Ta biết, Bá gia vẫn luôn muốn một hoàn cảnh yên ổn phát triển, trước mắt chính là cơ hội tốt.
-----
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .