- Có ít lời ta không nói, Bắc tiên sinh ngài cũng nên làm, nhưng ta lại không thể không nói, nếu không ta có vẻ hơi vô dụng một chút.
-Nói.
-Đưa sổ con về số lượng thương vong và cầu viện cho Tĩnh Nam Vương, đây là mấu chốt.
Người mù gật gật đầu, cắn một miếng trứng.
-Thứ chúng ta nên làm, đều đã làm, hiện tại cần xem Tĩnh Nam Vương rốt cuộc có chịu giúp chúng ta mở cửa sau không?
-Ân.
-Còn nữa.
Người mù nói:
-Thế nào lại còn nữa?
-Cái này không tính, đó chính là ta cảm thấy, Điền Vô Kính khả năng sẽ không thành thật rửa sạch bên ngoài mới chính thức đánh Trấn Nam quan.
-Nga? Đối với vấn đề này, ngươi có ý kiến gì không?
-Ta không, bởi ta cũng không biết trừ bỏ tiếp tục mài, còn có thể làm thế nào, địa hình Tấn địa và Sở địa, ta đã biết, muốn phạt Sở chỉ có thể cạy Trấn Nam quan. Đây chính là con đường phạt Sở duy nhất.
Người mù hỏi:
-Vậy ngươi còn nói cái gì?
-Ta không, phải biết ta cũng chỉ là bại tướng dưới tay Điền Vô Kính.
-Ha ha.
-Lương tướng quân nơi đó, không có việc gì đi?
Cẩu Mạc Ly hỏi.
-Không phải, ý ta là. . .
-Quan hệ giữa chúng ta và chủ thượng, ngươi khó có thể tưởng tượng.
-Cũng phải.
Người mù ăn xong trứng vịt lộn và cơm nắm, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay, nói:
-Được rồi, ngươi tiếp tục ăn, ta đi dạo.
-Bắc tiên sinh ngài đi thong thả.
Chờ người mù đi rồi, Cẩu Mạc Ly tiếp tục ăn cháo, ánh mắt lại hơi tự do, bởi nơi xa có một thân ảnh đang cưỡi ngựa đi qua nơi này.
Đó là Kim Thuật Khả.
Cẩu Mạc Ly bỗng nhiên cảm thấy hơi áp lực lớn, Kim Thuật Khả chính là Man tộc, bản thân giống hắn, đều không phải người chung gốc như đám Sở Tấn Yến.
Nhưng bất đồng với hắn chính là, Tuyết Hải Quan tiếp giáp cánh đồng tuyết, cho nên bản thân có thể có phát huy nhiều hơn, mà một khi ngày sau cơ bản không ở gần cánh đồng tuyết, tác dụng của hắn có thể sánh được Kim Thuật Khả không?
Làm, người tự nhiên có tính đánh giá, huống hồ Cẩu Mạc Ly có thể nhìn ra, về sau không có gì bất ngờ xảy ra mà, của cải của Trịnh bá gia sẽ càng ngày càng dày rộng, càng lúc càng lớn, lấy người Chư Hạ làm cơ sở, đó là xu thế tất nhiên.
Cho nên, hắn và Kim Thuật Khả nghiêm khắc về mặt ý nghĩa đều ăn chung một mâm, ai ăn nhiều một chút, người khác ăn tất nhiên ít hơn một chút.
Đột nhiên, Cẩu Mạc Ly cảm thấy chén cháo này của hắn, không thơm nữa rồi.
Nhìn đám thủ hạ chỉ biết cắm mặt vào ăn này, hắn dùng tiếng dã nhân mắng:
-Một đám vô dụng, ăn nhanh lên, rồi đi theo ta làm việc!
-Vâng.
-Vâng.
Thái độ của đám thuộc hạ đối với hắn, vẫn rất cung kính.
Cẩu Mạc Ly lại cảm thấy không lanh lẹ, uống ngụm cháo, bóp giọng nói:
-Đi, quan hệ giữa chúng ta và chủ thượng, không phải ngươi có thể tưởng tượng.
. . .
Kim Thuật Khả một đường trở về thành, vô luận binh sĩ hay tướng lãnh nào gặp hắn ven đường, đều vô cùng nhiệt tình chào hỏi hắn.
Mọi người đều rõ ràng, trong trận chiến đó, Kim Thuật Khả suất lĩnh nhánh kỵ binh mang đến tác dụng quan trọng thế nào?
Có thể nói, chiến cuộc vừa rồi do chính Kim Thuật Khả mạnh mẽ thay đổi.
Kim Thuật Khả vốn được Bá gia coi trọng, Kha Nham Đông Ca có thể làm chủ tướng một trấn chỉ bởi Kha Nham bộ lạc sau lưng hắn, mà Kim Thuật Khả thuần túy xuất phát từ năng lực.
Lập được đại công lao như vậy, tương lai Kim Thuật Khả ở Tuyết Hải Quan, tự nhiên không thể hạn lượng.
Nhưng Kim Thuật Khả vẫn giữ điệu thấp, không chút nào đắn đo, cũng không huênh hoang, ngay cả binh sĩ bình thường, hắn cũng chào hỏi, hắn đều gật đầu, đối với tướng lĩnh còn lại chào hỏi hắn, hắn đều cực kỳ nghiêm cẩn đáp lễ.
Đợi sau khi đến Đông Sơn bảo, Kim Thuật Khả trực tiếp đi đến bên ngoài phủ đệ Trịnh bá gia.
Kỳ thật, cũng không xem như phủ đệ, bởi Đông Sơn bảo là một lâu đài quân sự, bên trong vốn không có thành phần dân cư, nhưng trước kia hẳn là địa phương của chủ tướng thủ thành, cho nên điều kiện cũng không tệ lắm.
Sau khi Trịnh bá gia hôn mê, đã được an trí bên trong.
Kim Thuật Khả xuống ngựa, đi vào cửa trước, dò hỏi thân vệ gác.
-Bá gia đã tỉnh chưa?
Thân vệ lắc đầu.
Kim Thuật Khả nghe vậy, gật gật đầu, trong mắt toát ra vẻ quan tâm.
Lúc này, Kim Thuật Khả chuẩn bị rời đi, bên trong lại có một thân vệ lao ra, thấy Kim Thuật Khả đứng ngoài cửa, lập tức cười nói:
-Thật trùng hợp, Kim tướng quân, Bá gia mới vừa tỉnh, mới vừa phân phó ti chức tới tìm Kim tướng quân, bảo tướng quân đi vào.
-Bá gia tỉnh?
Kim Thuật Khả rất vui, tháo bội đao xuống đi vào.
. . .
Trịnh bá gia vừa mới tỉnh.
Khi Kim Thuật Khả tiến vào, Trịnh bá gia khoanh chân ngồi trên giường, dùng cơm.
Trên thực tế, Trịnh bá gia ăn uống xác thật không phải rất tốt, nhưng hắn rõ ràng thân thể lúc này cần bổ sung dinh dưỡng, rốt cuộc là Lục phẩm Võ giả, khả năng chịu đựng chưa bao giờ hạ xuống, cho nên phương diện tốt chất thân thể thật ra không thể chê.
Lúc trước nguyên nhân hắn hôn mê vẫn bởi tinh thần bị Ma Hoàn và dược hiệu kia tác động, thật sự khó chịu được.
Cho nên sau khi tỉnh lại, ăn cơm bình thường vẫn không thành vấn đề.
-Ăn không?
Trịnh bá gia liếc mắt sáng hỏi Kim Thuật Khả đang quỳ sát, nói:
-Bẩm Bá gia, không ăn.
Kim Thuật Khả trả lời.
-Ha ha.
Trịnh bá gia cười cười, phân phó một tên thân vệ, nói:
-Thêm một bộ bát đũa.
Ngay sau đó nói với Kim Thuật Khả:
-Cùng ăn đi.
-Mạt tướng không dám!
-Cùng nhau ăn đi, ta đây cố bồi dưỡng ngươi, ngươi cần phối hợp.
“. . .” Kim Thuật Khả.
Lấy bát đũa, Kim Thuật Khả ngồi xổm trước giường.
Trịnh bá gia cười “Ha hả”, nói:
-Ngồi lên trên, đừng câu thúc.
-Này. . .
Kim Thuật Khả đứng dậy, mông dính vào mép giường.
-Ai.
Trịnh bá gia xua xua tay, nói:
-Thôi thôi.
Nói xong, Trịnh bá gia lấy nước dùng thức ăn đổ lên bát cơm của hắn và bát cơm của Kim Thuật Khả.
Cái này tương đương với chan nước dùng cho hai bát.
-Được rồi, ngươi ăn đi.
-Tạ Bá gia, tạ Bá gia.
Kim Thuật Khả bưng bát, xuống giường, ngồi xổm một bên ăn.
Trịnh bá gia cũng bưng bát, xuống giường, ngồi dưới đất, cùng Kim Thuật Khả mặt đối mặt ăn cơm.
Ít khi, Kim Thuật Khả ăn cơm ngẩng đầu thấy Trịnh bá gia ngồi trước mặt ăn cơm, nhất thời hơi kích động, nghẹn ngào một chút, sặc cơm!
Hắn lập tức cúi đầu, bắt đầu điên cuồng ho khan.
-Ta cũng không biết ngươi đang sợ cái gì, Bổn Bá ăn cơm trước mặt Tĩnh Nam Vương, cũng không sợ hãi như ngươi.
-Bá gia trong lòng mạt tướng, có thể so với Tĩnh Nam Vương lớn hơn nhiều.
Kim Thuật Khả nói.
-Được.
Trịnh bá gia gật đầu.
Kim Thuật Khả lại nói:
-Lại nói, mạt tướng làm sao có thể so với Bá gia ngài?
-Đến, lại tới, ngày ấy nếu không phải ngươi suất quân giết ra, hiện tại ta có thể ngồi chỗ này ăn cơm sao?
-Bá gia, mạt tướng, thuộc hạ, mạt tướng. . .
-Được rồi, trước không nói, ăn cơm trước, rồi nói sau.
Hai người bắt đầu cùng nhau ăn cơm.
----
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .