Trái tim của Trịnh bá gia, lúc này đang “Thình thịch” “Thình thịch”.
Lão Điền thật sự tốt, không chỉ để hắn bổ sung thực lực, không, giúp hắn nhân cơ hội khuếch trương thực lực.
Hai bộ Cung Vọng và Công Tôn Chí chỉ là đồ ăn đầu tiên, đồ ăn mặt sau phần ngươi đến húp đi.
-Trước tiên lấy ra một ít thợ thủ công và một ít dân phu có tay nghề, cho mấy Tổng binh nơi khác mượn dùng, rốt cuộc luận khí giới công thành, chỗ ngươi chính là đệ nhất. Sau khi dùng xong sẽ trả lại ngươi.
-Đây là điều tự nhiên, đây là điều tự nhiên, đều là binh mã Đại Yến, đều là huynh đệ nhà mình, không cần thiết nói nhiều.
Ngược lại bản thân sắp sửa thu hoạch dưa hấu, quăng ra ngoài một chút hạt mè, Trịnh bá gia cũng không đau lòng.
Rốt cuộc giao ra chỉ là thợ thủ công, nhưng đám người Thiên Cơ các và nhân tài trung tâm do Tiết Tam huấn luyện kia, tuyệt đối không mang sang.
-Chiến sự kế tiếp, ngươi tạm thời không cần tham gia, thứ nhất, đi theo hỗ trợ Bổn Vương, Bổn Vương có thể dạy ngươi xử lý chính vụ trong quân, thứ hai, ngươi có thể nắm chặt để binh mã dưới trướng nghỉ ngơi lấy sức, khôi phục lại.
-Chiến sự kế tiếp, mạt tướng không cần tham gia?
Trịnh bá gia bỗng nhiên cảm thấy có chút không chân thật.
Hắn chỉ muốn bản thân có thể nằm hai tháng, nghỉ ngơi để Lương Trình chỉnh đốn quân sự, nhưng Tĩnh Nam Vương tựa hồ tính toán để hắn nghỉ ngơi dài hạn.
-Đây là an bài tạm thời, chiến sự kế tiếp bao gồm tấn công Trấn Nam quan cuối cùng kia, Bổn Vương không tính toán để bộ ngươi tham gia.
Trấn Nam quan cũng không cần ta đi đánh?
Trịnh bá gia không cao hứng, ngược lại trong lòng hơi lo sợ.
Phải biết rằng Tĩnh Nam Vương rất tốt với hắn, đó là điều không thể chê, nhưng Tĩnh Nam Vương cũng không phải loại tốt hết mức, khi sai sử hắn, không bao giờ do dự và nương tay qua.
Nguyên nhân bản thân hắn được Tĩnh Nam Vương ưu ái, bài trừ một ít nguyên nhân không đáng nói kia, quan trọng nhất chỉ là một cái, chính là bản thân hắn chưa từng làm Tĩnh Nam Vương thất vọng.
Cho nên lần này tốt với hắn như vậy, mở đường như vậy, cuối cùng. . .
Tĩnh Nam Vương nhìn biểu tình Trịnh Phàm.
-Bổn Vương, sẽ không hại ngươi.
-Vương gia, ta biết ngài sẽ không hại ta.
-Làm tốt công tác chỉnh đốn binh mã của ngươi đi, Bổn Vương, xác thật có trọng dụng, nhưng bây giờ vẫn còn sớm, trận chiến phạt Sở này, trong thời gian ngắn sẽ không kết thúc.
-Vâng, Vương gia.
Điền Vô Kính đứng lên, đi ra khỏi cửa.
Hôm nay mặt trời không tồi, Trịnh bá gia vừa mới hôn mê tỉnh lại đã bị mặt trời chiếu lên, trong lúc nhất thời có cảm giác hơi choáng váng.
-Tuy nói ngươi cuối cùng đã thắng, tuy rằng, thắng là đạo lý cứng nhất, nhưng chuyện Thạch Xa Đường trong Đông Sơn bảo, ngươi hẳn không biết.
-Phải, Vương gia, lúc trước mạt tướng thật sự không biết, trên thực tế, ngay khi Sở quân trong thành giết ra, mạt tướng cũng hơi ngốc.
-Cho nên Bổn Vương cảm thấy lần sau ngươi nên lựa chọn tạm thời lui binh, chiến sự còn phải chú ý nhiều cái, đặc biệt là đại cục. Bổn Vương còn đó, cho nên, ngươi tạm thời không cần thiết đi liều mạng.
Núi xanh vẫn còn, lo gì thiếu củi đốt.
Trịnh bá gia gật gật đầu, nghe được lời này, trong lòng nói không ấm áp, nói không cảm động, đó tự nhiên là giả, nói ngay:
-Ta biết, kỳ thật khi đó ta chỉ có chút không cam lòng.
-A, nếu người ngoài biết Bình Dã Bá chiến công hiển hách Đại Yến ta lại là người ham thắng, không tính toán đến toàn cục như vậy, khả năng sẽ không có quá nhiều người tin.
-Cái này không phải có Vương gia này che đậy giúp ta sao, coi như ta thua, ngã đến thảm, chỉ cần Vương gia ngài còn, ta đây sẽ có một ngày “Đông sơn tái khởi”.
-Không, ngươi không nghĩ như vậy.
-Vương gia. . .
-Ngươi không để bụng.
Điền Vô Kính nghiêng mặt đi, con ngươi thâm thúy đi nhìn chằm chằm Trịnh Phàm, nói tiếp:
-Bởi không để bụng nên không sao cả.
-Vương gia, ta, ta thật để ý. . .
-Trên giang hồ, dân gian, kỳ thật có một loại người, ngày thường keo kiệt bủn xỉn, nhưng khi thật sự gặp phải chuyện, hắn có thể tất tay bỏ tiền ra. Ngươi chính là loại người này, ngươi thoạt nhìn so với bất kỳ ai khác đều chú ý chút của cải này, nhưng khi ngươi chỉ cầu một cái “Thống khoái” trong lòng, lại so với ai khác, quyết đoán hơn.
Điền Vô Kính cười nói tiếp:
-Có lẽ đây là địa phương Thạch Xa Đường không tính đến, cho nên hắn đã thua, hắn đã chết. Người làm tướng, có loại tâm cảnh này, ngược lại cũng không tồi, rất ít khi câu thúc.
-Vương gia. . .
Đúng lúc này, Cẩu Mạc Ly vừa mới từ chỗ Kim Thuật Khả biết được tin Trịnh bá gia tỉnh lại, không kịp chạy đến thăm.
-Bá gia, thuộc hạ ta. . .
Sau đó, Cẩu Mạc Ly thấy thân ảnh mặc giáp trụ vàng bên người Trịnh bá gia.
Thình thịch!
Cẩu Mạc Ly lập tức quỳ sát xuống, hắn thật không biết Tĩnh Nam Vương ở chỗ này.
Bởi Tĩnh Nam Vương đến nhanh, mà Cẩu Mạc Ly cũng đến đây nhanh, từ cửa sau vòng qua, cho nên không chạm mặt với người phía trước.
Ánh mắt Tĩnh Nam Vương dừng trên người Cẩu Mạc Ly
Cẩu Mạc Ly lập tức cảm giác có áp lực bàn bạc đè lên người.
Lúc trước, dưới trướng hắn có mười vạn kỵ binh dã nhân, hắn có đủ tự tin đánh cờ với Điền Vô Kính.
Hiện tại, Cẩu Mạc Ly hắn vừa mới dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, mới xuất hiện chút khởi sắc, tóm lại không thể bằng bản thân trước kia.
Cũng may, Tĩnh Nam Vương tựa hồ không để ý quá mức, chẳng sợ hắn biết, bởi Trịnh Phàm từng nói qua vị Dã Nhân Vương kia trong đội ngũ của Trịnh Phàm.
Điền Vô Kính hơi hơi ngẩng đầu, nhìn không trung, nói:
-Ngươi nghỉ ngơi mấy ngày, sau đó đến Vương trướng tìm Bổn Vương.
-Vâng, Vương gia.
-Có cần Bổn Vương lại đến chỗ Cung Vọng và Công Tôn Chí kia, nhìn xem không?
-Cái này. . . Không cần đi, Vương gia.
Trịnh bá gia trả lời nói.
Điền Vô Kính nâng tay lên.
-Bổn Vương không hỏi ngươi.
Ngay sau đó, Điền Vô Kính duỗi tay chỉ chỉ Cẩu Mạc Ly quỳ sát bên dưới.
-Bổn Vương hỏi chính là hắn.
Cẩu Mạc Ly lập tức ngẩng đầu, nói:
-Bẩm Vương gia, Cung Vọng tướng quân và Công Tôn Chí tướng quân đã được Bá gia chúng ta an bài xong.
Điền Vô Kính nghe vậy, gật gật đầu.
Ngay sau đó, Điền Vô Kính đột nhiên hỏi:
-Trịnh Phàm, Bình Dã Bá tước này của ngươi là thừa kế võng thế sao?
Trịnh Phàm lập tức trả lời nói:
-Bẩm Vương gia, không phải.
Nếu kế thừa tước vị võng thế, chờ đến khi truyền đến nhi tử, sẽ giảm đẳng cấp, khi đến đời cháu, lại giảm.
Trịnh bá gia lập tức lại nói:
-Xin Vương gia yên tâm, thuộc hạ sẽ nỗ lực lại lập công huân, đem nó biến thành thừa kế võng thế.
Điền Vô Kính lắc đầu.
Trịnh Phàm hơi mờ mịt.
Điền Vô Kính mở miệng nói:
-Một cái Bá tước, tính thừa kế võng kế, cũng không thú vị.
-Ngạch. . .
Điền Vô Kính xoay người, nhìn Trịnh Phàm, nói:
-Trịnh Phàm.
-Có mạt tướng.
-Chờ sau khi phạt Sở, nhận phong hầu đi.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .