Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1251: NGUYÊN NHÂN

. . .

Điền Vô Kính tựa hồ chỉ tới gặp, sau khi xác nhận Trịnh Phàm không có việc gì, hắn trực tiếp rời đi.

Cái này đại khái chính là tác phong làm việc của Tĩnh Nam Vương Đại Yến đi, hắn có thể rất thong dong tiến hành cắt ra phân tích một cách chi tiết.

Buổi sáng bố trí mấy chục vạn đại quân tác chiến một vòng mới, buổi chiều có thể lẻ loi một mình quan sát quân trại, đơn giản bởi hắn chính là Điền Vô Kính.

Kiếm Thánh từng nói qua, thân thể Võ giả đã đạt đỉnh, vốn là chỗ dựa lớn nhất.

Chẳng sợ lúc trước tại vùng ngoại ô kinh đô Tấn Quốc, Kiếm Thánh đối mặt với Điền Vô Kính không hề tránh lui, ngay cả Long Uyên kiếm trong tay Kiếm Thánh, muốn tiêu hao bài mòn hết hí huyết của Điền Vô Kính cũng mất thời gian rất lâu, thậm chí còn làm Kiếm Thánh cảm thấy rất mệt mỏi.

Dưới tình huống không có điều gì bất ngờ, thậm chí bên người Điền Vô Kính không cần mang theo hộ vệ, bởi vô luận đối phương nào định mưu tính “Bắt giặc bắt vua trước”, tự nhiên cần điều động lực lượng không nhỏ, như vậy binh mã Yến quân phụ cận tự nhiên sẽ phản ứng, Thiết kỵ Tĩnh Nam quân tức khắc sẽ xuất động, đến bảo hộ Vương gia.

Loại tự tin này, Trịnh bá gia không có, bởi cái này cần thành lập trên thực lực bản thân.

Cũng bởi vậy, Trịnh bá gia vẫn luôn cho rằng rất nhiều cử chỉ của hắn đều không phải bởi túng.

Nếu hắn cũng có được thực lực như Điền Vô Kính, hắn cũng có thể hăng hái, mặc kim giáp cưỡi Tỳ Hưu trước trận hai quân, tản bộ.

Lão Điền đi rồi, Trịnh bá gia ngồi dưới ngạch cửa, phơi nắng.

Cẩu Mạc Ly yên lặng tới đây.

Trước kia hắn biết Tĩnh Nam Vương rất coi trọng vị Bá gia này, mà bởi vừa rồi, hắn còn cảm nhận rõ ràng hơn một chút.

-Bá gia.

Cẩu Mạc Ly nhỏ giọng hỏi.

-Ngài, thân thể không sao chứ?

Trịnh Phàm hít sâu một hơi, lại chậm rãi phun ra, nói:

-Ngươi biết, hiện tại ta đang suy nghĩ gì không?

-Thuộc hạ vừa mới từ bên ngoài tới, đi cửa sau nên không biết Tĩnh Nam Vương đã đến tận đây. Bởi vậy, thuộc hạ cảm thấy, hiện tại trong lòng Bá gia ngài nghĩ, đại khái là người bên cạnh, không đủ toàn diện.

Không đủ toàn diện. . . Là cách nói uyển chuyển.

Cái này có thâm ý là, Tĩnh Nam Vương muốn đến, cứ đến như vậy.

Trịnh Phàm nhìn Cẩu Mạc Ly, duỗi tay, vỗ vỗ trên vai hắn, trực tiếp nhảy vọt qua câu chuyện này, nói:

-Gọi bọn họ đến, thương nghị chuyện này.

-Vâng, Bá gia.

Cẩu Mạc Ly không hỏi “Bọn họ” chỉ ai, trực tiếp đi xuống.

Ngay sau đó, Trịnh bá gia từ ngạch cửa đứng dậy, đi vào phòng trong.

Kiếm Thánh dựa nghiêng trên cây cột, nói:

-Có lẽ bởi biết ta ở bên cạnh ngươi, cho nên bên ngoài vẫn chưa an bài nhiều giáp sĩ phòng vệ.

Đông Sơn bảo đã bị đánh hạ, trong ngoài Đông Sơn bảo chính là binh sĩ Yến quân, mà chỗ Trịnh bá gia này lại có Kiếm Thánh bảo vệ.

Thích khách bình thường đến, Kiếm Thánh có thể giải quyết, nhiều thích khách đến, cũng không vào được, cho nên, phòng vệ nơi này có vẻ hơi rời rạc một chút.

Trịnh bá gia cười cười, vẫy vẫy tay, nói;

-Đừng nghe cẩu tử kia nói bừa, ta sao lại để ý cái này.

-Ta thế nào cảm thấy, ngươi chính là đang để ý cái này.

-Ngươi suy nghĩ nhiều, lão Điền cũng sẽ không hại ta.

-Nhưng vạn nhất lần sau đến, không phải Điền Vô Kính mà là một cao thủ khác.

Trịnh bá gia cười nói:

-Không phải còn có ngươi sao?

Kiếm Thánh nói:

-Ngươi nói rất có đạo lý.

-Cũng phải.

-Nhưng lần này ta đáp ứng, tiếp theo, khả năng sẽ không.

Trịnh bá gia nói:

-Nhân thủ vẫn không đủ, lúc trước ta ở Yến Kinh, bên người Lục hoàng tử mời chào một đống cao thủ, ngày thường bố trí trong gia trạch, đi ra ngoài lại dẫn ngựa cho hắn. Ta đây trong thời gian chiến tranh, vẫn đúng là lúc hết sức cần người, khó tránh khỏi việc thiếu người. Nhưng chờ lần sau, binh mã dưới trường sung túc, bố trí đại khái có thể đuổi kịp nhu cầu.

Trịnh bá gia nói đến đây, cười cười:

-Đến lúc đó, ngươi cũng có thể ở nhà nghỉ tạm, dạy Kiếm Tì luyện kiếm, lại dạy Đại Hổ biết chữ, nga, đúng rồi, Thiên Thiên cũng coi như lớn rồi, nếu không ngươi cũng nhận nó làm đệ tử đi.

-Hài tử bao lớn?

Kiếm Thánh cạn lời.

Thiên Thiên vừa mới học nói, làm sao đã muốn luyện kiếm rồi?

Ngay cả Kiếm Tỳ, vào tuổi này rồi, Kiếm Thánh cũng không để nàng vội vàng lên cấp.

Đương nhiên, quan trọng nhất chính là, đây chính là con của Điền Vô Kính, mặc kệ thế nào, vừa hỏi đã đáp ứng, đường đường là Kiếm Thánh Tấn địa, không cần mặt mũi sao?

-Ngươi nhận hắn làm đồ đệ, ta nhận Đại Hổ làm con nuôi?

Trịnh bá gia ra điều kiện.

Bình Dã Bá gia có một đứa con nuôi chính là con nối dõi duy nhất của Điền Vô Kính.

Nếu Lưu Đại Hổ có thể làm con nuôi của Bình Dã Bá, như vậy có thể đi ngang Tuyết Hải Quan này, hơn nữa có thể làm nghĩa huynh của Thiên Thiên.

Đối với một thiếu niên bình thường mà nói, đây chính là cơ hội một bước lên trời.

Kiếm Thánh lại lắc đầu, nói:

-Hiệ tại Lưu Đại Hổ là con ta, hắn không cần vinh hoa phú quý, hơn nữa, ta thấy, đời nay không cần nhất định phải theo đuổi vinh hoa phú quý gì, chỉ cần sốn bình đạm tích phúc là được.

Trịnh bá gia lập tức phản bác nói:

-Ngay đây chính là “Đứng nói chuyện không đau eo”, ngài từng giết qua “Hoàng Đế”, đã gặp qua nhiều chuyện trên đời này, trên giang hồ có đồn đãi lưu truyền danh tiếng của ngươi.

Ngươi từng đứng trên đỉnh núi, xem qua phong cảnh, cho nên mới cảm thấy, mọi chuyện bình thường chỉ như vậy.

Nhưng người cả đời này, không nhìn thấy phong cảnh kia, cũng không phải quan trọng nhất, bởi trên đời này tuyệt đại bộ phận người, cả đời đều chú định không cách nào bước lên đỉnh núi kia.

Mọi người chỉ yêu thích một cái leo núi, yêu thích quá trình này.

Ngươi đã nhìn thấy phong cảnh phai nhạt dần, nhưng Đại Hổ rốt cuộc còn nhỏ, ngươi không thể để một đứa trẻ như vậy bị trói buộc cả đời sống như lão tăng nhập định được.

Ngươi cảm thấy làm thế tốt cho hắn, nhưng làm vậy vô hình chung biến ngươi trở thành một người cha ương ngạch và chuyên trị?

Thậm chí là tàn nhẫn!

Đường dưới chân hắn, vẫn để chính hắn lựa chọn, có lẽ hắn sẽ trầm mê với cảnh sắc trên đỉnh núi, do đó bị lạc, có lẽ, hắn có thể giống ngươi, đều xem qua đến chán.

Nhưng dù sao cũng phải để hắn đi lên mới được.

Ngươi có điều kiện này, cũng có cái mặt mũi này, ta đây, cũng có vốn liếng này.

-Chờ lần này kết thúc phạt Sở, ta sẽ tự mình đi hỏi Đại Hổ, hỏi hắn có nguyện ý làm nghĩa tử ta không?

-Ngươi rất biết cách lừa người, để người ta đi chịu chết, so với Cẩu Mạc Ly kia, ngươi càng âm hơn hắn.

-Đừng khen ta như vậy, ta ngại!

-Có điều ta rất tò mò, tại sao ngươi lại nói lời này với ta?

Trịnh bá gia thắng thắn đáp:

-Nguyên nhân có ba:

Một, ta và ngươi trên trình độ nhất định mà nói đều là một loại người, đó chính là đối đãi tốt với đồng bọn. . . Đặc biệt với người trong nhà, nếu Thiên Thiên nhận ngươi làm sư phụ, ngươi sẽ bảo vệ hắn.

Hai, mấu chốt hiện tại của lão Điền chính là Thiên Thiên, ta muốn làm thêm một cái đảm bảo cho nó.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!