Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1252: BAN THƯỞNG

- Nguyên bản ta tưởng lý do thứ hai này mới nguyên nhân áp trục mới phải.

Kiếm Thánh nói.

-Kiếm Tì là trời sinh kiếm phôi, nhưng con nuôi ta đây tuyệt đối không phải vật phàm, tư chất hắn tuyệt đối kinh diễm, ta có thể nhìn ra.

Mệnh ngạnh, tố chất thân thể lại cực tốt.

Nhìn xem Dã Nhân Vương ở sát vách Sa Thác Khuyết Thạch bị tra tấn thành bộ dáng gì, nhưng Thiên Thiên từ nhỏ đều nằm trên nắp quan tài Sa Thác Khuyết Thạch, không vấn đề gì, ăn ngủ đều rất bình thường.

Hơn nữa có thể làm bạn với Ma Hoàn, Ma Hoàn là “Linh”, “Linh” chỉ cảm thấy hứng thú đối với những vật có “Linh tính”.

-Hiện tại nói cái này vẫn hơi sớm, ta đây không muốn liên lụy quá sâu với ngươi.

-Khách khí như vậy?

-Không phải khách khí, liên lụy quá sâu, lẫn nhau đều không tiện.

-Được rồi, đợi kết thúc chiến sự lần này rồi nói.

Lúc này, Cẩu Mạc Ly gọi người tới.

Lương Trình, người mù, Phiền Lực, A Minh, mặt khác, còn có Kim Thuật Khả.

Trước đó không lâu Kim Thuật Khả vừa mới ăn cơm chỗ này đã được giao việc phụ trách tang ma, lúc này vừa mới đến nên trên người vẫn mang theo đồ tang.

Kiếm Thánh không thích cái này, hơn nữa, hắn cũng không cần tham dự cái này, cho nên hắn lần thứ hai rời đi.

Trịnh bá gia ngồi trên giường, những người còn lại ngồi phía dưới.

-Tĩnh Nam Vương vừa mới đến, nói cho ta biết một ít việc. . .

Trịnh bá gia thuật lại lời của Tĩnh Nam Vương một lần, không giấu giếm cái gì.

Ngay sau đó, người mù mở miệng nói:

-Chủ thượng, đây là chuyện tốt.

Cẩu Mạc Ly cũng gật gật đầu, nói:

-Bá gia, không quan sau này có vấn đề khó khăn gì hay không, trước tiên không đề cập đến cái này. Tóm lại, trước tiên mượn cơ hội này khôi phục nguyên khí, mở rộng thực lực, đây mới là việc cấp bách. Trước mắt có ít thức ăn, ta ăn vào cho ấm bụng, chuẩn không sai vào đâu được.

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Ăn, là khẳng định ăn, rốt cuộc, ta trừ bỏ ăn, cũng không có sự lựa chọn nào khác, kế tiếp có một ít việc cần an bài một chút. Hai ngày nữa, ta phải đi Vương trướng có việc. Đông Sơn bảo nơi này, cần một người trấn thủ; phía sau cũng cần có một người đi phụ trách hấp thu lính mới.

Đây là họp hội ý, cũng chính là an bài.

Khi thế lực phát triển đến trình độ nhất định, cơ hội để thủ hạ đảm đương một phía cũng càng ngày càng nhiều.

Ánh mắt người mù quét nhìn bốn phía, Phiền Lực có thể bài trừ một bên, bởi hắn chỉ thích hợp chạy chân cùng xung phong, không thích hợp đi làm việc.

Dã Nhân Vương nơi đó, hắn tạm thời phụ trách kiến tạo đệ nhất trấn là được rồi, tuy năng lực làm việc của hắn rất mạnh, nhưng vẫn nên hạn chế dùng.

Cho nên, người có thể lựa chọn làm việc đúng là không nhiều lắm.

Người mù không vội nói ra ý kiến bản thân, mà đợi Trịnh Phàm nói trước.

-Ta tính toán thế này, A Minh, theo ta đi Vương trướng.

A Minh nghe vậy, mở miệng nói.

-Chủ thượng, không phải A Trình theo ngài đi sao?

Lương Trình ở đó, mới có đáp án tiêu chuẩn.

Tuy rằng lúc trước trận chiến Đông Sơn bảo kia, Lương Trình kém chút tính toán sai dẫn đến thất bại, nhưng cái này không phải lỗi của Lương Trình.

Trên thực tế, đúng là bởi Lương Trình chỉ huy công thành thích đáng, mới khiến cho Thạch Xa Đường không thể không phát động phản kích, bởi hắn phát hiện bản thân căn bản không có biện pháp chống đỡ đến khi Yến quân hoàn toàn mỏi mệt, mới xuất kích.

Lương Trình mở miệng nói:

-Chủ thượng không thành vấn đề.

Trịnh bá gia cười cười, nói:

-Cũng không phải ta không muốn mang theo A Trình đi theo, nhưng trên dưới Đông Sơn bảo này cần người chủ trì. Đồng thời, đừng quên, bên người chúng ta còn có Cung Vọng bộ và Công Tôn Chí bộ, dù sao cũng phải lưu một người có thể đại biểu ta đi ngăn chặn bọn họ.

Người mù nghe vậy, gật gật đầu, hiển nhiên tán thành chủ ý này của chủ thượng.

Đương nhiên lần này Trịnh bá gia dám chắc không mang theo A Trình đi.

Một bởi, hắn xem như xuất sư, mấy năm nay đã trải qua nhiều, nhìn cũng nhiều, sớm tích lũy nhiều kinh nghiệm rồi.

Hai bởi khóa học cơ sở đã qua đi, ngay cả bản thân Điền Vô Kính cũng nói, lần này để hắn đến bên cạnh vì dạy hắn một ít kiến thức quân vụ, hẳn không lấy đề đóm gì ra kiểm tra hắn, mà một ít đề mục quân sự, kỳ thật Trịnh bá gia đã trôi chảy, nhìn đề viết thành văn luôn.

Chỉ cần ngươi có thể nói ra đại ý và quan điểm của bản thân, tuyệt đối không có cái gì đúng hay sai.

Thí dụ như lần này đối mặt Thạch Xa Đường phản kích, cách làm chính xác là tạm thời triệt binh tránh đi mũi nhọn, bảo đảm cục diện như cũ nắm trong lòng bàn tay, nhưng Trịnh bá gia cố tình ương ngạch đẩy chết Thạch Xa Đường.

Ngươi có thể nói Trịnh bá gia làm sai rồi?

Hắn thắng, Thạch Xa Đường đã chết, tính là sai rồi, cũng không thể chỉ trích.

-Còn người phụ trách trù tính trung vận chuyển dân phu tới đây. . .

Ánh mắt Trịnh bá gia dừng trên người Kim Thuật Khả, lại phát hiện trên người Kim Thuật Khả lại mặc đồ tang, không khỏi nhíu mày.

Kim Thuật Khả thấy được, lập tức ý thức được, tháo áo tang trên người xuống, ném trên mặt đất nói:

-Mạt tướng thất nghi, xin Bá gia thứ tội.

Trịnh bá gia xua xua tay, ý bảo không có việc gì.

Rốt cuộc, lúc trước chính Trịnh bá gia hắn bảo Kim Thuật Khả lo phụ trách đội ngũ tang ma đi.

-Kim Thuật Khả.

-Có mạt tướng.

-Khả năng ngươi không cần lo việc tang ma cho Thạch Xa Đường nữa.

-Mạt tướng hết thảy đều nghe Bá gia phân phó!.

Trịnh bá gia gật đầu, nói:

-Được, ra lệnh binh mã của ngươi đi phía sau hộ tống đội ngũ dân phu, nhớ kỹ, yên tâm ăn, lớn mật mà ăn, chọn cho ta một đám lính tốt.

Kim Thuật Khả nghe vậy, lập tức kích động quỳ sát xuống

-Mạt tướng định không phụ Bá gia kỳ vọng!

Làm chuyện này so với việc lo chuyện tang ma này, khá hơn nhiều, hơn nữa mang lại lợi ích thực tế hơn vô số lần, bởi lần này ngươi lựa chọn ra tân binh, về sau tự nhiên đám người kia sẽ nhận ảnh hưởng của ngươi.

Trong quân, trong đỉnh núi lớn, đỉnh núi nhỏ.

Nếu đỉnh núi của ngươi không đủ cứng, ngày sau tính có thể lãnh đại quân ra ngoài, cũng không cách nào phục chúng.

Tỷ như nếu hiện tại dưới trướng Trịnh bá gia không có Tuyết Hải quân, Công Tôn Chí và Cung Vọng khả năng sẽ không nghe lời như vậy, càng không cách nào tiết chế hai Tổng binh bọn họ.

Trịnh Phàm lại nhìn về phía người mù, nói:

-Người mù, ngươi đi theo Kim Thuật Khả, giúp đỡ một phen.

-Vâng, chủ thượng.

Giáo dục chính trị tư tưởng cho nhóm tân binh, yêu cầu người mù ra tay, còn có việc giao tiếp với đám quan lại không ai thích hợp hơn người mù.

Trịnh bá gia lại nhìn về phía Phiền Lực:

-Ngươi đi phát tang đi, giọng ngươi lớn.

Phiền Lực hơi giật giật, cau mày, gật đầu.

Cuối cùng, Trịnh bá gia nhìn về phía Cẩu Mạc Ly, nói:

-Nắm chặt thời gian xây dựng đệ nhất trấn đi, lúc này Đông Sơn bảo bị bắt rồi, thu được giáp trụ người Sở để lại nhiều như núi.

-Vâng, Bá gia, đợi sau khi Bá gia trở về, thuộc hạ sẽ dâng tậng Bá gia một đệ nhất trấn có thể đánh!

-Ân.

-Như vậy đi các ngươi làm việc đi, ta nghỉ tạm một chút.

-Thuộc hạ cáo lui.

-Thuộc hạ cáo lui.

Mọi người đều rời đi, Trịnh bá gia nằm nghiêng ở trên giường, một bên vỗ nhẹ chân một bên nhẹ nhàng hừ.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!