Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1253: TIẾT TAM TRỞ VỀ

- Tư thế này của ngươi, thật khiến người ta nói không nên lời.

Kiếm Thánh lại xuất hiện.

Hắn kỳ thật không phải rất muốn xuất hiện, nhưng không có biện pháp, đưa Phật đưa đến tây, hiện giờ, hắn cần bảo bộ Trịnh bá gia an toàn.

-Ha ha.

Trịnh bá gia cười cười, duỗi tay lấy ra hộp sắt, lấy ra hai viên kẹo bạc hà, đưa vào miệng nói:

-Giai đoạn giày vò ta nhất đã đi qua, giống như nông dân, nên giao thuế đã giao, nên phục dịch đã phục dịch, sau đó đợi thu hoạch năm nay đi.

Một trận chiến Ương Sơn trại, một trận chiến Đông Sơn bảo này, đều là chiến sự cần nhiều người điền mạng, tất cả đã đánh xong.

Dựa theo lời Điền Vô Kính nói, bản thân Trịnh Phàm trong thời gian tiếp theo sẽ không có chuyện gì khác nữa, có thể an tâm phát triển.

-Qua hai ngày nữa, ngươi đến chỗ Điền Vô Kính kia, ta có thể trở lại Tuyết Hải Quan rồi.

Trịnh bá gia ở tronng Vương trướng của Điền Vô Kính, bên người có Điền Vô Kính, xung quanh còn có trung quân Đại Yến, trừ phi Sở quân có thể nhất cử đánh tan trung quân người Yến, nếu không đừng nghĩ Trịnh Phàm sẽ có tình huống nguy hiểm đến tính mạng.

Nga, còn có một cái.

Đó chính là bị Điền Vô Kính hạ lệnh chém đầu.

Đương nhiên, cái khả năng này, cơ hồ không tồn tại.

-Chờ ta đến khi ta trở về, ngài lại tới đây.

Trịnh bá gia vội vàng nói.

-Không muốn đến nữa.

-Ngài đây chỉ tạm thời nghỉ phép, cuộc chiến phạt Sở, còn chưa đánh xong đâu.

-Nói sau.

-Ta coi như ngươi đáp ứng rồi.

Kiếm Thánh không nói chuyện.

Trịnh bá gia duỗi tay, vỗ vỗ vỏ Long Uyên kiếm trong tay Kiếm Thánh, nói:

-Thuận lợi đánh xong trận này, Đông Tấn có thể hoàn toàn thái bình, về sau, bá tánh nơi này có thể được ta che chở, an cư lạc nghiệp. . .

-Nói hơi nhiều.

-Ân?

-Ta bỗng nhiên cảm thấy, sống chết của bá tánh Tấn địa không liên quan gì đến ta.

-Không, ngươi không thể như vậy.

-Biết lúc trước tại sao Điền Vô Kính đến, ta né tránh không?

-Bởi ngươi đánh không lại hắn?

“. . .” Kiếm Thánh.

-Nói giỡn, nói giỡn.

Kiếm Thánh lắc đầu, nói:

-Ta sớm nhận ra, hắn đã không có đường lui. Cho nên, trước mắt cuộc sống của ta so với hắn thoải mái hơn nhiều, thắng hay không thắng hắn, muốn đánh một trận nữa hay không, đều không có ý nghĩa.

Kiếm Thánh phát ra một tiếng thở dài, tiếp tục nói:

-Ngươi nói xem, hắn tội gì phải thế.

Trịnh bá gia nhẹ nhàng nhai kẹo, nói:

-Chỉ có thể nói, vấn đề, không phải ở chỗ này.

-Đó ở đâu?

-Tấn Quốc không còn, Yến Quốc còn. Ngài thua không còn gì nữa, cho nên có thể hạ bàn tiêu sái, nhưng người trên bàn đã đặt tất cả lên rồi, không thể hạ xuống nữa.

Kiếm Thánh khẽ nhíu mày, nói:

-Lời này tựa hồ có chút đạo lý.

-Đúng không?

-Nhưng thế nào làm ta cảm thấy không thoải mái?

-Lời nói thật, luôn dễ dàng đả thương người.

-Hiện tại ta trở về.

-Đừng xúc động.

-Dù sao ta thua hết.

-Không, đừng xúc động.

Đúng lúc này, bên ngoài có người thông bẩm:

-Bá gia, Tam gia đã trở lại.

Trịnh bá gia lập tức may mắn có người giải vây, chỉ chỉ bên ngoài, hô:

-Gọi hắn tiến vào.

Ngay sau đó Trịnh bá gia lại nói với Kiếm Thánh:

-Hai ngày sau ta đi Vương trướng, ngài đây cũng có thể về nhà thăm vợ con.

Kiếm Thánh ngồi một bên xuống, nhắm mắt lại, nâng chung trà lên, lười cãi nhau.

Không bao lâu, bên ngoài truyền đến một tiếng kêu tràn đầy cảm tình:

-Chủ thượng, Tam Nhi trung thành của ngài đã trở về rồi.

Ngay sau đó, một âm thanh cao vút của nữ nhân càng tràn ngập cảm tình truyền đến:

-Chủ thượng, phu quân ta Tam Nhi trung thành của ngài đã trở về rồi.

“. . .” Tiết Tam.

. . .

Ma Vương mất tích đã quay trở lại, đây là một chuyện đáng cao hứng.

Tuy hắn là người am hiểu chế tạo khí cụ công thành nhất đã vắng trong lần công thành chiến trước. . .

Nhưng, người đã về tới đây là tốt rồi.

Cũng Tiết Tam trở về còn có một nữ nhân, nữ nhân này rất béo, nhưng bởi khổ người lớn, cho nên trên trình độ nhất định ngược lại vẫn có thể coi như cân xứng.

Trên mặt bôi phấn thật dày, môi hồng sắp đuổi kịp A Minh vừa hút máu xong.

-Thuộc hạ tham kiến chủ thượng!

Tiết Tam quỳ một gối hành lễ Trịnh Phàm.

Nhập Sở lâu như vậy mới có thể trở về gặp nhau, Tiết Tam thật sự nhớ mọi người, tuy rằng cuộc sống bên ngoài cũng rất thoải mái, nhưng nói thế nào đây, một người đi lâu rồi, dễ dàng cô đơn.

Giống như một con sói, rời đàn lâu lắm rồi, chỉ có thể dựa vào lực lượng bản thân đi ăn cơm, vẫn như không ngừng nhớ lại cuộc sống bầy đàn.

-Chủ thượng, chủ thượng đã ăn chưa?

Nữ nhân kia cũng quỳ sát xuống đối với Trịnh Phàm.

-Vào đi, người tới, chuẩn bị cơm canh.

Tiết Tam mang nữ nhân kia vào, hai người bọn họ đi bên nhau, có một loại cảm giác mỹ nữ và dã thú, nếu Trịnh Phàm đổi một bộ quần áo trẻ con, thật sự hiến ngươi ta nhầm tưởng đây là mẹ dắt con đi dạo phố.

Khi nữ nhân này tiến vào trong, Kiếm Thánh mở mắt ra, nhìn lướt qua nữ nhân, ngay sau đó, lại nhắm lại, chỉ là đầu ngón tay, thường thường nhẹ nhàng vuốt ve vỏ kiếm trong tay.

Trịnh bá gia duỗi tay chỉ chỉ nữ nhân, nói:

-Giới thiệu giới thiệu.

-Chủ thượng, nàng gọi là Bát muội, khi ở Lương Quốc, nàng đã cứu thuộc hạ một lần, lúc ấy thuộc hạ dẫn dụ người Sở, không may bị người Sở bao lấy, may mắn chạy thoát ra, lại bị trọng thương ngã xuống vách đá. . .

Nói tới đây, Tiết Tam nhún vai, cười nói:

-Kế tiếp chính là phát triển theo khuôn mẫu cũ.

Trịnh Phàm gật gật đầu, nói:

-Vậy các ngươi đã lên giường sao?

-Khụ khụ. . .

Tiết Tam liên tục ho.

Hỗ Bát muội duỗi tay ôm lấy bả vai Tiết Tam, Tiết Tam giống như thuyền nhỏ bị sóng lớn bao vây.

Nữ nhân mở miệng nói:

-Hắn không chịu.

Trong giọng nói, mang theo oán niệm cực lớn.

Rất nhanh, cơm canh được mang lên.

Tuyết Hải Quan không cố ăn cái gì, hắn vẫn luôn nói chuyện bản thân ở Lương Quốc, mà chiến sự bên này, lúc trước khi hắn gặp được kỵ binh gác Tuyết Hải Quan, cũng biết được đại khái.

Nhưng thật ra Hỗ Bát Muội, hẳn đói quá mức, ăn một cái “Gió cuốn mây tan”, để vài món thức ăn này hận không đủ cho nàng ăn.

Ăn được nửa bữa, Trịnh bá gia lại gọi người lấy thêm đồ ăn.

Tiết Tam nói với Bát Muội:

-Ngươi ăn từ từ, ăn từ từ, đừng nghẹn, còn nhớ rõ lần trước ăn bánh bao tại Vọng Giang kém chút nghẹn chết sao?

Hỗ Bát Muội nghe vậy, gật gật đầu, nhưng lại không giảm tốc độ căn cơm, ngược lại vừa ăn vừa lẩm bẩm:

-Đồ ăn nơi này rất ngon, rất thơm!

Nữ nhân này, thoạt nhìn hơi khờ ngốc.

Có điểm xứng với Phiền Lực, nhưng bản thân bọn hắn cố tình thích loại đối lập này, tỷ như Tiết Tam mang vị này đến, mà Phiền Lực mang theo Kiếm Tỳ đi dạo phố.

-Chủ thượng, trên người ngài có thương tích, ta tới giúp ngài xem một chút.

-Tốt.

Trịnh bá gia đứng dậy, vào buồng trong.

Tiết Tam đứng dậy, đi theo.

Kiếm Thánh vẫn ngồi chỗ kia, híp híp mắt.

Bát Muội vẫn ngồi đằng kia ăn ngấu nghiến.

Trịnh bá gia trong buồng trong đi ra ngoài, Tiết Tam cũng đi ra theo, hai người dứt khoát đi vào viện, cách phòng tiếp khác đã rất xa.

Trịnh bá gia duỗi cái eo lười, nói:

-Không yên ổn?

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!