Không yên ổn chỉ chính là ai, rất rõ ràng.
Cô ngốc cứu Tiết Tam, muốn lấy thân báo đáp, đi theo Tiết Tam từ Lương Quốc đi tới Đông Tấn.
Chuyện xưa rất đẹp theo khuôn mẫu cũ, nhưng cố tình quá mức khuôn mẫu cũ, làm người ta cảm thấy không chân thật.
Tiết Tam gật gật đầu, lại lắc đầu.
-Có ý gì?
-Ta xác nhận không thăm dò kỹ nàng, nhưng nàng xác thật đã cứu ta.
-Điều tra qua?
-Khi ở Lương Quốc, cố ý để Thừa tướng Lương Quốc phái người giúp ta tra xét một chút, kết quả điều tra, nàng quá trong sạch, trong sạch đến mức để ta không tìm ra manh mối gì.
Nói trong nhà khi còn nhỏ gặp khó, cha mẹ đều bị đạo tặc cấp giết, nàng cũng điên điên khùng khùng, sau đó được một hộ gia đình thu làm con dâu nuôi từ bé.
Nguyên bản ba nhi tử nhà kia không đợi đến khi thành hôn, từng người từng người đều mắc bệnh chết, người trong thôn nói nàng là ngôi sao chổi, muốn thiêu chết nàng, cuối cùng, nàng chạy vào núi sinh tồn.
-Người hơi khờ, nhưng có một đống sức lực, ở trong núi còn làm một ngôi nhà tranh, sống qua ngày.
Khóe miệng Trịnh bá gia hơi trừu trừu:
-Loại người này, không nên phản ứng, bởi bản thân nàng vốn không bình thường, đặt trong tiểu thuyết đời sau khẳng định là nhân vật không đơn giản.
-Nhưng. . .
-Nhưng ngươi vẫn mang nàng về.
-Bởi nàng cứu ta.
-Ân cứu mạng, có thể có rất nhiều loại phương thức biểu đạt, tỷ như, cho nàng một ít bạc.
Tiết Tam trầm mặc không nói.
-Ngươi có chủ ý với nàng.
Tiết Tam cắn chặt răng, nói:
-Ta không biết, nhưng trong lòng thuộc hạ rõ ràng, khả năng bối cảnh của nàng không đơn giản, nhưng chính loại không đơn giản này để khi ta ở bên cạnh nàng, cảm thấy rất kích thích. Cái loại cảm giác khi nửa đêm đi ngủ, tùy thời bị người bên cạnh thọc chết, không, dùng đao quá không mỹ cảm, dùng phương thức khác, nàng có thể lộ ra phương thức khác. Tóm lại, loại cảm giác kích thích này để ta mong chờ, để mỗi ngày ta cảm thấy phong phú. Chủ thượng, ngài có thể hiểu loại cảm giác này đi?
Trịnh bá gia thở dài, nói:
-Có thể.
-Lý giải vạn tuế!
Tiết Tam hồn nhiên ra mặt.
-Nhưng ngươi có thể kích thích, ta không muốn kích thích theo, những người khác, phỏng chừng cũng không muốn, ngươi không phải không biết, Ngân Giáp vệ Càn Quốc phát lão bà lợi hại thế nào?
-Có một chút thuộc hạ có thể xác nhận chính là, nàng không phải Ngân Giáp vệ.
-Khả năng lúc trước lão Điền từng nghĩ như vậy.
-Thuộc hạ cảm thấy, thân vệ của Đỗ Quyên khả năng không lớn qua mắt Tĩnh Nam Vương được.
-Được rồi, Bát Muội này thế nào?
Trịnh bá gia hỏi.
Tiết Tam nói:
-Tên đầy đủ là Hỗ Bát Muội.
-Ngươi tính toán an trí như thế nào? An trí trở lại Tuyết Hải Quan sao?
-Có ý tưởng này, nhưng phải xem chủ thượng ngài. . .
-Ta sẽ không đồng ý.
-Vậy, để lại trong quân?
Trịnh bá gia lắc đầu:
-Cũng không thể.
Trịnh bá gia nói tiếp:
-Ta phái người đưa đến Dĩnh Đô, mua một tòa nhà, giúp ngươi bố trí, được hay không?
Tiết Tam gật gật đầu, nói:
-Được, chủ thượng.
Có thể thấy được, trên mặt Tiết Tam hơi lưu luyến, chưa hết thèm.
Nhưng hắn cũng rõ ràng, chính hắn lấy an nguy bản thân đi kích thích, được thôi.
Nhưng không có đạo lý để chủ thượng và những Ma Vương khác theo hắn trải nghiệm cảm giác này.
-Đúng rồi, chủ thượng, Vọng Giang bên kia, đang tu sửa công trình trị thủy.
-Ta biết.
-Nhưng thuộc hạ cảm thấy, khả năng mục đích không phải đơn thuần như vậy.
-Ngươi điều tra ra cái gì?
-Nàng bên người, ta đâu dám đi điều tra.
-Cũng may, ngươi vẫn chưa đến mức tinh trùng lên não.
Tiết Tam nói:
-Đây là điều cần thiết, nhưng đại khái có thể xác nhận, công trình trị thủy Vọng Giang lần này hẳn vì lần phạt Sở này.
-Được rồi, hai ngày nữa ta đến chỗ Điền Vô Kính, trực tiếp hỏi là được.
-Phải, chủ thượng.
-Được rồi, trở về đi.
Khi trở lại phòng tiếp khách, Hỗ Bát Muội đang ngồi trên bàn ăn, ợ một cái, đồ ăn trên bàn đã bị giải quyết không còn nữa.
-Ăn thật ngon, thật thơm.
Bát Muội nhìn Tiết Tam trở về, trên mặt dào dạt hạnh phúc.
Tiết Tam đi qua, lấy một cái khăn ra, nhẹ nhàng xoa xoa dầu mỡ trên miệng nàng.
Kiếm Thánh vẫn như cũ ngồi ở chỗ kia, không nhúc nhích.
-Hắc hắc hắc, ta muốn mỗi ngày ăn cái này, mỗi ngày ăn cái này.
Hỗ Bát Muội chỉ chỉ thức ăn trên bàn nói.
-Được được được, về sau, mỗi ngày ta đều làm cho ngươi.
Tiết Tam nói.
Hỗ Bát Muội như làm ảo thuật, từ trong quần áo lấy ra một cái đùi gà béo ngậy, đưa đến bên miệng Tiết Tam, nhỏ giọng nói:
-Ăn đi, ta cố ý để lại cho ngươi đây, thơm lắm.
Tiết Tam cắn một miếng đùi gà.
-Thơm không?
-Thơm, thơm thật.
Trịnh bá gia nhìn một màn này, nói:
-Các ngươi đây đang diễn câu chuyện tình yêu sao?
Tiết Tam hơi thẹn thùng gãi gãi đầu, trong miệng, vẫn cắn miếng đùi gà kia.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia nhìn về phía Kiếm Thánh, đưa lưng về phía Hỗ Bát Muội, chỉ chỉ nàng.
Kiếm Thánh hiểu rõ, đứng dậy, đi đến gian bên cạnh.
Trịnh bá gia thấy thế, chỉ có thể đi theo.
Kiếm Thánh đi qua gian cách vách, đi vào trong viện.
-Nữ nhân này rốt cuộc có lai lịch gì?
Kiếm Thánh hỏi.
-Dã cô trong núi.
Trịnh bá gia bổ sung thêm:
-Nhưng ta không tin.
Lúc này, Tiết Tam đã đi ra theo, cười cười đối với Kiếm Thánh, nói:
-Ngài đã nhìn ra cái gì sao?
Kiếm Thánh lắc đầu, nói:
-Không nhìn ra cái gì, chỉ cảm thấy trên người cô nương này, quá sạch sẽ.
-Thật ra không phải đâu, nguyên bản ở trong núi khá bẩn, ta phải giúp nàng. . .
-Không phải cái loại sạch sẽ này, là. . .
Ngón tay Kiếm Thánh khoa khoa một chút, nói:
-Xuất trần.
Ngay sau đó, Kiếm Thánh lại nói:
-Trên người những Phương ngoại nhân kia, thường thường cho người ta cảm giác này, đáng tiếc, Điền Vô Kính đã đi rồi, nếu hắn còn ở chỗ này, có lẽ có thể nhìn ra một chút đồ vật khác.
Mà lúc này, ngoài phòng tiếp khách, một thân ảnh cao lớn đi vào, trên đầu hắn cột vải tang, trên vai khoác hắc sa, trên người ăn mặc đồ tang.
Đúng là Phiền Lực.
-Chủ thượng, nhìn ta đẹp không này, nếu đẹp, lần sau em sẽ thường xuyên mặc cho ngài xem.
Phiền Lực đi vào phòng tiếp khách, trong phòng tiếp khách, hiện tại chỉ có Hỗ Bát Muội một người dựa nghiêng trên ghế, nàng ăn uống no đủ, đang ngáy ngủ.
Nhìn một nữ nhân khổ người lớn như vậy nằm chỗ này ngáy khò khè, Phiền Lực hơi nghi hoặc.
Mà lúc này, Hỗ Bát Muội gần như đang nói mơ, nói mê:
-Bà ngoại. . . Tấm bia đá. . . Tấm bia đá. . . Bà ngoại. . .
Phiền Lực gãi gãi đầu, nhìn bốn phía chung quanh, chuẩn bị tìm chủ thượng dập đầu.
-Tấm bia đá. . . Ma Vương. . . Buông xuống. . . Ma đầu. . . Bảy. . . Bảy cái. . .
Đôi mắt Phiền Lực đột nhiên trừng lớn, nhanh chóng xoay người, nhìn Hỗ Bát Muội đang ngủ say kia.
-Mẹ nó, hình như xảy ra chuyện.
Nói xong, Phiền Lực cởi rìu đá trên lưng xuống, nắm trong tay, lúc trước nữ nhân xa lạ này nói mơ, để Phiền Lực có một loại cảm giác không hiện thực.
Mà phương thức Phiền Lực đối phó với loại cảm giác này, thường thường rất đơn giản.
-Nếu không, chém đi?
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long