Tư duy của Phiền Lực vẫn luôn luôn “Đơn giản”, nhưng cái này kỳ thật đây cũng là một đại trí tuệ chân chính.
Một sự kiện sau khi phát sinh, không cần xem quá trình phức tạp thế nào, đến cuối cùng qua bóc tách và phân tích khả năng chỉ hai ba lựa chọn.
Ngươi không thể nói cái loại phương thức suy nghĩ hồi lâu cân nhắc các loại lợi và hại cuối cùng còn do do dự dự này, thật sự là cẩn trọng, mà cho ràng trực tiếp nhảy ra giai đoạn phức tạp kia, trực tiếp lựa chọn là vô tâm không phổi.
Bởi người trước đến cuối cùng, thường thường cũng không suy nghĩ ra cái gì có tính xây dựng, bởi trừ bỏ khi còn nhỏ được thầy giáo dùng thước ngâm nga văn thơ nói chuyện đúng sai tuyệt đối, sau khi thành niên, thứ tuyệt đối đúng hay sai về mặt ý nghĩa, đã rất ít rồi.
Cho nên, đại bộ phận suy nghĩ và phân tích đến cuối cùng cũng nhắm mắt lại, chọn nó!
Ân?
Phiền Lực không quen biết nữ nhân này, tin tức Tiết Tam trở về, tuy rằng đã thông báo, nhưng trước mắt nhóm Ma Vương vừa nhận nhiệm vụ mới, bản thân Phiền Lực lại đi chuẩn bị đồ tang, cho nên cũng không biết.
Hắn chỉ biết, lời trong mộng của nữ nhân này, sẽ khiến hắn, sáu Ma Vương khác và chủ thượng, một loại phiền toái.
Giống như lúc trước ở Sở Quốc, Trịnh bá gia cõng công chúa vượt qua núi rừng trở lại Tấn địa, gặp được nữ nhân treo trên cây kia.
Lúc ấy, Trịnh bá gia lựa chọn làm lơ, bởi ngay lúc đó hắn chủ yếu muốn bản thân và công chúa có thể nhanh chóng trở lại Tấn địa.
Những thứ trên đường xa khả năng phát sinh những biến cố không ngờ kia, hắn không rảnh để ý đến, hơn nữa cũng không muốn giây vào.
Mà trước mắt lời nói mơ của Hỗ Bát Muội, không chỉ đơn giản như vậy.
Ma Vương, ma đầu, bảy người, tấm bia đá, tiên đoán sao?
Phản ứng đầu tiên của Phiền Lực chính là. . .
Phiền phức!
-Hô!
-Hô!
-Hô!
Hít sâu ba tiếng, Phiền Lực giơ rìu lên.
-Mẹ ngươi, muốn làm gì!
Âm thanh của Tiết Tam truyền đến, ngay sau đó nhảy vồ đến trước mặt Phiền Lực.
Rìu Phiền Lực hạ xuống, thật sự rơi xuống, Phiền Lực làm việc, hoặc không làm, nếu làm sẽ không làm bộ làm tịch!
Trong tay Tiết Tam xuất hiện hai thanh dao găm, nhanh chóng đâm về phía này, hai chân đạp đất nhảy lên.
Leng keng!
Rìu và dao găm chạm vào nhau.
Phiền Lực thấy Tiết Tam xuất hiện, quyết đoán thu lực.
Nhưng mà, Tiết Tam nhảy lên đón đỡ, khí lực bơi vậy giảm xuống rất nhiều, hơn nữa, hiện tại Phiền Lực so với Tiết Tam cao hơn một cấp, cho nên tính Phiền Lực thu lực, một cái đánh bừa Tiết Tam này, Tiết Tam cũng rơi xuống thế hạ phong.
Nhưng dao găm của Tiết Tam vẫn như dính trên rìu của Phiền Lực, không rơi xuống.
Phiền Lực thu lực, cái rìu bị lệch sang một bên.
Phanh!
Tiết Tam bị vứt bay ra ngoài, nện trên cây cột.
Cũng may khi va chạm, thân thể Tiết Tam cuộn lại, hai chân dựa vào cột, triệt tiêu hết ba phần lực đạo, cho nên khi rơi xuống đất vẫn như cũ có thể nhanh chóng ổn định thân hình, do đó gần như theo bản năng phát động thế công thứ hai.
-Đủ rồi, dừng tay!
Trịnh Phàm quát to.
Phiền Lực lập tức thu hồi rìu, nhìn về phía chủ thượng, gãi gãi đầu.
Ngực Tiết Tam phập phồng một trận, nhìn về phía Hỗ Bát Muội đang dụi dụi mắt.
-A. . .
. . .
-Chủ thượng, khi nàng vừa mới nằm mơ, nói, Ma Vương, buông xuống, ma đầu, bảy cái, còn có tấm bia đá. . .
Phiền Lực rất nghiêm túc thuật lại lời củ Hỗ Bát Muội.
Lúc trước nhóm Ma Vương được phân phối nhiệm vụ, vào lúc này đều đã trở lại.
So sánh với hội nghị lúc trước, lần này tinh giản ít người hơn.
Kim Thuật Khả và Dã Nhân Vương không ở đây, chỉ có nhóm Ma Vương.
Nguyên bản kế hoạch người mù là ngày mai đi theo Kim Thuật Khả nhận dân phu, cho nên hiện tại vẫn chưa thể đi được.
-Đây là, tiên đoán sao?
A Minh hỏi.
Lương Trình trầm mặc không nói.
Tiết Tam là một nửa đương sự, người do hắn mang về, lúc này cũng chỉ nhìn xem, không nói lời nào.
Người mù cười cười, nói:
-Tiên đoán giống như Ngọc Nhân Lệnh trước đây.
Lúc trước Ngọc Nhân Lệnh từng có tiên đoán, quang huy của sao trời sẽ rải chiếu cánh đồng tuyết, dã nhân một lần nữa quật khởi, nghênh đón huy hoàng.
Khi đó dã nhân dưới Dã Nhân Vương dẫn dắt, xác thật bày biện ra một tư thế phục hưng, nhưng kết quả. . . Ân, mọi người đều biết.
Trịnh bá gia ho nhẹ hai tiếng, nói:
-Hiện tại vấn đề mấu chốt là đây chỉ là nói mơ, rốt cuộc có phải chỉ chúng ta hay không, không khỏi quá trùng hợp đi.
Người mù nói:
-Chủ thượng, cái này không tính là trùng hợp, bởi một xứng bảy, vốn là phối hợp thường gặp. Tỷ như, một gia gia và bảy em bé hồ lô, bạch tuyết và bảy chú lùn. . .
Người mù duỗi tay, thói quen tính móc ra một quả quýt, đặt trước mũi ngửi ngửi, nói:
-Cho nên, chủ thượng, thuộc hạ kiến nghị là, chuyện này, hiện tại chúng ta không cần sốt ruột, cũng không cần quá phí tâm tư, thế giới này, thuộc hạ thừa nhận có Luyện Khí sĩ, từng có chuyện Tàng phu tử dưới thành Yến Kinh trảm Long mạch Đại Yến, nhưng hiện tại Đại Yến vẫn khí thế bàng bạc như cũ. Nói đến cùng, nhân định thắng thiên, vẫn là bản chất. Quan trọng nhất chính là. . .
Người mù nhìn quanh bốn phía, trừ bỏ Tứ Nương không ở nơi này, những khác Ma Vương khác đều ở đây, người mù nhét một miếng quất vào miệng, nói:
-Quan trọng nhất chính là, chúng ta mơ màng hồ đồ tới đây, cho nên đi tới đâu hay tới đó.
Lúc trước chủ thượng ngài chết không đau, chúng ta kỳ thật đều tồn tại trong truyện tranh.
Một đời này đối với chúng ta mà nói, chính là một hồi tân sinh.
Chúng ta đối với thế giới kia, với thời không kia, không có hoài niệm gì.
Cho nên ý của thuộc hạ là, nếu chúng ta đã không muốn trở về, chi bằng hưởng thụ tận hứng cuộc sống trên thế giới này, hà tất phải để ý những thứ kia?
Nếu chúng ta tin tưởng vững chắc “Nhân định thắng thiên”, Ngọc Nhân Lệnh chuyện này, hơn nữa Yến Hoàng nói lời trước mặt Tàng phu tử đã chứng minh, Luyện Khí sĩ thích Thiên Đạo, chung quy là hoa trong gương, trăng trong nước, chúng ta cần gì phải đi quan tâm cái gọi là ngôn ngữ báo trước kết cục đâu?
-Chúng ta không để bụng đầu, cũng không cái gọi là đuôi, cần gì phải phí tâm tư chứ?
Người mù nói rất có đạo lý.
Trịnh bá gia hơi hơi gật đầu, ngay sau đó nói:
-Nhưng nàng. . .
Hỗ Bát Muội kia, nên ban bài thế nào?
Trước mắt xem ra, một rìu kia của Phiền Lực tựa hồ rất hợp lý.
Một rìu đi xuống, phiền toái hết.
Người mù mở miệng nói:
-Nàng, còn phải đợi chủ thượng ngài quyết định.
Nói xong, mặt người mù nhìn về phía Tiết Tam, tuy hắn mù, nhưng có thể làm Tiết Tam cảm giác được, hắn đang “Nhìn chằm chằm” bản thân.
Quan hệ giữa nhóm Ma Vương, đều cực tốt.
Nhưng Ma Vương dù sao cũng là Ma Vương, một khi có một số việc có thể phá hỏng lợi ích của cộng đồng, những Ma Vương khác sẽ không nương tay.
Cho nên lúc trước Phiền Lực muốn chém người, cho nên người mù “Nhìn chằm chằm” Tiết Tam, mặt khác, Lương Trình và am gặp chuyện không liên quan đến bọn hắn, kỳ thật cũng tỏ thái độ lạnh nhạt.
Bởi lúc trước Tiết Tam đã tự thuật qua, Hỗ Bát Muội này đã cứu mạng hắn.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long