Trịnh bá gia nghiêm trang nhìn Tiết Tam nói chuyện, không biết vì cái gì, hắn rất muốn cười.
Nhưng vì không muốn phá hỏng bầu không khí, hắn vẫn cố nén, biểu tình vẫn hơi cứng đờ, hoặc nói là ngưng trọng.
Tiết Tam trịnh trọng quỳ xuống, hành lễ nghiêm túc.
-Chủ thượng.
Ngay sau đó, khí tức trên người Tiết Tam bỗng nhiên trở nên âm trầm xuống, trên người xuất hiện thêm một ảo ảnh, sau một lần lay động, lại trở về thân thể.
Tiết Tam nhếch miệng, cười.
Trịnh bá gia cũng rốt cuộc không cần tiếp tục nhịn, nở nụ cười.
Hô, cuối cùng cũng xong việc.
Kỳ thật, Tiết Tam ở Lương Quốc lâu như vậy, nguyên nhân căn bản vẫn giúp Trịnh bá gia chùi đít do hành động Trịnh bá gia đoạt công chúa, cho nên, lần này hắn thăng cấp, rất khó nói rốt cuộc công lao hay hiểu được chủ thượng.
-Chủ thượng, ngài nghỉ ngơi, thuộc hạ, đi xuống.
-Ân, chúc mừng.
-Đa tạ chủ thượng.
-Đúng rồi, Tĩnh Nam Vương muốn phân phối một ít thợ thủ công đến hỗ trợ quân đội bạn, nếu ngươi đã trở lại, để ngươi mang đội đi.
-Vâng, chủ thượng.
Tiết Tam đi ra phòng tiếp khách, khi vào trong viện, liên tục nhảy bắn lên.
Chờ đến khi nhảy xuống đất, mới phát hiện người mù đứng bên ngoài.
Nhìn thấy người mù, Tiết Tam lập tức giận sôi máu, mắng:
-Móa, người mù, ngươi tự nhiên dám khuyến khích chủ thượng giết nữ nhân của ta!
Người mù không để bụng cười cười, nói:
-Chủ thượng sẽ không giết nàng, chủ thượng chung ta vẫn chưa đến mức như vậy.
-Vậy ngươi. . .
-Ta không nói như vậy, nào có chỗ để ngươi cảm động, thấy chưa, quả nhiên thăng cấp.
-Ta còn muốn cảm ơn ngươi?
-Đương nhiên, nếu ngươi còn lương tâm.
-Ta cảm ơn ngươi.
Người mù nói:
-Ha ha, đúng rồi, ngươi thật sự coi trọng nàng?
-Nếu các ngươi cùng nàng nhiều tiếp xúc một đoạn thời gian, các ngươi cũng sẽ thay đổi quan điểm đối với nàng.
Tiết Tam nói.
-Lời này có vẻ hơi xú.
-Kệ ngươi.
Người mù cười nói:
-Ha ha, đúng rồi, ngươi nói xem, tiên đoán này là thật sao?
-Chuyện này không phải lúc trước mọi người đều thảo luận qua rồi sao?
-Đây là ta ngầm nói, ta cảm thấy, tiên đoán này có thể là sự thật.
-Dù sao, không phải thật thì là giả, chỉ có hai sự lựa chọn mà thôi.
Tiết Tam nói.
Người mù lắc đầu, nói:
-Không, còn có sự lựa chọn thứ ba.
-Gì?
-Ngươi nói xem, có loại khả năng, đó chính là tiên đoán là sự thật, nhưng không ai quy định, Ma Vương được tiên đoán, chỉ chính là chúng ta?
. . .
mua truyện giá rẻ liên hệ ʐɑȴȯ không tám sáu năm một không tám hai năm một
Kiếm Thánh về nhà, mang theo Hỗ Bát Muội.
Kế tiếp nhóm Ma Vương và Trịnh bá gia tách ra người ai nấy đi, ai làm việc nấy.
Người mù và Kim Thuật Khả lãnh một nhánh binh mã đi về phía sau.
Từ sớm nhất làm Hộ thương giáo úy, không ai không có tiền không giới không mã, sau khi đến Thúy Liễu bảo chỉ có thể chọn Hình Đồ binh, sau khi đến Tấn địa, chỉ có thể tiếp nhận binh sĩ người Tấn đầu hàng, vô lần chảy nước miếng nhìn Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân chiêu mộ binh lính chất lượng cao.
Lúc này đây, rốt cuộc mới đến lượt bọn hắn thưởng thức đặc ân này lần đầu.
Tiết Tam dẫn đội ngũ thủ thông xuất phát, chi viện quân đội bạn công thành.
Hôm qua, Trịnh bá gia gọi hai người Cung Vọng và Công Tôn Chí đến ăn cơm.
Bởi kế tiếp, mặt đông này sẽ không có chiến sự lớn gì.
Cho nên, Trịnh bá gia định mang theo con Công Tôn Chí là Công Tôn Toản đến Vương trướng, hắn muốn nhận Tĩnh Nam Vương dạy dỗ, vậy nhân tiện mang theo Công Tôn Toản đến đây để dạy dỗ.
Mặt khác, con trai Cung Vọng là Cung Lân, cũng bị Trịnh bá gia mang đi, vào quân làm tham tán.
Trong bữa tiệc, Trịnh bá gia để Lương Trình ngồi bên cạnh.
Nhi tử mỗi người đều bên người Trịnh bá gia, hơn nữa minh kỳ đã giao cho Lương Trình, Công Tôn Chí và Cung Vọng hẳn đều rõ ràng kế tiếp binh mã ba bộ này rốt cuộc nên nghe ai điều hành.
Sau khi làm xong cái này, Trịnh bá gia dọn dẹp đồ vật một chút, sáng sớm hôm sau mang theo một ít quân lính đi trung quân.
. . .
Hết thảy hết thảy, tựa hồ cùng trước kia, không có gì biến hóa.
Vương trướng nắm khu vực trung tâm nhất của quân trại, có hàng rào độc lập ngăn cách, có tính độc lập cực mạnh.
Lều trại của Trịnh bá gia nằm trong trung tâm này, cách Vương trướng không xa.
Có thể thấy được, hai người Công Tôn Chí và Cung Lân hơi kích động, cũng hơi khẩn trương, rốt cuộc, bọn họ sẽ đối mặt, là Tĩnh Nam Vương, một một người được coi như Thần trong quân đội Yến Quốc.
So sánh một chút mà nói, Trịnh bá gia thong dong hơn nhiều.
-Ngươi, rửa sạch đồ ăn đi, ngươi, rửa sạch đống xương cốt này đi, sau khi chuẩn bị tốt, hầm lên lấy nước.
Sau khi phân phó Cung Lân và Công Tôn Chí, Trịnh bá gia sửa sáng quần áo lại một chút, đi vào Vương trướng.
Sau khi gật đầu với thân vệ dưới trướng của Tĩnh Nam Vương, không cần thông báo, Trịnh bá gia trực tiếp vén rèm lên đi vào.
Trong Vương trướng, Tĩnh Nam Vương đang ngồi nhìn tấu thư quân báo.
-Vương gia.
-Tới đây.
Trịnh bá gia đến gần.
Điền Vô Kính không ngẩng đầu, duỗi tay chỉ chỉ một đống tấu thư một bên, nói:
-Phê.
Ngạch. . .
Trịnh bá gia gật gật đầu, nâng tấu thư kia lên, ngồi xuống vị trí kia.
Đến lúc này tiến vào trạng thái làm việc, Trịnh bá gia không dự đoán được, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống làm việc.
Sau khi mở ra tấu thư, phát hiện tất cả đều phát đến từ Dĩnh Đô, trên cơ bản đều liên quan đến hậu cần.
Loại tấu thư này vẫn tương đối dễ xử lý.
Tuy nói hàng ngày việc chủ trì công vụ đều do Tứ Nương phụ trách, nhưng Trịnh bá gia rốt cuộc ngồi vị trí kia lâu như vậy, cách cục đã sớm được nuôi lớn, phê duyệt mấy thứ này, thật ra không có vấn đề gì.
Một ít tấu thư kéo dài thời hạn không nói rõ lý do tỉ mỉ, Trịnh bá gia tức tốc phê chỉ thị “Làm gấp”, chỉ viết vài chữ, nhưng ngưỡi xem tấu thư này hẳn có thể hiểu đoán được, đó chính là “Làm trễ xử theo quân pháp”.
Còn có một ít xác thật cho ra nguyên nhân cụ thể, Trịnh bá gia căn cứ kinh nghiệm và kiến thức bản thân đưa ra phán đoán, hẳn không phải quan viên phía sau cố ý kéo dài, mà hiện tại thật sự khó khăn
Tỷ như Vọng Giang mưa to, làm sụp mất hai cái cầu phao, làm cho quân nhu vận chuyển hơi trễ, loại tình huống này không phải trong thời gian ngắn có thể sớm khắc phục.
Cũng may, loại tấu thư tình huống này không nhiều lắm, cũng chỉ có mấy quyển.
Sau khi phân thành ba loại, chồng chất lên cùng nhau, Trịnh bá gia lần thứ hai nâng chúng lên, đi đến trước án kì của Tĩnh Nam Vương.
Tĩnh Nam Vương ngẩng đầu, nhìn Trịnh bá gia, nói:
-Phê xong?
-Tốt, Vương gia. Một chồng này cần Vương gia ngài xem một chút, một chồng này ta đã phê chỉ thị.
Trịnh bá gia tự nhiên không cần thiết nói mấy lời sáo rỗng không cần thiết.
Tĩnh Nam Vương lật mấy quyển lên xem, gật gật nói:
-Biết Bổn Vương muốn nói cái gì sao?
Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:
-Bản lĩnh phê này, nếu không đi Tư Lễ giám, thật đáng tiếc.
-Ha ha.
Tĩnh Nam Vương cười, duỗi tay, đẩy tấu thư sang một bên, nói:
-Người làm soái cần làm từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, quá khó khăn, nhưng thói quen Bổn Vương chính là hiểu rõ mọi chuyện trong lòng, trị quân như trị quốc, cái loại ra lệnh một tiếng thiên quân vạn mã nổi trống xung phong này tự nhiên vui sướng đến cực điểm, nhưng đại đa số thời gian vẫn cần ngồi xuống, bị liên lụy đến công vụ.
-Phải, mạt tướng thụ giáo.
-Buổi chiều sẽ có một đám tới đây, ngươi dựa theo bộ dáng này, giúp Bổn Vương phê duyệt đi.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long