Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1258: THỦY SƯ ĐẠI YẾN

- Vâng, Vương gia.

-Thương thể thế nào?

-Đã không còn trở ngại.

Điền Vô Kính dặn dò nói:

-Tuy nói chỗ dựa vào chân chính của Võ giả chính là thể phách, nhưng tinh khí hóa thần, thân thể và tinh thần, vốn chính là nhất thể, không cầu đến mức như Luyện Khí sĩ, nhưng ít ra có thể làm đến mức không bị kéo chân sau, nếu không ngày sau nó sẽ bất lợi đối với quá trình tu luyện của ngươi.

Đây là kết luận Điền Vô Kính nhìn ra sau khi đến Đông Sơn bảo gặp Trịnh bá gia.

Mà một lần kia, đầu tiên Trịnh bá gia bị Ma Hoàn phụ thể, sau đó lại chơi thuốc của Tiết Tam, tinh thần tiêu hao quá mức.

-Vâng, Bá gia, ta đã nhớ kỹ.

Tĩnh Nam Vương gật gật đầu, hỏi:

-Phân phó bên ngoài đưa cơm đến đi.

-Vương gia, chỗ ta đã sớm phân phó người chuẩn bị tốt, làm bữa lẩu mời ngài sang dùng bữa.

-Ngươi còn có tâm tình chuẩn bị những thứ này?

-Vội đến đâu, chỉ cần điều kiện cho phép, ta đều muốn ăn ngon.

-Đi thôi.

Công Tôn Toản đốt lửa, Cung Lân ngồi chỗ đó lười biếng, cũng không phải cố ý lười biếng, mà xác thật không có việc gì để làm, Trịnh bá gia vừa vào Vương trướng lâu như vậy, hai người bọn họ kỳ thật chỉ là hai người hầu cận của Trịnh bá gia, không có việc khác để làm.

Chờ đến khi thấy Tĩnh Nam Vương và Trịnh bá gia từ nơi xa đến, Cung Lân lập tức chạy đi xắt rau.

Trịnh bá gia mở nắp nồi lên, tự mình bỏ đồ ăn vào, hắn biết hiện tại Tĩnh Nam Vương rất bận, tất nhiên không có thời gian chậm rãi thưởng thức, dứt khoát cho tất cả mấy thứ dễ chín vào.

-Cùng ăn đi.

Trịnh bá gia nói với Công Tôn Toản và Cung Lân.

Hai người đều gật đầu, cầm chén ngồi ăn, sau đó đến chỗ xa xa ngồi một góc, bọn họ đều xuất thân là thế hệ thứ hai tướng lãnh quân đội, tự nhiên không hiểu quy tắc.

Trịnh bá gia và Tĩnh Nam Vương mỗi người một bên ngồi xuống, bắt đầu dùng cơm trưa.

-Tây Sơn bảo bên kia, Lý Phú Thắng công thành vẫn chưa mang đến hiệu quả.

Tĩnh Nam Vương nói.

-Nghĩ đến, hẳn lần công thành đầu tiên không thể thành công, hiện tại tiến vào giai đoạn giằng co và tiêu hao đi.

Trịnh bá gia nói.

Điền Vô Kính gật gật đầu:

-Có điều, có vết xe đổ của ngươi, hắn thật ra cố ý điều ra một chút, trong Tây Sơn bảo chỉ là tư binh Độc Cô gia, không phải Cấm quân Hoàng tộc. Tuy Cấm quân Hoàng tộc cũng có một viên tướng lãnh gọi là Độc Cô Niệm, cũng là người Độc Cô gia, nhưng không ở đây.

-Nói như vậy, vấn đề chỉ là thời gian.

-Chậm rãi quét, dù sao cũng không vội.

-Lần này, xem như mạt tướng lần đầu tiên gặp qua trận chiến lâu nhất của Vương gia, kỳ thật, Vương gia thích loại đánh trận này đi?

Điền Vô Kính không trả lời.

-Vương gia, mạt tướng nghe nói, vẫn đang tu sửa công trình trị thủy?

-Vẫn đang tu sửa.

-Để làm gì?

Trịnh bá gia trực tiếp hỏi, nói tiếp:

-Liên quan đến lần phạt Sở này sao?

Vốn sĩ Trịnh bá gia rất ngoài ý muốn khi vẫn tiếp tục xây dựng công trình trị thủy Vọng Giang, bên này đang quốc chiến, bên kia, vẫn còn tu sửa công trình trị thủy.

Sau khi Tiết Tam trở về, cũng nói một ít chuyện liên quan đến công trình trị thủy.

Phải biết rằng, Tiết Tam chính là chuyên gia trên phương diện này, hắn nhìn ra vấn đề, vậy tất nhiên là có vấn đề.

Trịnh bá gia do dự một chút, lại hỏi:

-Mạt tướng nghe nói, sau khi đánh bại chủ lực dã nhân, vây khống Ngọc Bàn thành, Vương gia ngài từng hạ lệnh chế tạo Thủy sư Đại Yến ta.

Trước kia Đại Yến, căn bản không cần Thủy sư, nhưng cùng với tiến hành chiến tranh đối ngoại, tự nhiên sẽ phải đối mặt với hoàn cảnh và địa hình chiến tranh mới, Thủy sư tự nhiên cần thiết.

Vọng Giang kia, thật dễ dàng để Trịnh bá gia liên tưởng đến nhánh Thủy sư mới chế tạo kia của Đại Yến.

Điền Vô Kính tựa hồ không tính toán giấu diếm.

Hắn buông bát đũa, nói với Trịnh Phàm:

-Ngay cả hiện tại Bổn Vương cũng không rõ rằng lắm, rốt cuộc có thể thành công hay không, con người trước mặt hiện tượng thiên nhiên vẫn quá nhỏ bé.

-Vương gia, đây vốn là. . . Mưu tính?

-Ân.

Điền Vô Kính cầm chiếc đũa vẽ một cái tuyến trên mặt đất, điểm điểm nói:

-Đây là Vọng Giang.

Trịnh bá gia gật gật đầu.

Tại phần đuôi, Điền Vô Kính dùng chiếc đũa vẽ ra ba đường, nói:

-Nơi này chính là núi non Mông sơn, cũng chính là địa phương trước đây ngươi vào Sở Quốc từng đi qua.

Trịnh bá gia lại gật đầu.

-Từ Vọng Giang đi qua sườn tây Mông sơn vào Sở Quốc, cuối cùng chảy vào đại trạch, nơi này đến nơi đây là kênh đào của người Sở, người Sở dựa vào dòng sông này khống chế đại trạch cho đến một khối khu vực lớn tận Tề sơn này. Năm đó Thủy sư người Sở cũng dựa vào con đường này nhập Vọng Giang, ngăn cản Vọng Giang đại phá đông chỉnh quân của Vô Cương. Lần trước ngươi nhập Sở chính là đi về phía đông của Mông sơn.

Trịnh bá gia lập tức nói:

-Nơi đó thật ra có thể ngồi thuyền tiến lên, cũng có một ít nhánh sông Vọng Giang phân xuống, nhưng đường sông rất ngắn, cũng không dễ đi, chỉ có loại thuyền nhỏ chở hàng mới có có thể tiến vào nơi này. Nơi đó, nơi nơi đều là địa hình một người giữa ải, vạn người khó vào. Quân ta căn bản không có khả năng đi vào nơi này nhập Sở.

Trịnh bá gia dừng một lát, bổ sung:

-Mà nếu đi về phía tây Mạnh sơn, tự nhiên có thể để chúng ta đi lên, nhưng nơi đó, Thủy sư người Sở dày đặc, bọn họ có thể phong tỏa mặt sông dễ như trở bàn tay. Nếu từ nơi này mạnh mẽ đánh vào, so với việc đại quân trực tiếp ra cửa nam quan mượn đường Lương Quốc công Sở Quốc, chẳng có gì khác nhau.

Đúng lúc này, Điền Vô Kính dùng chiếc đũa đâm vào bên trong “Vọng Giang”, kéo nghiêng về hướng đông Mạnh sơn.

-Cái này. . .

Trịnh bá gia lập tức thông suốt.

Trước đó hắn thật sự không ngờ, sẽ, sẽ. . . Thế nhưng lại có thể sử dụng biện pháp này!

Hắn nghĩ tới công trình trị thủy, rốt cuộc từ xưa đến nay bộ dáng trận chiến điển hình thế này không tí, nhưng vị trí Trấn Nam quan muốn dẫn nước vào, gần như là chuyện không có khả năng.

Nhưng, Điền Vô Kính chỉ một điểm, mới xem như hoàn toàn giải khai toàn bộ nghi hoặc.

Trong lúc nhất thời, Trịnh bá gia lại ngẩng đầu xem Điền Vô Kính, hơi táp lưỡi.

Điền Vô Kính không để ý tới thần sắc Trịnh bá gia biến hóa, ngược lại chuyên chú nói:

-Sau khi có lũ, không chỉ mặt Vọng Giang, mực nước nhánh sông khu vực này kỳ thật đều cao hơn so với mọi năm, tây Mông sơn có đường sông rộng lớn, nhưng Thủy sư Đại Yến ta căn bản không phải đối thủ của Thủy sư người Sở, đi con đường này chỉnh là tử lộ.

Mà một khi thành công làm Vọng Giang nhất thời thay đổi tuyến đường, như vậy mặt sông đông Mông sơn trong khoảng thời gian ngắn có thể dùng thuyền lớn.

-Thủy sư Đại Yến ta có thể thừa dịp cơ hội này, nhân dịp Thủy sư người Sở căn bản không kịp phản ứng, từ thay đổi tuyến đường nhánh sông, từ núi non Mông sơn nhập Sở.

Nghe đến đó, Trịnh bá gia lập tức nói:

-Cái này hẳn không phải Thủy sư nhập Sở.

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!