Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1260: THƯỞNG PHẠT

Vị trí bản thân Trịnh bá gia nếu không có gì ngoài ý muốn, sớm đã được Tĩnh Nam Vương an bài rồi.

Thậm chí bởi vậy, một trận chiến Ương Sơn trại kia, vốn là một loại trải chăn.

Nguyên bản Trịnh bá gia cho rằng, đó là vì giúp hắn đoạt công đầu, nhưng mà hiện tại xem ra, mục đích thật sự không phải đây.

Ý tưởng của Tĩnh Nam Vương đại khái chính là để Trịnh bá gia lên trước đoạt công đầu, theo lý thường sẽ tiêu hao không ít thực lực, ngay sau đó có thể danh chính ngôn thuận lùi về phía sau dẫn bộ hạ rời tiền tuyến tiến hành nghỉ ngơi và chỉnh đốn lại, vừa tích góp khôi phục thực lực đồng thời, vì kế tiếp ngồi thuyền nhập Sở Quốc, bôn tập Kinh thành.

Chẳng qua, một trận chiến Đông Sơn bảo, tuy nói có Thạch Xa Đường quyết đoán phản kích một hồi, nhưng chung quy vẫn bị Trịnh bá gia đẩy ngược trở về, thuận thế tóm được Đông Sơn bảo.

Cái này đối với việc Tĩnh Nam Vương an bài, kỳ thật cũng không có ảnh hưởng, ngược lại mang đến một loại thúc đẩy tốt hơn.

Bởi một bộ này của hắn căn bản không cần đợi nữa, hiện tại có thể công khai nghỉ ngơi chỉnh đốn và bổ sung lính và thực lực, hơn nữa quân công và chiến tích đặt vững chắc chỗ này, không người nào dám nói nửa câu.

Thậm chí ngay cả người Sở cũng cảm thấy, kế tiếp chiến trường, không nhìn thấy “Trịnh” tự kỳ, là một chuyện rất bình thường, Bình Dã Bá và nhánh binh mã dưới trướng kia biến mất trên tiền tuyến theo lý thường phải thế.

Rốt cuộc, thương vong lớn như vậy, không phải sao?

Đông Sơn bảo nhanh chóng bị công phá, gia tốc kế hoạch này của Tĩnh Nam Vương, để hắn có thể bố trí thong dong hơn.

Thậm chí, có thể để binh sĩ dưới trướng có tấm gương mẫu mực noi theo.

Tướng lãnh trên chiến trướng đều giống nhau, đều thích diễn thuyết khuyến khích binh mã dưới trướng xung phong liều chết, tiêm thêm chút sát khí.

Tĩnh Nam Vương đương nhiên biết chiêu thức bôn tập yêu cầu đối với tướng lãnh binh khó khăn cỡ nào, cho nên thừa dịp cơ hội này kéo Trịnh bá gia đến bên người, cũng coi như nhân tiện rèn dũa thêm.

Đây là điều thứ nhất.

Thứ hai chính là, trong đoạn thời gian “Nghỉ ngơi chỉnh đốn” và “Phát triển” này, để bản thân Trịnh bá gia xuất hiện bên người Tĩnh Nam Vương, để người ta thấy được sự tồn tại của hắn, cất cao địa vị của Trịnh bá gia trong mắt đại quân người Sở.

Từ xưa đến nay, khi thân tín lãnh đạo đi bên người lãnh đạo, tự nhiên địa vị cao cả, phía dưới cũng phải nịnh hót ngươi, mà một khi ngươi bị hạ bệ, thường thường sẽ xuất hiện cục diện như mèo mửa, nguyên bản người nịnh hót ngươi cũng sẽ dùng ánh mắt ghẻ lạnh nhìn ngươi.

Người gần lãnh đạo, trong bất luận đoàn thể nào đều không được coi là tốt.

Trịnh bá gia không sợ vấn đề này, bởi quân công hắn do đánh thật đạt được thật, trong quân Đại Yến. . . Thậm chí trong quân người Sở, chưa có ai dám nghi ngờ năng lực đánh giặc của Bình Dã Bá gia.

Hơn nữa Tĩnh Nam Vương gần như không chút nào che lấp coi trọng, nâng đỡ Bình Dã Bá.

Gió sau giờ trưa đánh úp tới đây, rốt cuộc làm cho Trịnh bá gia tỉnh táo lại, thoát khỏi cảm xúc vừa rồi.

Hắn duỗi tay chỉ chỉ đồ ăn còn sót lại, nói với Cung Lân và Công Tôn Toản:

-Đừng lãng phí lương thực.

-Vâng, Bá gia.

-Vâng Bá gia.

Trịnh bá gia đứng lên, như nghĩ đến cái gì, nói:

-Buổi chiều, các ngươi mang bản đồ trong Vương trướng ra cho ta.

Trên mặt Cung Lân và Công Tôn Chí đều lộ ra vẻ kích động, bọn họ cho rằng, Bình Dã Bá tiến hành dạy dỗ bọn hắn.

Nhưng Trịnh bá gia chỉ cảm thấy để bọn họ ngồi chơi chỗ này không có gì làm, ngày sau khi gặp cha bọn hắn, nói chuyện không dễ lắm, dứt khoát tùy tiện sai bọn họ làm một vài việc vớ vẩn, để bọn họ có việc làm rồi tính.

Rời lều, Trịnh bá gia lại đến Vương trướng, sau khi vén rèm lên, Điền Vô Kính đã ngồi thủ tọa.

Mà vị trí Trịnh bá gia ngồi buổi sáng lại chất đống càng nhiều tấu thư hơn.

Trịnh bá gia cũng không nói chuyện, an an tĩnh tĩnh ngồi đúng vị trí, bắt đầu ngồi phê.

Tấu thư không ngừng đưa tới.

Đồng thời, Trịnh bá gia còn phải thay thế Tĩnh Nam Vương viết dò hỏi tấu thư rồi đưa ra.

Vẫn là phương thức lúc trước, dùng lời lẽ thông thường theo đúng quy trình, Trịnh bá gia thuận thế làm đúng quy trình, yêu cầu chú ý một chút không phải vấn đề khó, bản thân Trịnh bá gia phê chỉ thị, mà một ít tấu thư quan trọng cần Tĩnh Nam Vương xem qua, được đặt một bên.

Sau khi đưa lên, Điền Vô Kính không để ý, trực tiếp cầm ba cuốn tấu thư lên.

Một cuốn tấu thư, là một tên phòng giữ Tiết Sở Quý bộ uống rượu trong quân doanh, quan kỷ luật đề nghị phạt tước bổng lộc, điều vào tiên phong doanh.

Khi Trịnh bá gia lại phê chỉ thị là, bêu đầu, truyền toàn quân.

Một phần tấu thư là, sau khi quân đội của Mã Hữu Lương đánh sâu vào một tòa quân trại không có kết quả, Bách phu trưởng chết trận, mười thành viên còn lại rút về bị phán xử chém đầu.

Trong quân luật, chủ tướng chết trận mà chưa chiến thắng, lính dưới trướng sống chôn cùng.

Trịnh bá gia phê chỉ thị là: Không trảm, mang ra dùng làm quân tiên phong.

Một phần tấu thư là, dân phu doanh của La Lăng bộ bạo phát quần ẩu mấy trăm người, nguyên nhân chính là một nhóm dân phu Tấn địa phát hiện thức ăn bọn hắn kém hơn dân phu Yến địa, dẫn phát bất mãn.

Quan kỷ luật phạt người cầm đầu nháo sự và quan giáo úy hai bên, phạt mỗi người năm mươi roi.

Nhưng Trịnh bá gia đưa ra chỉ thị là, chỉ phạt dân phu và quan giáo úy dân phu doanh Tấn địa.

Khiển trách trong quân động một chút là thấy máu, bởi quân đội đang tràn đầy sát khí, quân phát cần thiết nghiêm ngặt, nếu không căn bản không cách nào ước thúc được binh lính này.

Cho nên khi phán quyết, thường thường đi kèm với trảm hình, bất đồng rất lớn đối với quan lão gia địa phương phá án và kiện tụng rất cẩn trọng.

Bởi bản thân Điền Vô Kính dụng binh và trị quân đều thích chú ý đến những chi tiết nhỏ, cho nên tấu thư này đều sẽ trình đưa đến Vương trướng, để Điền Vô Kính xem qua.

Đại quân tụ tập, chiến binh, phụ binh cùng với dân phu, tính sơ sơ đầu chỉ trăm vạn, bởi Hoàng quyền trên quá cao, tri phủ Yến địa trên cơ bản không thể khống chế nhiều người như vậy.

Điền Vô Kính buông tấu thư đầu tiên xuống, nói:

-Tiết Sở Quý trị quân không nghiêm, phạt hai mươi roi.

Đây là Tĩnh Nam Vương cảm thấy xử một tên phòng giữ thôi vẫn chưa đủ, cho nên còn phải phạt thêm cả chủ tướng.

Điền Vô Kính buông tấu thư thứ hai xuống, nói:

-Công thành chiến khác với dã chiến xung phong, tự nhiên quân luật sẽ bất đồng, báo cho toàn bộ Tổng binh toàn quân xem qua, để bọn họ tự mình châm chước.

Lúc trước trên cánh đồng tuyết, quân đội Trấn Bắc quân của Lý Phú Thắng bởi thói quen này, biết rõ ràng phía sau có lệnh thu binh, kết quả binh sĩ đều không quay trở về, tạo thành càng nhiều thương vong hơn nữa.

Tướng lãnh gương cho binh sĩ, binh sĩ bảo hộ tướng lãnh, dưới bầu không khí này, quân đội mới có sức chiến đấu chân chính, mới có chỗ không sợ hãi, nhưng đó là dã chiến, mà công thành chiến chú ý quá nhiều chi tiết đắn đo, hoàn toàn là một loại phương thức chiến tranh hoàn toàn khác, bởi một ít chiến pháp đã lỗi thời.

Còn tấu thư thứ ba.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!