Điền Vô Kính ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Trịnh Phàm, ném tấu thư xuống, nói:
-Nói nói.
Dân phu ẩu đả, hơn nữa là dân phu Yến địa ẩu đả với dân phu Tấn địa, theo lý thuyết, nguyên bản quan kỷ luật không sai, hơn nữa, lúc này lấy đại cục làm trọng, binh mã người Tấn là lực lượng không thể thiếu khi phạt Sở.
-Mạt tướng cho rằng, thức ăn của dân phu do quan trên định, việc này, nếu có trách nhiệm thì cũng đặt lên đầu thượng quan, còn nữa. . .
-Cố ý thiên vị?
Tĩnh Nam Vương đánh gãy lời Trịnh bá gia.
-Phải.
-Vì sao?
-Quân ta là Yến quân, dân phu Yến địa từ Yến địa trèo đèo lội suối đến tận đây tham dự quốc chiến, đương nhiên phải có ưu đãi.
-Bổn Vương còn tưởng rằng Bình Dã Bá ngươi thích giảng nhất chính là giáo dục không phân nòi giống!
Dưới trướng Bình Dã Bá, người Yến ngược lại không phải đa số, Man tộc, người Tấn, hơn nữa hiện tại dã nhân, mới là đa số chân chính.
-Vương gia, dưới trướng mạt tướng là một trường hợp đặc biệt, từ đại cục xem xét, lần này đại chiến phạt Sở, chỗ dựa chính của chúng ta vẫn là người Yến, nếu ở quân đội ta, ta sẽ dùng biện pháp khác xử lý, nhưng chuyện phát sinh ở La Lăng bộ, đây chính là bản bộ Tĩnh Nam quân của Vương gia, không thể xử lý như vậy.
Lục hoàng tử từng chỉ vào Man tộc nói với mạt tướng, man di, chỉ sợ uy không sợ đức.
Người Tấn không phải man di, nhưng ít ra trước mắt, người Tấn chỉ là dân chúng người Yến ta chinh phục được, lại bị Đại Yến ta thổi quét trong trận quốc chiến này, bọn họ bất mãn là điều hết sức khẳng định.
Cho nên, xử lý sự việc công bằng, người Tấn sẽ không cảm kích, người Yến, sẽ thương tâm.
So với việc mất cả hai, chi bằng ta lấy căn bản trước.
-Yến Tấn bình đẳng, đem người Tấn coi là dân chúng người Yến, đem người Tấn chuyển thành người Yến, chờ đến khi chúng ta gạt bỏ Trấn Nam quan, gạt bỏ sự uy hiếp của Sở Quốc mới có dư lực làm vậy.
Cuối cùng, Trịnh bá gia rất trịnh bỏ thêm một câu:
-Mặc kệ thế nào, vô luận dưới tình huống thế nào, người Yến, Yến dân, Yến quân, vĩnh viễn là căn cơ chân chính của Đại Yến ta.
Điền Vô Kính rất nghiêm túc nhìn Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm rất bình tĩnh đứng chỗ đó.
Rốt cuộc, Điền Vô Kính gật gật đầu, nói:
-Làm như vậy.
-Vâng, Vương gia.
-Giúp Bổn Vương mặc giáp, theo Bổn Vương đi đến chỗ Lý Phú Thắng nhìn xem.
Trịnh bá gia giúp Tĩnh Nam Vương mặc giáp trụ.
Sau đó, bên ngoài tự có thân binh đến dắt Tỳ Hưu cho hai người.
Chỉ dẫn theo hơn trăm kỵ làm hộ vệ, Trịnh bá gia và Tĩnh Nam Vương cùng nhau ra khỏi đại trại trung quân.
Công Tôn Toản đang nghiên cứu bản đồ ngẩng đầu, nhìn đội ngũ vừa mới ra ngoài, hắn còn nhỏ tuổi, không cầm lòng được, nói:
-Bá gia thoạt nhìn. . . Giống như Tĩnh Nam Vương.
Tỳ Hưu giống nhau.
Kim giáp giống nhau.
Có một loại cảm giác không nói rõ, để người ta cảm thấy bọn họ thật giống nhau.
Cung Lân nghe được lời này, nói:
-Phụ thân ta nói, Bá gia chúng ta sẽ trở thành người nối nghiệp chỉ định của Vương gia.
Ngay sau đó, Cung Lân ý thức được bản thân nói nhiều, nhưng bởi Cung Lân trước mặt còn quá nhỏ tuổi, cho nên quên cẩn thận, phạm vào lỗi này.
Ai ngờ Công Tôn Toản lại gật gật đầu, nói:
-Phụ thân ta cũng nói như vậy.
. . .
So với Đông Sơn bảo bên kia nhanh chóng bị phá, Tây Sơn bảo bên này, rơi vào cục diện giằng co ác chiến.
Nếu để Lý Phú Thắng chọn, hắn tất nhiên càng vui lòng lựa chọn gặp tình huống tương tự như Trịnh Phàm.
Quân coi giữ giết ra, hắn lại đẩy lên, dứt khoát nhanh nhẹn, chiến sự kết thúc.
Nói chung so với hiện tại. . .
-Mẹ nhà nó, tức chết lão tử!
Lý Phú Thắng ném quân kỳ trong tay xuống, phun hai bãi nước bọt trên mặt đất.
Hôm nay thế công lần thứ hai đình chỉ, Yến quân bắt đầu lui lại, người Sở trên tường thành, phát ra lời hoan hô.
-Báo, tướng quân, Vương gia và Bình Dã Bá tới!
Lý Phú Thắng nghe được lời này, trên mặt lại xuất hiện ra vẻ mặt buồn bực và xấu hổ.
Ngược lại không phải hắn ghi hận ai, mà chiến sự vẫn luôn nôn nóng không có khởi sắc, hắn thật ngượng ngùng gặp Điền Vô Kính, đến nỗi Trịnh Phàm, tiểu tử ka cũng đến, nhìn chiến tích người ta kìa, thật không cách nào so sánh, nói chung cảm thấy bản thân thật ngu xuẩn!
Phải biết rằng, lần trước trong soái trướng nhà mình, Tĩnh Nam Vương từng nói Trịnh Phàm bên kia không thành vấn đề gì, hắn còn không phục lắm.
Đôi tay dùng sức xoa nắn mặt vài cái, Lý Phú Thắng phân phó thân vệ, nói:
-Ra lệnh tướng lãnh vào quân nghị. Còn nữa, không phải lần trước lão tử bảo ngươi tìm cái giày da trâu sao, mang đến đây đi.
-Vâng, tướng quân.
Các tướng lãnh bất chấp một ngày công thành mệt nhọc, vội vàng đi soái trướng quân nghị.
Sắc mắt mọi người đều hơi ngưng trọng.
Ngay từ đầu công thành vẫn chưa khởi sắc lắm, Lý Phú Thắng còn tính bình thường.
Chờ đến khi Đông Sơn bảo kia bên bị phá, tiếp mỗi một ngày, quân nghị, Lý Phú Thắng đều sẽ mắng tất cả mọi người một hồi.
Đối với cái này, mọi ngươi đã thành thói quen, rốt cuộc đây cũng không phải ngày đầu tiên theo tướng quân nhà mình đánh giặc.
Một số quân đầu lĩnh trực tiếp, còn bị mắng té tát, bọn họ cũng không cảm thấy có cái gì, dù sao cùng nhau bị mắng.
Nhưng lần này nghe nói Tĩnh Nam Vương lần thứ hai tiến đến, lại còn mang theo Bình Dã Bá.
Không chỉ Lý Phú Thắng chru tướng này cảm thấy hổ thẹn, ngay cả những tướng lãnh phía dưới này cũng cảm thấy áp lực trầm trọng.
Các bộ trong quân còn âm thầm phân cao thấp, chớ đừng nói đến thủ hạ dưới trướng Tổng binh một đường khác nhau.
Quan trọng nhất chính là, dưới trướng Bình Dã Bá là binh gì?
Là Man nhân, là người Tấn cùng với nghe nói còn có nô bộc binh dã nhân.
Bọn họ là binh gì?
Bọn họ chính là dòng chính Trấn Bắc quân được Lý Phú Thắng mang từ hoang mạc giết đến Thượng Kinh Càn Quốc lại giết đến Tấn Quốc!
Man nhân chính là bại tướng của bọn hắn, Tấn Quốc đều bị bọn hắn đánh rụng rời, dã nhân, đó là cái thá gì!
Nhưng chính như vậy, Bình Dã Bá còn dứt khoát tóm được Đông Sơn bảo, mà bên này đến nay vẫn chưa có tiến triển gì, có thể không hậm hực sao?
Trong soái trướng, Điền Vô Kính ngồi trên soái tòa của Lý Phú Thắng.
Trịnh bá gia đứng một bên.
Cảm giác thiếu một cái phất trần!
Sau khi các tướng lãnh tiến vào, đầu tiên đều hướng Tĩnh Nam Vương hành lễ, sau đó lại hướng Trịnh bá gia hành lễ, rồi sau đó chia làm hai hàng.
Cuối cùng, Lý Phú Thắng đi vào, bên ngoài cũng truyền đến động tĩnh.
Trong quân, đặc biệt là trong phạm vi soái trướng, kiêng kị nhất là ầm ĩ.
Tĩnh Nam Vương mở miệng nói:
-Bên ngoài làm sao vậy?
Lý Phú Thắng trả lời:
-Bẩm Vương gia, cái này không phải lần trước mạt tướng nói với Vương gia rồi sao, nếu Bình Dã Bá có thể trong thời gian ngắn ngủi mấy ngày công phá Đông Sơn bảo, ta đây lấy giày nấu lên ăn, trước mắt, bên ngoài đang ninh giày!
Tĩnh Nam Vương lắc đầu, không để ý tới cái này.
Khóe miệng Trịnh Phàm hơi giật giật, hắn cũng không tiện nói gì.
Nói trắng ra, trước kia chỉ nói lời vui đùa, Tĩnh Nam Vương sẽ không coi là thật, càng không ầm xi làm trò trước mặt, nói Lý Phú Thắng thực hiện.
Rốt cuộc, Điền Vô Kính coi trọng Trịnh Phàm, cũng không đến mức như vậy.
Mà bản thân Lý Phú Thắng chủ động nói ra, mục đích rất rõ ràng, vì để Trịnh Phàm nổi danh, hắn cam nguyện làm bè.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long