Xấu hổ buồn bực là xấu hổ buồn bực, nhưng từ trước đến nay, Lý Phú Thắng vẫn luôn coi Trịnh Phàm là vãn bối.
Lý Phú Thắng đã từng là một trong bảy vị Tổng binh Trấn Bắc Hầu phủ, tuổi tác hắn lớn nhất, tuy rằng trên chiến trường thường thường sẽ nổi điên thích làm gương cho binh sĩ đi chém giết, nhưng những mặt khác, hắn kỳ thật sống rất thấu.
Hôm nay hắn chủ động nhắc tới, chuyện này tất nhiên sẽ truyền ra ngoài, sẽ trở thành một dấu ấn thuộc về Bình Dã Bá gia.
Cũng may, nấu giày còn cần một đoạn thời gian, kế tiếp dưới sự chủ trì của Điền Vô Kính, tất cả bắt đầu quân nghị.
Nội dung lần này không phải phân tích cái được cái mấy của mấy ngày công thành này.
Mọi người nói rất nhiều, Trịnh bá gia vẫn luôn đứng bên cạnh nghe, không phát biểu ý kiến bản thân.
Thậm chí, trong đầu bắt đầu nghỉ đến những cuốn tấu thư đặt trong Vương trướng kia.
Người mù từng cùng hắn phân tích qua lập trường của Tĩnh Nam Vương, rất hiển nhiên chính là, Tĩnh Nam Vương đối với khái niệm “Gia” này, đã phai mờ, hoặc nói là chủ động từ bỏ, cho nên cái chống đỡ tín niệm này, chính là “Quốc”.
Nền tảng lập quốc của Đại Yến là gì? Chính là người Yến.
Cùng với quan hệ bản thân hắn và Tĩnh Nam quân không ngừng xích lại, Trịnh bá gia thật lâu không có cảm giác “Gần vua như gần cọp” rồi, nhưng điều này không mang ý nghĩa Trịnh bá gia buông lỏng cảnh giác.
Tấu thư kia, bao gồm Tĩnh Nam Vương hỏi chuyện, kỳ thật bao hàm suy tính hỏi dò lập trường chính trị của Trịnh Phàm.
Rốt cuộc, thủ hạ dưới trướng Trịnh Phàm là người Yến vẫn quá ít, nếu thật sự tin câu “Giáo dục không phân nòi giống” kia. . .
Từ trên góc độ chính trị, tất nhiên chúng sinh bình đẳng.
Điền Vô Kính sẽ không đơn thuần nói bởi hắn là người Yến, cho nên sẽ thiên vị Trịnh Phàm, mà từ thị giác tới xem, chỉ có tuân theo cương lĩnh lấy người Yến làm chủ, mới có thể giúp hắn tiếp tục nam chinh bắc chiến đánh hạ đối thủ, khai thác ra đế quốc, vẫn luôn kéo dài tiếp.
Đây là lập trường chính trị, Trịnh bá gia trước mắt không được chọn, bởi hắn chỉ có thể đi theo Tĩnh Nam Vương.
Đang lúc như đi vào cõi thần tiên, bỗng nhiên, Trịnh bá gia thấy Tĩnh Nam Vương nhìn về phía hắn.
-Ngươi cảm thấy như thế nào?
Bởi suy nghĩ quá mức nhập thần, Trịnh bá gia căn bản quên mất lúc trước bọn họ đang nói gì, chỉ nói:
-Vương gia nói phải.
Lời vừa nói ra, trong lúc nhất thời, sắc mặt rất nhiều tướng lãnh trong soái trướng đều tức khắc biến đổi, có một số người còn lộ ra sắc mặt cực kỳ căm giận.
Trịnh bá gia bỗng nhiên cảm thấy có chút không đúng.
Điền Vô Kính gật gật đầu, nói:
-Ân, ngươi cũng đồng ý Bổn Vương nói, bọn họ xác thật vô dụng.
“. . .” Trịnh bá gia.
Nhưng cái này không phải phần xấu hổ nhất.
Nhất xấu hổ chính là, sau đó Điền Vô Kính duỗi tay chỉ chỉ Lý Phú Thắng phía dưới, nói:
-Như vậy, để Bình Dã Bá tới thay ngươi chỉ huy hai ngày.
“!!!”Trịnh Phàm.
. . .
Chỉ bởi khi quân nghị tự hỏi lập trường chính trị bản thân một chút, tự nhiên thành ra kết quả như vậy.
Bởi lời kia của hắn, Tĩnh Nam Vương thuận thế giao nhiệm vụ cho hắn.
Trịnh bá gia cũng hơi hoảng hốt, bản thân đường đường là một quan Tổng binh Tuyết Hải Quan, thế nào lại biến thành chủ soái lâm thời của một trấn Trấn Bắc quân Lý Phú Thắng này?
Mấu chốt nhất vấn đề là, sở dĩ Trấn Bắc quân tràn đầy tin tưởng không mang Lương Trình đến đay, bởi Trịnh bá gia cảm thấy lấy trình độ bản thân ứng phó với khảo hạch lão sư như Tĩnh Nam Vương vẫn còn được.
Sự thật cũng chứng minh Trịnh bá gia mấy năm nay trưởng thành và tiến bộ.
Vô luận khi đối mặt với kế hoạch lớn của Tĩnh Nam Vương hay xử lý tấu thư hay đối mặt với vấn đề lập trường chính trị, Trịnh bá gia đều rất thuận lợi ứng phó được.
Nhưng.
Nhưng.
Nhưng bản thân hắn bỗng nhiên bị lôi ra, chỉ huy công thành chiến, hắn thật sự không làm được.
Phương pháp, đương nhiên rất đơn giản, đơn giản là trước tiên dọn dẹp công trình phòng ngự của Sở quân bên ngoài, lại để thuẫn bài thủ áp về phía trước, mũi tên tháp áp về phía trước, người bắn nỏ và thạch cơ bắn phá, sau đó nhân cơ hội hạ lệnh leo lên tường thành phá thành.
Đúng vậy, rất đơn giản, nhìn mấy lần là biết.
Nhưng nhạy bén quan sát tìm ra thời cơ và điều chỉnh cục diện chiến đấu, đòi hỏi năng lực của tướng lĩnh chỉ huy, cực mạnh!
Trịnh bá gia biết trình độ bản thân, hiện tại để hắn lãnh binh mã một đường dã chiến với địch nhân, vu hồi thế nào, tập kích quấy rối thế nào, hướng trận thế nào, phân cách thế nào. . . Những cái này, hắn đều có thể ứng phó.
Nhưng công thành chiến và dã chiến hoàn toàn bất đồng.
Vì sao lần trước tấn công Đông Sơn bảo, Thạch Xa Đường phải suất quân ra ngoài phản kích?
Đó là bởi Lương Trình chỉ huy công thành chiến quá lợi hại, “Nước chảy mây trôi”, quân coi giữ Sở Quốc hoàn toàn bị đánh ngốc, không thở nổi, trên tường thành kém chút thất thủ.
Nếu không dựa theo cách làm của Trụ quốc Đại Sở, hẳn tính toán thủ vững mười ngày nửa tháng mới giết ra.
Cho nên, trong trận chiến đó, tuy Lương Trình không biết trước bên trong có một vị Trụ quốc Đại Sở và một nhánh Cấm quân Hoàng tộc Sở Quốc, nhưng giai đoạn trước hắn chỉ huy, kỳ thật hoàn mỹ, không thể bắt bẻ.
Là Lương Trình chỉ huy công thành, khiến cho Thạch Xa Đường không thể không trước tiên xốc ra át chủ bài.
Hiện tại thì tốt, Lương Trình không ở bên người rồi.
Lý Phú Thắng gặm Tây Sơn bảo đã gặm lâu như vậy, hai bên đã rất quen thuộc, người Sở cũng bị đánh ra sự nhẫn nại, thậm chí sau khi lần lượt bức lui Yến quân công thành, rất tự tin.
Đem một cục diện càng khó khăn từ trên tay Lương Trình giao cho Trịnh bá gia, Trịnh bá gia tự nhiên rõ ràng năng lực bản thân, bản thân thật sự không làm được!
Nhưng đã đến lúc này, bản thân Trịnh bá gia đã không cách nào đùn đẩy.
Trịnh bá gia đi về phía trước nửa bước, quỳ một gối trước mặt Tĩnh Nam Vương.
-Mạt tướng tuân lệnh!
. . .
-Tới tới tới, Trịnh lão đệ! Ngươi làm quen với những huynh đệ này đi, đây đều là người quen!
Tĩnh Nam Vương tính toán đi trước, để Trịnh bá gia ở lại một mình.
Lúc này, Lý Phú Thắng đang giúp Trịnh bá gia làm quen với những tướng lãnh dưới trướng.
Có hơn một nửa sớm quen biết trước đây, rốt cuộc trước đây Trịnh Phàm từng theo chân Lý Phú Thắng đi nam hạ Càn Quốc.
Lúc ấy, nhóm quân đầu lĩnh Trấn Bắc quân các lộ còn đang mộng đẹp đề cử Hầu nhà mình đăng cơ, loại nhân tài được Trấn Bắc Hầu đích thân tán thưởng này, tự nhiên không muốn nổi cũng khó.
Chẳng qua khi đó Trịnh bá gia đã xem như người của Tĩnh Nam Hầu, hơn nữa tình huống sau này biến đổi khó lường, không riêng gì hắn không thể tiến vào Trấn Bắc quân, ngược lại nhánh Trấn Bắc quân này gần như nhập vào Tĩnh Nam quân.
Lúc này, bản thân Trịnh bá gia hoàn toàn ngồi ăn ngang hàng với Lý Phú Thắng, còn các vị tướng lãnh khác trên đầu hắn, hiện tại, chỉ có thể hành lễ với hắn.
Thế sự vô thường như thế đi!
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long