- Tham kiến Bình Dã Bá gia!
-Tham kiến Bình Dã Bá gia!
Một đám tướng lãnh hành lễ Trịnh Phàm.
Lý Phú Thắng có thể “Gắng chịu nhục”, không để bụng, nhưng các tướng lĩnh này hiển nhiên có chút bị thái độ Trịnh bá gia khi quân nghị đả thương rồi.
Cho tới nay, Trịnh bá gia đều muốn chạy theo lộ tuyến của thân dân, ngươi tốt với ta, ta tốt với ngươi, đem quan hệ hòa hợp một chút.
Nhưng Tĩnh Nam Vương vẫn mạnh mẽ túm Trịnh bá gia theo con đường khác.
Tự tin kiệt ngạo, tự cao tự đại, loại người này, đương nhiên cũng có thể đi, đi đến cuối cùng, thật sự thành Điền Vô Kính phiên bản thứ hai.
Nhưng con đường này, thật sự quá mệt mỏi.
Có điều, Trịnh bá gia cũng không đi giải thích cái gì, chỉ yên lặng gật gật đầu, bọn họ lãnh đạm với hắn, vậy hắn cũng không ngại gì xử lý mọi việc theo phép công.
Trịnh bá gia nhìn về phía Lý Phú Thắng, nói:
-Ngày mai còn công thành sao?
-Công, tự nhiên phải công chứ.
-Vậy hiện tại từng người về doanh chuẩn bị đi.
Vấn đề chuẩn bị này đã nói từ trước rồi, lúc này không cần thiết lặp lại nữa.
-Mạt tướng cáo lui!
-Mạt tướng cáo lui!
Đợi sau kh tướng lãnh đi xuống, Lý Phú Thắng cười cười, nói:
-Đừng để ý, đám tướng lãnh này đã bị ca ca chiều hư rồi.
Trịnh bá gia sờ sờ chóp mũi, nói:
-Là ta thất thần.
-Đã nhìn ra.
-Nhưng hiện tại đã lên lưng cọp, khó hạ xuống!
Lúc trước, khi Lý Phú Thắng từng hỏi Trịnh bá gia về chuyện của quận chúa, Trịnh bá gia đúng là nói thật.
Lý Phú Thắng xem Trịnh Phàm, đã có một loại thỏa mãn ngày xưa bản thân thưởng thức dìu dắt vãn bối, rốt cuộc trò giỏi hơn thầy.
-Trịnh lão đệ, ngươi thật khiêm tốn, nói thật, ngươi tới chỉ huy, lòng ta, thật kiên định không ít.
-Vẫn để lão ca ngươi chỉ huy đi, rốt cuộc dưới tiền đề không biết binh, ta mạnh mẽ chỉ huy, chỉ sợ không đẹp.
Không chờ Lý Phú Thắng phản bác, Trịnh Phàm tức khắc nói:
-Ta đứng bên cạnh nhìn, sửa lỗi cho lão ca ngươi.
Lý Phú Thắng gật gật đầu, nói:
-Vậy. . . Cũng được.
-Lão ca, trước tiên theo ta đi xem doanh khí giới công thành.
-Tất nhiên, tất nhiên.
Khí giới công thành Lý Phú Thắng kỳ thật cũng không ít, bởi trên phương diện thợ thủ công, Tuyết Hải Quan chỗ đó có vốn, nhưng Lý Phú Thắng bởi muốn phụ trách tấn công Tây Sơn bảo, cho nên tất cả thợ thủ công đến từ Dĩnh Đô, hơn phân nửa đều cung cấp cho Lý Phú Thắng.
Đương nhiên, sau khi nhìn, Trịnh bá gia phát hiện khí giới chỗ Lý Phú Thắng không hoàn mỹ như chỗ hắn.
Lúc này, một thân ảnh thấp lùn đi ra, đây không phải Tiết Tam thì ai?
-Đi, chủ thượng, ngài tự nhiên ở chỗ này.
Trên mặt Tiết Tam cười hắc hắc.
Tiết Tam hẳn xem ra, hiện tại chủ thượng nhà mình bị Tĩnh Nam Vương bắt làm, nếu không đâu rảnh đến nơi này.
Lúc này Lý Phú Thắng chỉ vào Tiết Tam mở miệng nói:
-Trịnh lão đệ, thủ hạ của ngươi, thật sự nhân tài xuất hiện lớp lớp, nhóm sư phó thợ thủ công đến từ Dĩnh Đô trước mặt hắn hoàn toàn không dám lên mặt.
Tiết Tam có bổn sự này, cái này không ỳ quái.
-Đây là cái gì?
Trịnh bá gia cong lưng, duỗi tay xoa xoa mặt Tiết Tam, sau đó đặt trước mùi ngửi ngửi.
-Dầu hỏa?
-Thuộc hạ đang giúp bọn hắn cải tiến.
Thạch đạn bọc chế dầu hỏa, lại lấy đầu thạch cơ bắn phá, cái này vốn là cách dùng lợi hại nhất của thạch cơ.
Có điều, căn cứ thực tế trên chiến trường, thạch đạn bọc dầu hỏa không có mạnh hơn rõ rệt so với thạch đạn thuần túy, cái trước vô luận lực sát thương hay hiệu quả oanh tạc, so với cái này đều không chênh lệch mấy.
Nhưng cũng không thể tính như vậy, rốt cuộc đạn bốc lửa cháy sáng, khi rơi xuống đất sẽ còn quay cuồng, cộng thêm ánh lửa văng khắp nơi, đậm chết bao người không sao cả, mấu chốt là hiệu quả thị giác, sẽ đả kích rất lớn đối với sĩ khí địch nhân.
-Vương gia bảo ta tới đây tham mưu, hỗ trợ Lý Phú Thắng công thành.
Trịnh bá gia nói.
Sắc mặt Tiết Tam lập tức trở nên thập phần đặc sắc, dùng sức kiềm chế không cười.
Trịnh bá gia thấy thế, duỗi tay vỗ vỗ đầu Tiết Tam, nói với Lý Phú Thắng:
-Lão ca, chúng ta lại đi sang bên kia nhìn đi.
-Tốt.
Đi nửa vòng quanh doanh trại, Trịnh bá gia không thể không cảm thán, Trấn Bắc quân không hổ là Trấn Bắc quân, nhánh Trấn Bắc quân này của Lý Phú Thắng vốn có tố chất cực cao, hơn nữa chưa từng trải qua cục diện phân gia như nhánh Lý Báo, cộng thêm sau khi Lý Phú Thắng nhập Tấn, sớm tính quy về dưới trướng Điền Vô Kính.
Cái này tương đương với một thanh bảo kiếm cực kỳ bén nhọn, lại được bảo dưỡng rất tỉ mỉ.
Cho nên, chẳng sợ công thành chiến ác chiến hồi lâu, đầu tiên trên phương diện sĩ khí đều không có dấu hiệu suy tàn, điểm này trên khuôn mặt những tướng lãnh kia, có thể nhìn ra.
Cò nữa, tất cả quân giới bọn họ cần đều được thỏa mãn.
Điểm này bất đồng với Tuyết Hải Quan, Tuyết Hải Quan dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, phải biết rằng Kha Nham bộ lạc kia tới đây, mũi tên dũng sĩ bộ tộc vẫn dùng xương cốt động vật mãi giũa.
Chỉ riêng trang bị cho bọn họ thôi, cũng để Tuyết Hải Quan trả giá cực lớn.
Mà Lý Phú Thắng chỗ này, của cải vốn phong phú.
-Trịnh lão đệ, ta dùng cơm tối đi?
Lý Phú Thắng thấy thời gian không sai lệch lắm, mở miệng nói.
Trịnh bá gia gật gật đầu, theo Lý Phú Thắng cùng nhau vào soái trướng.
Cơm tối rất đơn giản, nhưng lượng nhiều đảm bảo no, thêm vài cái bánh bao, hai người đều ăn thoải mái.
-Quên phân hó người phía dưới cố ý làm ngon chút.
Lý Phú Thắng đập trán mắng.
-Không đáng ngại, khi đánh giặc, ăn cái gì cũng thơm.
Trịnh bá gia ngồi xuống, cầm một cái bánh bao bắt đầu ăn.
Khi không đánh giặc, Trịnh bá gia sẽ có vẻ làm hơi ra vẻ, mà không khi tiến vào trạng thái chiến tranh, đó thật sự là ăn ngon ngủ ngon.
Lý Phú Thắng cũng ngồi xuống, nói:
-Ngày mai công thành, Trịnh lão đệ ngươi cảm thấy nên chủ công một mặt nào?
-Trên phương diện này, ta không xen vào, vẫn để lão ca ngươi quyết định, ít nhất phải chờ ta tích lũy kinh nghiệm qua vài trận chiến, mới có thể bắn tên có đích.
Lý Phú Thắng gật gật đầu, cảm thán nói:
-Trịnh lão đệ, ngươi người này, cái gì cũng tốt, nhưng có đôi khi quá khiêm tốn, có điều cũng phải, ngươi rốt cuộc là cao đồ của Vương gia, trên phương diện đánh giặc này, thật không khác gì Vương gia.
Trịnh bá gia hàm súc cười cười, gặm miếng bánh bao.
Hiện tại hắn kỳ thật cố gắng né tránh, cái gì có thể đẩy sẽ đẩy, dù sao Lý Phú Thắng đã tấn công Tây Sơn bảo lâu như vậy, kinh nghiệm cũng tích đủ nhiều rồi, cũng quen thuộc với chiến trường, hẳn không kém chỗ nào đi.
Trịnh bá gia thật đúng sợ bản thân tâm huyết dâng trào, đưa ra kiến nghị không đâu, để loại tướng già như Lý Phú Thắng này trên chiến trường làm trò cười không sao, nếu thật sự khiến cục diện băng hỏng, vậy thật sự xong rồi!
-Nhìn nhóm nhãi con phía dưới kia, đừng nhìn bọn họ vừa rồi nhìn ngươi không vừa ý, nhưng bọn họ đều là người do ta tự chọn ra, đi theo ta từ biển máu bò ra. Ta biết, bọn họ cũng kính nể Trịnh lão đệ ngươi, ngày mai khi thật sự điều động, bọn họ tuyệt đối sẽ vâng theo Trịnh lão đệ ngươi điều khiển, sẽ không có vấn đề gì.
-Lão ca, ta đã nói rồi, vấn đề chỗ ta.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long