Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1265: TẤN CÔNG

- A?

Ngay sau đó, Trịnh bá gia ho khan hai tiếng, nói:

-Chỉ là tiểu đạo thôi, cũng không đáng đặt lên mặt bàn.

Kỳ thật, lúc trước Trịnh bá gia còn mắng Phiền Lực là tên khờ phê!

Vốn dĩ lo việc tang ma dưới tường thành vì để đả kích sĩ khí của người Sở, đạt được hiệu quả “Bốn bề thụ địch”.

Kết quả Phiền Lực vác di thể Trụ quốc người ta ra, còn mang theo một nhóm người vặn vẹo nhảy ương ca, loại hiệu quả này, trường hợp này, thật sự quá kích thích cũng quá mãnh liệt, rất có thể không chỉ không làm sĩ khí người Sở hạ xuống, ngược lại sẽ kích phát ra phẫn nộ của người Sở.

Tương đương với cho người Sở một liều máu gà, tội gì tới thay?

Nhưng ai biết, cửa thành Tây Sơn bảo tự nhiên mở ra như vậy, lại đúng phái một nhánh kỵ binh ra ngoài thành.

Làm như vậy, mang ý nghĩa nguy hiểm cực lớn, nhưng người Sở vẫn làm như vậy.

Lý Phú Thắng không do dự, lập tức hạ lệnh cho kỵ binh hai cánh áp lên, một đường đối hướng, một đường bọc đánh đường lui.

Sau khi hạ lệnh, Lý Phú Thắng lại quay đầu nhìn nhìn Trịnh bá gia, sau đó, hắn cắn chặt răng.

Có một số người, trên người tự có khí tràng.

Tuy nói hôm qua Lý Phú Thắng nói hắn không để bụng chuyện hôm qua, hắn hiểu biết Trịnh Phàm, đồng thời cũng quen thuộc Tĩnh Nam Vương, cho nên biết Trịnh Phàm tính tình thế nào.

Nhưng không có biện pháp, Trịnh Phàm phá Đông Sơn bảo thật sự quá nhanh, xác thật cho Lý Phú Thắng nơi này áp lực cực lớn, mà trước mắt Trịnh Phàm đứng chỗ này, không nghi ngờ thúc đẩy Lý Phú Thắng một cái trong do dự.

-Truyền lệnh, trung quân trực tiếp tạo áp lực cho ta, không cần chờ khí giới!

Cấp tiến như vậy?

Trịnh bá gia theo bản năng nhìn về phía Lý Phú Thắng.

Ánh mắt Lý Phú Thắng và Trịnh Phàm tiếp xúc, nói:

-Trịnh lão đệ, ta biết ý ngươi, nhưng ta chỉ dám làm đến một bước này, nếu hiện tại toàn quân áp lên, vạn nhất không thể thuận thế chiếm cửa thành thành công, lính ta không có mũi tên tháp và đầu thạch cơ che lấp ác chiến với người Sở trên tường thành, tổn thất sẽ rất lớn. . . Trước mắt, ta áp trung quân lên, đánh cuộc một phen.

Nói xong, Lý Phú Thắng lại tự giễu, nói:

-Nói đến cùng, ta đây vẫn không thể quyết đoán như Trịnh lão đệ ngươi.

Trịnh Phàm rất muốn nói, bản thân kỳ thật cái gì cũng chưa nói, ngươi từ đâu “Bổ não” ra?

Nhưng lời này chỉ để trên miệng, thấy một nhánh kỵ binh từ trong thành chạy ra, Phiền Lực không lùi mà tiến lên, trực tiếp ném di thể Trụ quốc lên mặt đất, đôi tay cầm rìu lớn vọt về phía trước.

Đội ngũ ương ca kia lập tức vứt đồ vật trong tay xuống, nhanh chóng xoay người lên ngựa, rút dao bầu ra, đi theo cùng nhau vọt lên.

Kỵ binh người Sở ra khỏi thành không trì hoãn, bọn họ khả năng nhân cơ hội đại trận Yến quân vẫn chưa ổn thỏa, muốn thử cướp đoạt di thể Trụ quốc đại nhân trở về.

Cho nên tuy số lượng kỵ binh này nhiều hơn Phiền Lực bên này vài lần, nhưng phía trước không chờ mặt sau, cũng không kết trận, xung phong liều chết lên, cảm giác quen thuộc hoàn toàn sắp thành một hàng.

Sau khi hai bên va chạm, nhanh chóng lâm vào một loại cản trở, Phiền Lực chém bay chiến mã của người Sở trước mặt, khi bước qua hắn, một rìu bêu đầu đối thủ.

Sau khi kỵ binh bên người và người Sở đổi hưởng, lẫn nhau đều có tử thương, kỵ binh người Sở phía sau bởi đồng chí phía trước không cản nổi, không thể không lựa chọn vòng sang bên, nhưng không chờ bọn họ vu hồi thành công, kỵ binh Yến quân hai cánh đánh tới đã đến rồi, trực tiếp đụng phải.

Người Sở trên tường thành tựa hồ rõ ràng hành động mạo hiểm cướp di thể Trụ quốc này không cách nào thành công, cho nên, nguyên bản cửa thành mở ra đã bắt đầu chậm rãi khép lại, hoàn toàn từ bỏ nhóm kỵ binh người Sở chạy ra ngoài thành kia.

Sau khi nhìn thấy một màn này, Lý Phú Thắng hơi tiếc hận nện một quyền lên lan can.

Trịnh bá gia nhớ lần trước khi Lương Trình chỉ huy, từng giải thích một vài thứ đối với hắn, nói:

-Lúc trước khi người Sở mở cửa thành, hẳn đã đẩy chướng ngại vật trong thành ra, hiện tại tính đóng cửa thành lại, trong lúc nhất thời hẳn khó lấp kín cửa thành kia lại.

-Đúng vậy, Trịnh lão đệ ngươi nói đúng, nhưng. . . Không còn kịp rồi.

Muốn đẩy công thành chùy lên, tính không suy xét người Sở trên tường thành công kích, cũng cần thời gian.

Mà trong khoảng thời gian này, cũng đủ để người Sở trong thành một lần nữa bố trí lại nơi phòng ngự mấu chốt và quan trọng nhất.

-Rống!

Phía trước bên trong loạn chiến.

Phiền Lực gầm lên giận dữ.

Chỉ thấy hắn vốn là một thiết hán, thình lình nhấc quan tài A Minh lên, bước chân chạy như điên về phía cửa thành đang mấp máy kia.

Phía sau, vô luận Tuyết Hải quân hay kỵ binh Yến quân Phiền Lực mang đến, trừ bỏ bên trong vòng chiến, tất cả còn lại đều ngầm hiểu, giục ngựa đi theo Phiền Lực phóng về phía cửa thành.

Khi xung phong, bọn họ còn cố tình phân thành trái phải theo sau Phiền Lực.

Dưới mũi tên bắn phá của người Sở, một vài người dính tên ngã xuống, nhưng phần còn lại đều thẳng tiến không lùi.

Khổ người Phiền Lực quá lớn, cũng thật sự quá nổi bật, cho nên chẳng sợ hai bên có kỵ binh hấp dẫn hỏa lực, hắn vẫn trở thành đối tượng được chăm sóc đặc biệt như cũ.

Có điều, cách điệu quý tộc của A Minh vào lúc này được thể hiện ra.

Cái gọi là cách điệu, cái gọi là ưu nhã, tên như ý nghĩa!

Đó được thể hiện trên phương diện sử dụng tài liệu sang chảnh quý giá.

Quan tài của A Minh dùng chính là sấm mộc tốt nhất Thiên Đoạn sơn mạch, trước khi điêu khắc còn được ngâm trong tài liệu ăn mòn nửa tháng mới có thể đủ độ mềm để tiến hành điêu tạc.

Cho nên, quan tài này. . . Rất đỉnh.

Mặt trên quan tài cắm không ít mũi tên, vẫn như cũ che chở cho Phiền Lực, bởi người Sở trên tường thành có góc bắn hạn chế, cho nên bọn họ rất khó bắn đến phần nửa dưới của Phiền Lực.

Phiền Lực một đường điên cuồng chạy như bay về phía trước.

Ong!

Rốt cuộc, người Sở trên tường thành vận dụng cự nỏ.

Một cây cự nỏ đánh úp tới, đâm vào quan tài, sau khi xuyên qua một nửa, đinh vào bên trong.

Ong!

Ngay sau đó, một cây cự nỏ bắn đến, lần thứ hai xuyên thủng quan tài, đinh vào bên trong.

Chẳng qua, vận khí Phiền Lực khá tốt, hai cây cự nỏ đều bắn vào quan tài, nhưng bộ phận xen kẽ đều không bắn trúng Phiền Lực.

Cho nên, Phiền Lực còn đang chạy nhanh, sau khi chạy được một khoảng cách, hắn còn bắt đầu gia tốc!

. . .

-Thật. . . Thật tráng sĩ, Trịnh lão đệ, ta đã sớm nói qua, đã sớm nói qua, người này ngày sau, tất nhiên là hổ tướng!

Lúc trước khi nam hạ Càn Quốc, trong quân trại tổ chức thi đấu vật, Lý Phú Thắng cũng từng chơi qua với Phiền Lực, có điều trò chơi đấu vật này đều không dùng khí huyết.

Dưới tiền đề không vận dụng khí huyết chỉ dùng sức, kinh nghiệm chiến đấu và tố chất thân thể của Phiền Lực được thể hiện rõ ràng, cho nên khi đó, Phiền Lực đã cho Lý Phú Thắng ấn tướng khó quên.

Mà Trịnh Phàm đang nghĩ, thẳng khờ phê này rốt cuộc muốn làm gì!

Hắn điên rồi sao?

Nếu nhà mình công thành, ngươi liều mạng như vậy có thể hiểu được nhưng hôm nay ngươi chỉ đến giúp hàng xóm, làm cho có rồi thông báo.

Ngươi tự nhiên “Việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng” làm gì?

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!