Trịnh bá gia nghĩ tới một khả năng.
Hắn nhanh chóng cúi đầu, phía dưới vừa lúc có đầu thạch cơ đẩy về phía trước, hắn đang tìm kiếm thân ảnh nho nhỏ kia.
Nhưng hiện tại Trịnh bá gia đang đứng trên cao, phía dưới lại có rất nhiều người, mà vị kia lại rất lùn.
Có một khả năng là:
Tối hôm qua bản thân gặp được Tam Nhi, mà Tam Nhi đem tin tức hắn tạm thời chỉ huy công thành nói cho Phiền Lực biết.
Sau khi Tiết Tam trở về, hệ thống thám tử của Tuyết Hải Quan lại tự hiên về trong tay Tiết Tam, phương pháp liên lạc thông tin giữa bọn hắn thật sự quá nhiều.
Cho nên, bản thân thằng khờ phê này biết hôm nay biết Trịnh bá gia ở chỗ này, do đó mới làm thế sao?
Trong lúc nhất thời,
Trịnh bá gia trong lòng bốc lên, tự nhiên không phải cảm động, mà là một loại hoài nghi.
Hay là, bản thân không hề biết đã thăng cấp?
Cho nên thằng khờ phê này phát hiện hắn thăng cấp, cho nên mới ra sức biểu hiện như vậy?
Nhưng, sự thật là không có.
Mà Lý Phú Thắng đứng trước người Trịnh bá gia, nhìn nhìn không chớp mắt tình hình chiến đấu phía trước, đã tiến vào một loại trạng thái hoàn toàn quên mình, trong miệng còn đang nỉ non:
Không phải đâu. . .
Không thể nào. . .
Không có khả năng đi. . .
Vị tướng già trên sa trường này từng tung hoành trên hoang mạc nửa đời người, hiếm thấy thất thố như vậy.
Bởi hắn phát hiện một khả năng.
Một khả năng khiến hắn cảm thấy rất vớ vẩn.
Một loại khả năng trước mặt loại quốc chiến này, gần như sẽ không phát sinh gần như sẽ không xuất hiện.
. . .
Phiền Lực vẫn đang tiếp tục chạy vội.
Phía trước thành của người Sở vẫn chưa khép kín, bởi Tây Sơn bảo và Đông Sơn bảo giống nhau, khi xây dựng vốn là thành lũy quân sự thuần túy, sẽ không có mấy thứ như dân cư, nhà ở.
Hco nên, cửa thành này rất dày chắc, cũng rất nặng, vì tăng cường lực phòng ngự cho nó, cho nên khi mở và đóng đều rất cố sức và chậm chạp.
Mấu chốt là, tốc độ chạy của Phiền Lực rất nhanh, hắn không cưỡi ngựa, hắn còn khiêng quan tài, nhưng tốc độ chạy, thế nhưng so với kỵ binh cưỡi ngựa bên người, còn nhanh hơn.
Kẽo kẹt!
Đùi phải của Phiền Lực bỗng nhiên dẫm hãm vào, khối khu vực này nguyên bản là vị trí chiến hào và sông hộ thành, nhưng thời gian lúc trước, dưới Yến quân không ngừng công thành, những công sự ngoài thành này đã sớm bị thi thể và đất lấp đầy.
Nhưng đất khu vực này không đủ chắc để Phiền Lực dẫm lên.
Bởi vậy, thể thể hắn không tự chủ ngã ngụy về phía trước.
Nhưng mà, đúng lúc này, phần eo Phiền Lực phát lực, tuy rằng đùi phải còn ở dưới, nhưng phần nửa trên đã đẩy lên.
Đồng thời Phiền Lực đẩy quan tài lên, ném mạnh về phía cửa thành bên kia!
Phanh!
Quan tài cho dù là quan tài quý giá, nó vẫn như cũ là vật dành cho người chết, bởi mặc kệ quý tộc hay bần nông, khi nằm xuống, tất cả đều như nhau.
Cho nên, sau khi quan tài lao lên, lập tức đập trúng chính giữa cửa đại môn.
Ca. . .. . . Ca. . .. . .
Cửa thành bị trụ lại.
-A a a a a!!!!!!
Lúc này, Phiền Lực rút chân ra, trực tiếp chạy về cửa thành, một đám kỵ binh bên này không ngại mũi tên bay tới, càng không chút nào hạ mã tốc, lập tức phóng về phía trước.
Rốt cuộc đây là binh mã dưới trướng Lý Phú Thắng, rốt cuộc là Thiết kỵ từng tung hoành hoang mạc.
Tuy sau khi nhập Tấn rời khỏi hoang mạc, bọn họ đã xuất hiện một vài hiện tượng hủ hóa, nhưng khí huyết trong xương cốt vẫn chưa ném, vẫn dễ bị ném đi như vậy.
Kỵ sĩ kéo dây cương, chiến mã dưới háng trực tiếp nhảy vào bên trong cửa thành vẫn chưa khép kín, phải biết rằng, sau cửa thành chính là người Sở nhưng bọn hắn lại lấy phương thức này đem bản thân và chiến mã như đạn đầu thạch cơ, bắn qua.
Sau cửa thành, lập tức truyền đến hàng loạt tiếng kêu thảm thiết và tiếng vang binh khí đâm vào thịt.
Phiền Lực cũng lao đến, hắn mới đúng là thạch đạn hạng nặng, sau khi chạy lao lên, hắn nhảy lên, lấy thân thể đập mạnh vào cửa thành.
Kỵ binh phía sau cũng xuống ngựa, vọt tới đây.
. . .
Tự nhiên!
Thật sự thành công!
Vào lúc này trong lòng Lý Phú Thắng tràn đầy tư vị ngạc nhiên.
Bản thân cực cực khổ khổ, đánh nhiều ngày như vậy vẫn không thể đánh hạ thành trì, kết quả tự nhiên có biện pháp mở cửa như vậy?
Cũng may, Lý Phú Thắng không chút nào do dự, lập tức hạ lệnh, rống lên:
-Truyền lệnh, áp lên, áp lên, áp lên, áp lên!!!!
Chỉ cần cửa thành không khép lại, chỉ có thể mở ra cửa thành, thành này, không cần nói nữa rồi!
Vì thế, không cần tuần tự tiến lên, trên đường tiền công bị quân coi giữ người Sở bắt giết, vẫn có thể tiếp nhận, nói một cách vô tình, đây là mua bán có lời!
Trời biết cứ tiếp tục mài xuống như vậy, còn bao nhiêu người phải chết!
Trịnh bá gia vẫn đứng nơi đó như cũ, hắn thấy Phiền Lực uy vũ, thấy Phiền Lực anh dũng, nhưng đáy lòng, vẫn cảm thấy có chút không chân thật.
Rõ ràng một tên khờ ngốc cộc lốc ngây ngô như vậy, thế nào đột nhiên lại trâu bò như vậy?
Vô luận công tâm hay quyết đoán chọn thời cơ, đều có thể xưng là hoàn mỹ!
Có điều, tại sao người Sở lại thiếu kiên nhẫn như vậy?
. . .
Kỳ thật, không phải người Sở thiếu kiên nhẫn.
Mà bởi trong Tây Sơn bảo này có binh mã ba đường, không chỉ có một vạn Cấm quân Hoàng tộc mà còn có tư binh hai nhà.
Thống lĩnh Cấm quân Hoàng tộc một đường này. . . Họ Thạch.
Hắn là đứa con thứ ba của Thạch Xa Đường.
Tư binh quý tộc hai nhà, một là nhà Phụng thị Đại Sở, một nhà là Chu thị Đại Sở.
Người lãnh binh Phụng thị chính là Phụng Xa Dương, là con rể Thạch Xa Đường.
Người lãnh binh Chu thị là Chu Hoài Tông, đời trước tranh đoạt địa vị tộc trưởng gia tộc thất bại, từng được Thạch Xa Đường nhận, sau đó dưới sự trợ giúp của Thạch gia mới có thể giữ vững gót chân, sau đó Chu thị bị hạch tội, Chu Hoài Tông mới có thể vào Chu thị chống đỡ, trong mắt người bên ngoài, Chu Hoài Tông chính là nghĩa tử Thạch Xa Đường.
Nhưng cái này không phải rất trùng hợp sao?
Trong thành, một người là nhi tử Trụ quốc, một người là con rể Trụ quốc, một người là nghĩa tử Trụ quốc.
Nếu Thạch Xa Đường làm người không được, lấy chiêu bài “Lão tổ tông”, bọn họ đều có thể lấy lý do lấy đại cục làm trọng.
Nhưng cố tình Thạch Xa Đường trị gia nghiêm cẩn, đối với vãn bối, càng quan tâm săn sóc.
Cho nên, khi bọn hắn thấy Phiền Lực dùng di thể Thạch Xa Đường múa rối, nào có thể nhẫn như vậy?
Bọn họ không lựa chọn suất động đại quân, mà chỉ phái ra một nhóm kỵ binh cỡ nhỏ ra khỏi thành cướp đoạt, đây đã là biểu hiện cực kỳ khắc chế rồi.
Nhánh kỵ binh này nếu cướp được thì tốt, nếu không cướp được, bọn họ sẽ không làm ra chuyện cực đoan.
Rốt cuộc, thủ thành vẫn quan trọng nhất.
Ngược lại khi đó người Yến vẫn chưa bắt đầu công thành, Phiền Lực lại vừa lúc vào vị trí mẫn cảm giữa Yến quân và Sở quân, cho nên mới có thể làm ra hành động kia, mặc kệ thành công hay không, tất cả đều cầu may mắn.
Có sơ hở, kỳ thật không quan trọng, Tĩnh Nam Vương từng nói với Trịnh Phàm, muốn theo đuổi tính toán không bỏ sót, là điểu không có khả năng, đồng thời rất nhiều thời điểm ngươi tính có sở hở, không nhất định đối phương có thể bắt lấy.
Nhưng mà, lúc này đây, Phiền Lực vào trạng thái vượt xa người bình thường, đã bắt được!
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long