Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1268: TẤN, CẤP (HẠ)

Trên đài cao, Trịnh bá gia nhìn chăm chú vào chiến sự trước mặt, trong lòng thì đang lo lắng cho Phiền Lực đừng chết.

Lý Phú Thắng lần lượt nắm đao, lại lần lượt buông ra.

Đôi mắt hắn đã bắt đầu phiếm hồng.

Tòa Tây Sơn bảo này, hắn đã liều mạng nhiều ngày như vậy, cái này giống như những tỷ tỷ màn đỏ kinh nghiệm nhất đang cố ý trêu chọc ngươi, trêu ngươi trước sau không “Nhập” hẻm.

Người thường còn khó nhịn, huống chi là Lý Phú Thắng bị người mù chẩn đoán mắt bệnh tâm thần!

Hắn rất muốn Trịnh Phàm mở miệng nói một câu:

Lão ca, ngươi cứ đi lên đi, có ta ở đây thay ngươi chỉ huy.

Nhưng Trịnh Phàm cố tình đứng nơi đó, thân người vào mặt trời tạo thành góc độ cực kỳ thích hợp, để kim giáp sáng rực rõ chói mắt hơn.

Cái này không phải Trịnh bá gia cố ý, mà đây là thói quen nghề nghiệp đã được hình thành từ xưa.

Trịnh bá gia vẫn không mở miệng, Lý Phú Thắng phải vẫn thừa nhận loại rối rắm nội tâm này, đây quả thật là một loại chịu khổ.

Rốt cuộc, Lý Phú Thắng không nhịn được.

-Cái kia. . . Lão đệ. . .

Trịnh bá gia phục hồi tinh thần lại, ngữ khí này, chợt nghe còn tưởng rằng Lý Phú Thắng bỗng nhiên quá mót, không nhịn được.

Xoay đầu, nhìn về phía Lý Phú Thắng, từ biểu lộ trên khuôn mặt, Trịnh bá gia đọc ra Lý Phú Thắng muốn cái gì.

Kỳ thật, lúc này không cần chỉ huy cao siêu gì, mọi người cần chính là chiếm cửa thành kia.

Công tác còn lại chính là đem tất cả binh chủng còn lại mau chóng đẩy lên.

Cái này đối với bản thân Trịnh bá gia mà nói, vẫn thừa sức.

Nhưng, nói thế nào đây, sau khi Phiền Lực múa ương ca và hướng thành, trong nội tâm Trịnh bá gia đã vững vàng xuống, hôm nay chỉ cần phá, hơn nửa phần công lao đều rơi lên đầu hắn.

Tóm lại, không thể phụ A Lực trả giá.

Trịnh bá gia cười cười với Lý Phú Thắng, nói:

-Lão ca cứ việc đi, nơi này đã có ta.

Nói xong lời này, Trịnh bá gia lập tức lại chuyển thân người, mắt nhìn về phái trước.

Đáng tiếc trong tay không có cây quạt, nếu không Trịnh bá gia thật muốn làm ra biểu lộ của “Gia Cát Lượng”.

-Được rồi, Trịnh lão đệ, ta đi!

Lý Phú Thắng không nín được, có lời này của Trịnh Phàm, hắn lập tức bám vào một cột, nhảy xuống.

- Mẹ nhà nó, thân binh doanh, theo lão tử giết!

-Vâng!

-Vâng!

Trịnh bá gia tiếp tục đứng trên đài cao.

Đôi tay chắp về phía sau, kỳ thật, trong lòng bàn tay hắn đã đổ ra mồ hôi.

Cũng may, trường hợp thấy nhiều, trải qua đến cũng nhiều, cộng thêm xác thật là danh sư xuất cao đồ, tuy nói trước kia cơ hội hắn tự mình luyện tập không nhiều lắm, nhưng loại khẩn trương này, càng nhiều đến từ hưng phấn, mà không phải là sợ hãi và không tự tin.

Bên người Trịnh bá gia, còn có truyền tin binh, hai sườn bên người còn có người tiên phong và tay trống.

Có quân lệnh Tĩnh Nam Vương phía trước, Lý Phú Thắng giao thác ở phía sau.

Cộng thêm uy vọng và chiến tích trước đây, để Trịnh bá gia vô cùng may mắn chớp được cơ hội phá thành sau nhiều lần nơi này thất bại.

Đủ loại nguyên nhân để hiện tại Trịnh bá gia có năng lực và uy vọng tuyệt đối điều khiển nhánh Trấn Bắc quân không thuộc về hắn này, phải tuân lệnh.

Hơn nữa, tướng lãnh phía dưới, không ai sẽ bằng mặt không bằng lòng.

Trịnh bá gia cúi đầu, nhìn nhìn đầu thạch cơ phía dưới, hẳn đã không sai lệch lắm đã ổn thỏa, còn một ít phần chuẩn bị khác, cho nên cờ tín hiệu phía dưới vẫn chưa đánh lên.

-Truyền lệnh, lấy thạch đạn bắn vào trong tường thành.

-Vâng.

-Truyền lệnh, đầu thạch cơ. . .

Mệnh lệnh nhanh chóng truyền đạt xuống, nhịp trống vang lên, người tiên phong cũng tuyên bố cờ tín hiệu.

Phía dưới, tuy vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị tốt, nhưng loại thạch đạn chuyên biệt mang dầu hỏa đã được đẩy ra.

Ong! Ong! Ong! Ong!!!!!!

Thạch đạn cháy sáng bắn về phía Tây Sơn bảo, bởi cố ý kéo dài khoảng cách, cho nên đều rơi vào trong tường thành.

Dưới loại tình huống này, không có khả năng chú ý độ chính xác, chẳng sợ ngươi thấy rõ Sở quân tràn đầy trên tường, cũng biết rõ ràng đằng sau tràn đầy Sở quân.

Nhưng độ chính xác của đầu thạch cơ kỳ thật chỉ là đại khái, bắn ra một ít, tính không tạo nên hiệu quả cụ thể, nhưng cũng so với bắn vào người nhà vẫn tốt hơn rất nhiều.

Tác phẩm điện ảnh thường thường có cái loại hình ảnh vì thắng lợi không tiếc bắn nhầm người nhà, ngô, rất nhiều thời điểm, cái này chỉ là trên phim mà thôi.

Trừ phi dưới một vài tình huống đặc biệt, hoặc đây là quân tiên phong hoặc cảm tự đội, nếu không, nếu ngươi dám công kích với bọn ho, nhóm binh lính đang giết đỏ mắt phía trước sẽ quay đầu lại tìm ngươi liều mạng.

Đồng thời, làm cái đối với sĩ khí bên ta, cũng là một loại đả kích lớn.

Có điều, trước mắt từng đạo “Hỏa sao băng” từ trên trời bay qua đầu người Sở, hản đủ dọa cho bọn họ sợ đổ mồ hôi lạnh, người Sở rõ ràng cục diện phía trước nguy cấp thế nào, cho nên, làm giảm sĩ khí bọn họ tự nhiên sẽ mang lại lợi ích của Yến quân bên này.

-Truyền lệnh, thang trời, mũi tên tháp, dùng tốc độ cao nhất về phía trước, leo lên tường thành!

-Truyền lệnh, người bắn nỏ áp về phía cửa thành cho ta!

-Truyền lênh, để công thành chủy đẩy lên, mở đường tránh ra.

-Truyền lệnh, kỵ binh xông vào chiến trường liệt trận.

-Truyền lệnh. . .

Cũng với từng đạo quân lệnh của Trịnh bá gia hạ xuống, binh mã các lộ nhanh chóng được điều động.

Hiện tại quan trọng nhất chính là để Yến quân và Sở quân tăng cường diện tích tiếp xúc, đánh giáp lá cà, để giảm áp lực cho Yến quân chỗ cửa thành, sáng tạo cơ hội.

Còn để kỵ binh tiến vào chiến trường, đây là thủ đoạn làm giàu thời trẻ tuổi của Trịnh bá gia.

Chỉ huy toàn bộ chiến trường đối với Trịnh bá gia bây giờ, thật không khó.

Bởi cái cần làm trước đây đều đã làm rồi, cái hắn cần làm, không phải quan sát nhạy bén, mà là đổ dầu vào lửa, tự nhiên càng đơn giản hơn một chút.

Nhưng ai cũng không rõ ràng, loại ác chiến này còn phải tiếp tục đến bao giờ.

Dưới tình huống bình thường, cửa thành xuất hiện vấn đề lớn như vậy, sĩ khí quân coi giữ đại khái đã băng rồi.

Nói chung khi công thành phá vỡ cửa thành, quân coi giữ hẳn đã cảm thấy đại thế đã mất, tiếp theo nên bỏ chạy hoặc đầu hàng.

Nhưng tình huống nơi này đều bắt nguồn từ điệu nhảy ương ca của Phiền Lực kia!

Trước vài ngày nhánh quân đội dưới sự chỉ huy của Lý Phú Thắng, tuy đã công thành lâu nhưng vẫn chưa thể lay động Tây Sơn bảo, ngược lại để cho Sở quân bên trong càng đánh càng có tự tin, cái này không phải loại công thành vây khốn đối phương rồi dày vò liên tục đến khi ra một kích cuối cùng kia, mà hai bên đều trở tay không kịp, dưới tình huống không thể hiểu được quyết chiến.

Không có màn làm nóng, không có màn trải chăn.

Nguyên bản Yến quân bên này còn tưởng rằng đây lại là một ngày công tầm thường, có điều bởi vị Bình Dã Bá gia đại danh đỉnh đỉnh kia đến, cho nên trong lòng ít nhiều có chút mong chờ, đồng thời không thiếu người cũng đặt thái độ xem Bình Dã Bá rốt cuộc có bản lĩnh thế nào.

Sau khi người Sở bên kia nghe được tiếng kèn của Yến quân, bắt đầu nấu cơm.

Cho nên dưới loại cục diện này, Sở quân kiên trì và bền vững vượt qua trạng thái bình thường.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!