- Tấn, cấp!
-Tấn, cấp!
-Tấn, cấp!
Rốt cuộc, một tiếng rống lớn vang lên, cửa thành đã hoàn toàn bị đẩy ra.
Nhóm binh sĩ Yến quân bắt đầu như phát điên xung phong liều chết đi vào, chẳng qua vị trí bên trong, Sở quân đã sớm bố trí một ít hàng rào và chướng ngại vật, mặt khác còn có người bắn nỏ và trường thương thủ đã sớm liệt trận đợi lệnh.
Vèo! Vèo! Vèo! Vèo!!!!!!
Binh sĩ Yến quân xông vào lập tức tử thương hơn một nửa, nhưng binh sĩ phía sau tiếp tục dẫm lên thi thể đồng chí lao về phía trước.
Khi Sở quân bắt đầu kết trận áp lên, bọn họ càng không quan tâm đến chém giết, một đám bị đâm chết lại một đám lại lao lên.
-Rống!
Rìu của Phiền Lực không biết đã sớm ném đi chỗ nào, nhưng ngay lúc này, hắn đã không có đường lui, bởi phía sau chính là Yến quân cuồn cuộn không ngừng lao về phía này, muốn cũng không cách nào lui, tính phía trước là biển lửa, ngươi cũng chỉ có thể căng da đầu lao về phía trước.
Có điều, Phiền Lực cũng không tính toán lui về phía sau, hôm nay hắn đã hạ quyết tâm phải biểu hiện thật tốt trước mặt Trịnh bá gia!
Chỉ thấy Phiền Lực nắm hai cỗ thi thể trên mặt đất, che trước người, rồi sau đó lần thứ hai chạy về phía trước.
Hắn kỳ thật đã rất mệt, nhưng huyết mạch thân thể Man nhân, làm sức chịu đựng của hắn càng mạnh hơn.
Phanh!
Phiền Lực như thiết giáp di động một lần nữa lao tới, tuy nói đã đẩy ngã một mảnh nhưng lần này lại có hai cây thương đâm vào bụng hắn.
Cũng may bên trong khôi giáp còn có miên giáp, bên trong miên giáp còn có nhuyễn vị giáp của Tứ Nương, cho nên tuy trường mâu bị phá vỡ, nhưng vẫn đâm vào bên trong, khẳng định đổ máu, nhưng không trực tiếp đến mức thương nặng.
Đôi tay Phiền Lực túm lấy trường thương kéo hai tên lính cầm trường mâu kia.
Lúc này, trường thương binh bốn phía cũng nhanh chóng lao lên.
Cũng may, một đám binh sĩ Yến quân bắt đầu xung phong liều chết đi lên, nếu không chỉ sợ Phiền Lực cũng bị chọc thành nhím.
. . .
-Truyền lệnh, để kỵ binh vọt vào đi!
Trên đài cao, Trịnh bá gia truyền lệnh.
Làm như vậy, kỳ thật rất nguy hiểm, nói đây là mệnh lệnh không bằng nói đây là lý luận xuông đến tay mơ cũng có thể nói được.
Bởi nơi đó đó lúc này có đầy binh mã người Yến chen đầy, mọi người đều muốn vọt vào cửa thành, tính thả kỵ binh nhảy vào chiến trường, cũng khó có thể đi vào bởi bên ngoài đã bị người nhà ngăn cản.
Mạnh mẽ xung phong đi vào, không nói được sẽ dẫm đạp đến người trong nhà.
Nhưng Trịnh bá gia vẫn hạ lệnh như vậy, bởi lúc này bản thân Lý Phú Thắng vẫn ngoài tiền tuyến, bởi đây là một nhánh binh mã lấy Trấn Bắc quân làm chủ.
Tố chất lính cao, kinh nghiệm trên chiến trận phong phú, cho nên mới có thể làm được.
Phải biết lúc trước khi nam hạ Càn Quốc, bản thân Lý Phú Thắng xông vào trận địa doanh khiêng mã sóc bắt đầu vọt, các nhánh binh mã phía dưới vẫn có thể ngay ngắn trật tự tiến hành áp bách, đánh nghi binh, phối hợp tác chiến, cắt chiến trường.
Đây là tinh nhuệ!
Quả nhiên, khi kỵ binh bắt đầu tăng tốc tiến vào chiến trường.
Sau khi binh mã phia trước nghe được tiếng vó ngựa, thậm chí không cần hạ lệnh, trên thực tế tất cả đều đã loạn thành đoàn, sớm mất đi biên chế vốn có, cũng rất khó nhận lệnh từ tướng lãnh.
Nhưng mọi người vẫn rất ăn ý bắt đầu lùi, bên ngoài lui, bên trong cũng lui, tạo thành con đường để kỵ binh nhà mình có thể lao vào.
Từ điểm cao cao nhìn xem, cũng trên thị giác của Trịnh bá gia, có thể rõ ràng phát hiện đám đông như thủy triều màu đen tách ra một lộ tuyến.
Ngay từ đầu, còn hơi cản trở, chậm rãi, con đường kỵ binh tiến vào thông thuận lên.
Rồi sau đó, bọn họ bắt đầu nhấc toàn bộ mã tốc, giơ mã sóc lên.
-Xông vào trận địa!
-Hữu tử vô sinh!
-Hữu tử vô sinh!
Một đám kỵ sĩ thân khoác trọng giáp, ngay cả chiến mã dưới háng cũng được láp giáp, số lượng không nhiều lắm, đi tiên phong.
Phanh!!!!!!!!!
Trong phút chốc, quân trận của người Sở bố trí sau tường thành bị đánh tan tác, cách cục chiến trường bên trong ngay lập tức bị mở ra, Yến quân bắt đầu như thủy triều tiến vào thành.
-Hô. . .
Trịnh bá gia thở phào một hơi.
Chiến sự, kỳ thật còn lâu mới kết thúc, nhưng cục diện, đã hoàn toàn mở ra, tiếp theo, chính là quét sạch Sở quân bên trong thành, sẽ còn có ác chiến, sẽ còn có tử thương, nhưng đại cục. . . Đã định!
Bên ngoài đã sớm có Yến quân các lộ khác và thám mã bao trù, trừ phi Niên Nghiêu tính toán cho đại quân ra ngoài quyết chiến, nếu không, viện quân người Sở không cách nào tới đây.
Sau khi người Sở trong thành mất đi chỗ dựa, lại dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, cũng chỉ là nhảy nhót trong chốc lát thôi.
Trịnh bá gia lại liên tục hạ vài mệnh lệnh, cơ bản đều là an bài phòng ngự địch nhân ra khỏi thành phá vây.
Sau khi làm xong, để một tham tướng của Lý Phú Thắng tiếp tục nhìn tình huống trên đài cao, chính hắn cũng rời khỏi đài cao.
A Minh vẫn luôn đứng trên đài cao.
Bởi hắn chuẩn bị sẵn sàng, vạn nhất chủ thượng lại bị đầu thạch cơ bắn trúng, khi chủ thượng nhảy xuống đài cao, hắn có thể tiếp được, coi như không tiếp được, cũng sẵn sàng biến thành cái đệm lót.
Tỳ Hưu cũng đứng bên người A Minh, nó cũng sẵn sàng tới làm thịt lót.
Trịnh bá gia xoay người lên Tỳ Hưu, nói với A Minh:
-Theo ta vào xem, nhìn tình huống của A Lực thế nào rồi?
-Vâng, chủ thượng.
Một mặt tường thành đã Bởi hắn đến chuẩn bị sẵn sàng, vạn nhất chủ thượng lại bị vẫn còn đang tiế tục chém giết, nhưng nơi này đã an tĩnh rồi.
Trịnh bá gia cưỡi Tỳ Hưu đi qua cửa thành.
-A.
A Minh hừ lạnh một cái.
Trịnh bá gia quay đầu lại, thấy A Minh đứng trước mặt bộ quan tài kia
Đây là gường hắn, đây chính là sản phẩm hắn tỉ mi thiết kế và chế tạo ra.
Hiện tại đã không còn nữa.
Biết hiện tại A Minh rất tức giận, nhưng Trịnh bá gia vẫn không nhịn được trêu chọc nói:
-Cũng không biết tại sao ngươi lại thích dùng sấm mộc làm quan tài, nằm bên trong có phải hiệu quả điện giật?
Sấm mộc chính là nguyên liệu chế tạo đồ vật khắc chế tà vật.
A Minh lắc đầu, nói:
-Nó mang lại cảm giác tê tê dại dại, rất thoải mái.
-Trở về lại làm cho ngươi cái khác, nó cũng coi như lập công, dù sao Thạch Xa Đường đã nằm qua, ngươi cũng khinh thường, ngại bẩn.
Rất nhanh, Trịnh bá gia tìm thấy Phiền Lực.
Cả người Phiền Lực đều là máu, hắn ngồi trong góc tường, Tiết Tam vào trước một bước đang băng bó vết thương cho Phiền Lực.
Khi Trịnh bá gia cưỡi Tì Hưu đi qua.
Ẩn ẩn thấy được nụ cười xấu xa và cao hứng, nói với Phiền Lực.
Đây là thần sắc nụ cười cao hứng khi thấy người gặp họa.
Rồi sau đó, Phiền Lực nguyên bản ngồi chỗ kia vô cùng an tĩnh, duỗi tay, nắm lấy cái chân thứ ba của Tiết Tam.
Úc úc úc úc!!!!!!
Tiết Tam thân là thích khách bị đánh lén, hơn nữa còn đúng vào bộ phận mấu chốt kia, lập tức phát ra tiếng thét chói tai.
Mà lúc này, Phiền Lực thấy chủ thượng tới.
Hắn lập tức mở tay ra, trên mặt lộ ra nụ cười hàm hậu.
Tiết Tam cong eo, che háng lại, biểu tình như một bông cúc non.
Nhìn dáng vẻ, tuy Phiền Lực bị thương nặng, nhưng hẳn không đến mức nguy hiểm đến tính mạng.
-Chủ thượng.
Phiền Lực hô, lộ ra nụ cười ngây ngô.
Bàn tay dày rộng xoa xoa trên mặt đất.
Trịnh bá gia gật gật đầu, vẫy vẫy tay nói:
-Ta đi lên trước nhìn, các ngươi tiếp tục.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long