Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1270: SÚC SINH

. . .

Tỳ Hưu dưới Trịnh bá gia chỉ huy, thong dong đi về phía trước, chỉ có thể nhìn từng con chiến mã khác chạy nhanh đi qua.

Ít khi, thấy tiếng vang phía trước vẫn còn lớn, Trịnh bá gia dứt khoát thít chặt dây cương, ý bảo Tì Hưu dưới háng quay đầu.

Không thể đi về phía trước, nguy hiểm!

Kiếm Thánh đã trở vê thăm hài tử và lão bà, hắn không bên người Trịnh bá gia, Trịnh bá gia đi trên chiến trường, cảm giác đúng là không an toàn.

Đặc biệt khi tronng Tây Sơn bảo này vẫn còn tiếp tục chém giết, thậm chí có khả năng giết đến đêm, cho nên ở chỗ này rất dễ dàng đụng phải Sở quân chạy trốn.

Trịnh bá gia lại về tới cửa thành, Tiết Tam kẹp chân, còn đang tiếp tục băng bó cho Phiền Lực, thuyết minh tình hữu nghị sâu sắc giữa các Ma Vương.

Từ trên người Tỳ Hưu xuống, Trịnh bá gia đi lên tường thành.

Một mặt tường thành này, mấy ngày nay chịu tải không biết bao nhiêu lần binh sĩ hai bên chém giết, trước mắt thi thể càng trôi đầy đất, muốn đi lên cũng hơi vất vả.

Nhưng cuối cùng, Trịnh bá gia vẫn đi lên.

Trên tường thành có một đội thương binh Yến Quốc, bọn họ băng bó vết thương cho nhau, nhìn thấy Trịnh bá gia xuất hiện, lập tức muốn hành lễ.

-Ngồi ngồi.

Trịnh bá gia đè đè tay, rồi sau đó đi về phía trước.

Cửa thành bị phá hơn một nửa, mặt trên cũng bị lấp kín mũi tên, còn có dấu vết bị đốt cháy.

A Minh từ bên trong lôi ra một cái ghế dựa, Trịnh bá gia không ngồi vội, mà kéo quân kỳ người Sở bên cạnh, xoa xoa trên ghế ngồi, lúc này mới ngồi xuống.

Ngay sau đó, A Minh lại kéo một cái ghế khác đến, cũng xoa xoa lau đi, lấy ra túi đậu phộng, hạt dưa và một ít đồ ăn vặt khác.

Trịnh bá gia hơi kinh ngạc nói:

-Ngươi tựa hồ không phải loại người thích ăn cái này?

-Vốn tưởng rằng khi chủ thượng ngài chỉ huy, có thể cắn hạt dưa cùng.

Trịnh bá gia lắc đầu nói:

-Trên đài cao, gió lớn như vậy, cắn hạt dưa thế nào cũng không rõ ràng.

-Nói chung không thể bày ra một dàn đàn tranh đi.

-Đến đây, ngươi nhắc nhở ta như vậy, chờ sau này nếu ta có cơ hội cũng học một ít đàn tranh hay tỳ bà gì đó, lần sau tái ngộ lại cảnh tượng này, có thể ngồi chỗ đó gãy một khúc nhạc phù hợp với khung cảnh này.

Luận xàm xí và trang bức, nhóm Ma Vương và chủ thượng bọn họ đều là chuyên gia.

Hơ nữa, bọn họ còn phân tích chuyên sâu, tổng kết ra kinh nghiệm, để đạt được hiệu quả tốt hơn cách cũ.

Trịnh bá gia nắm một nắm đậu phộng, chậm rãi ăn.

Tuy nói bên trong thành hò hét từ đợt này đến đợt khác, nhưng Tây Sơn bảo, đã tính bị phá.

Hai tòa Đông Sơn bảo và Tây Sơn bảo đều bị phá, giống như con cua bị cắt mất hai cái càng lớn.

Điều này mang ý nghĩa người Sở ở Trấn Nam quan đã mất đi hệ thống phòng ngự bên ngoài, mất đi chỗ dựa.

Yến quân có thể phát động lực lượng, tập trung lực lượng càn quét những quân bảo quân trại còn lại, có thể nói, cạo sạch hệ thống phòng ngự bên ngoài, bức người Sở trở về cố thủ Trấn Nam quan, chỉ là vấn đề thời gian.

Nhưng, cái này chỉ là mới bắt đầu.

Thông qua cuộc đối thoại lần trước của Điền Vô Kính, Điền Vô Kính hẳn không tính toán thật sự cứng rắn chơi chết Trấn Nam quan.

Đông Sơn bảo và Tây Sơn bảo đã khó đánh như vậy, Trấn Nam quan chính là tòa hùng quan có thể so sánh với Tuyết Hải Quan, đằng sau còn có viện binh người Sở không ngừng tiếp ứng, muốn gặm xuống, quá khó!

Tựa hồ cái này không phải tất yếu.

Nguyên nhân muốn nhổ tất cả các quân trại quân bảo này, kỳ thật vì muốn làm sạch chiến trường.

Hùng quan ở chỗ này, ưu thế của nó, nó cao nguy nga, mà cái xấu của nó, kỳ thật cũng chính là nguy nga cao ngất.

Bởi nó không thể dài chân, không cách nào di động, từ đầu đến cuối, chỉ có thể chôn nơi đó.

Chính như năm đó Điền Vô Kính suất quân khai Tấn Quốc, mười ngày liên tục chiến đấu trên iến trường ngàn dặm, trực tiếp đánh sập toàn bộ chủ lực Hách Liên gia Văn Nhân gia, kế tiếp, nửa cái Tấn địa, gần như chính là truyền hịch mà định.

Ngay cả tòa Thịnh Nhạc thành của Trịnh bá gia kia, cũng sớm hàng, sau đó xuất hiện một nhóm rắn độc trong thành cãi cọ.

Bên ngoài một mặt soái kỳ đặt nơi đó.

Khi Trịnh bá gia vào thành, bên người có thân binh của Lý Phú Thắng hộ vệ.

Khi Lý Phú Thắng đi tiền tuyến chém giết, hắn vẫn không quên để lại một nhóm hộ vệ chuyên trách bảo vệ.

Dựa theo quy củ, Trịnh bá gia đi đến nơi nào, soái kỳ sẽ ở nơi đó.

-Hắc, không ăn.

Trịnh bá gia vỗ vỗ tay.

Hắn chung quy vẫn không học nổi sở thích của Lý Phú Thắng, một thân dính đầy máu ngồi một chỗ ăn đậu phộng và uống rượu mạnh xử lý miệng vết thương.

Ngược lại không phải sợ thi thể hay hoàn cảnh bên ngoài gây ra phản ứng xấu gì.

Đây là đơn thuần không cách nào tìm đến loại tình thú này.

Chi chi chi, ùng ục ùng ục ùng ục. . . . . .

Trịnh bá gia quay đầu lại, thấy A Minh cầm túi rượu, lấy máu,

Người chết mặc bộ giáp trụ không tồi, hẳn là một quan tướng, có thể bị A Minh lựa chọn, ý nghĩa người này có tu vi không tệ.

A Minh hút xong rồi, ném thi thể kia sang một bên.

A Minh ngồi bên cạnh cửa, uống một ngụm, đầu lưỡi xẹt qua miệng bình, nuốt vết màu nhàn nhạt kia vào.

Tư thái này, biểu tình này. . .

-Nghe Tứ Nương nói, lúc trước ở Hổ Đầu thành từng có một người muốn bao ngươi?

A Minh lắc đầu, nói:

-Không có.

-Có!

Tiết Tam đi chân vòng kiềng bước vào, hô.

-Chủ thượng, lúc trước chúng ta đều khuyên hắn bỏ đi, lừa chút vàng bạc lừa chút quan hệ để cho chúng ta có điểm dừng chân tại Hổ Đầu thành, kết quả hắn cố tình không đi, cuối cùng vẫn phải dựa vào người mù đưa nước bùa mới kiếm được xô vàng đầu tiên.

A Minh nâng nâng mí mắt, nhìn lướt qua Tiết Tam.

Tiết Tam đã thăng cấp trừng mắt nhìn lại, hiện tại hắn, một chút cũng không sợ!

Đây cũng là vốn lúc trước hắn dám dựa vào, đứng trước mặt Phiền Lực nói chân tướng cho hắn.

Nhưng Phiền Lực thật sự không quá chú ý!

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến động tĩnh.

Một tham tướng dẫn một đám thủ hạ đến đây, còn chộp được một nam tử mặc giáp trụ xanh tóc tai tán loạn.

Thình thịch!

Nam tử kia bị ném trên mặt đất.

Tên tham tướng kia hành lễ với Trịnh Phàm, nói:

-Bá gia, người này gọi là Chu Hoài Tông.

Chu Hoài Tông, chính là người nói chuyện của Chu thị, là nghĩa tử của Thạch Xa Đường.

Sau khi phá thành, tướng lãnh người Sở này tự nhiên chính là cá lớn.

Tóm được một con, nhưng bởi lúc này Lý Phú Thắng dẫn thân thể không biết đến chỗ nào chém giết, hơn nữa nơi này cũng lập soái kỳ, cho nên tên tham tướng đem cá lớn này đến trước mặt Trịnh bá gia.

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Ghi công.

-Tạ Bá gia!

Tham tướng dẫn thủ hạ đi xuống, chém giết còn chưa kết thúc.

Chu Hoài Tông bị trói hai tay, gian nan ngẩng đầu, nhìn về phía Trịnh Phàm.

-Ngươi. . . Ngươi chính là Trịnh Phàm?

-Đúng là Bổn Bá.

-Súc sinh, súc sinh!

Chu Hoài Tông chửi ầm lên.

Trên người hắn có thương tích, khớp xương trên người hắn đã bị gãy mấy chỗ, lúc này không thể đứng dậy nổi.

Nhưng tiếng mắng của hắn, có thể rõ ràng cảm giác được một nỗi phẫn nộ phát ra từ nội tâm kia.

-Ha ha.

Trịnh bá gia chỉ cười cười.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!