Thạch Xa Đường đã chết trong tay của hắn, Tây Sơn bảo một trận chiến này, bản thân trên người cũng sẽ có công, cho nên đối với tiêu ngư này, Trịnh bá gia thật sự không chớp mắt.
-Kẻ sĩ có thể chết chứ không chịu nhục, Yến cẩu, ngày nào đó, ngươi sẽ không có kết quả tốt! Hôm nay ngươi ác, ngày sau ngươi tất bị quả báo!
-Nha, ngày thường thường nghe kinh Phật?
Chu Hoài Tông vẫn như cũ hung tợn trừng mắt nhìn Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm đã không có gì hứng thú, nếu không phải ngày đó bản thân chơi thuốc, nếu không phải Thạch Xa Đường sớm có chủ ý định chết, khả năng, hắn sẽ thích cùng vị Trụ quốc Đại Sở kia uống một chén, tâm sự.
Chỉ có thể nói, quá nhiều trùng hợp, để thời gian hai bên tiếp xúc cực kỳ ngắn ngủi.
-Di thân nghĩa phụ, di thân. . .
Thành đã bị phá, tên này còn nhớ mong cái này.
Chỉ có thể nói, Thạch Xa Đường trên phương diện giáo dục con cháu, xác thật làm rất tốt, phải biết rằng, đây chỉ là một nghĩa tử.
-Xin lỗi, phỏng chừng sớm bị nghiền thành thịt nát.
-Súc. . . Súc sinh, ngươi chính là súc sinh!!!!!!!
-Người thắng làm vua, người thua làm giặc, Bổn Bá cũng không cảm thấy bản thân làm sai.
Tuy hắn chỉ để Phiền Lực đi phát tang, hôm nay múa ương ca, chính là bản thân Phiền Lực tự thêm vào.
Nhưng, cần thiết giải thích với bên ngoài.
Kỳ thật cho dù là người Yến bên này, hành vi vũ nhục di thể chủ tướng đối phương, cũng sẽ bị khinh thường.
Nhưng mà. . .
Thứ nhất, Tĩnh Nam Vương từng hạ lệnh “Sát phu” đối với người Sở dưới Ngọc Bàn thành, hấp dẫn đại bộ phận lời phê bình.
Thứ hai, người Sở ra khỏi thành, sau đó phá thành.
Cái gọi là khinh nhờn di thể, biến thành sách lược công tâm.
Vạn sự đều phải xem kết quả, đây là đạo lý tuyên cổ bất diệt.
Không ai sẽ khinh thường ngược lại sẽ thiệt tình kêu một tiếng: Thật thơm!
Quan niệm hai bên thật sự chêch lệch quá lớn.
Người Sở theo đuổi cổ lễ, yêu thích lãng mạn.
Khi quý tộc người Sở phát sinh chiến tranh trong quốc gia, bắt sống quý tộc địch nhân cần chiêu đãi tốt, quý tộc bị chết trận, được an táng thỏa đáng hoặc bảo tồn thi thể mang về.
Cho nên hành động này của Trịnh bá gia thật sự chạm vào nghịch lân của người Sở.
Ân, thoạt nhìn rất văn minh, cũng đích xác chỉ là thoạt nhìn.
Hùng Lệ Tinh từng nói lễ nghi chiến tranh này cho Trịnh bá gia.
Lúc ấy Trịnh bá gia chỉ cười cười, nói:
-Ở Sở Quốc các ngươi, chỉ có quý tộc mới là người.
Lãng mạng người Sở, lễ nghi người Sở, đạo đức người Sở, chỉ hình thành trên giai tầng quý tộc.
Cho nên Niên Nghiêu tính ngồi lên vị trí đại tướng quân, vẫn như cũ phải xưng nô tài.
Trịnh bá gia không tính toán trên thế giới này dựng lên ngọn cờ bình đẳng, nhưng cái này vẫn không gây trở ngại để Trịnh bá gia tiến hành phê phán và tỏ vẻ coi thường.
Đang lúc Trịnh bá gia tính toán để binh lính xách tên Chu Hoài Tông này đi, đỡ nghe chửi nhiều.
Thì một tên giáo úy mang một người đến đây.
Vị này trên người có vài phần tiêu sái.
Tuy người này đầu vứt mũ đi, nhưng hai bên tóc thon dài, nhu thuận áp tai, mang ý nghĩa khi hắn bị bắt, bản thân đã chải chuốt quá kỹ lưỡng.
-Phụng thị Đại Sở, Phụng Xa Dương, tham kiến Lý Tổng binh!
Nói xong, tự nhiên quỳ xuống hành lễ đối với Trịnh bá gia.
-Làm càn, đầy là Bình Dã Bá gia Đại Yến ta!
Tên giáo úy kia quát lớn nói.
Phụng Xa Dương ngẩng đầu lần thứ hai nhìn về phía Trịnh bá gia, trên mặt tự nhiên lộ ra ý cười, nói:
-Phò mã gia?
Không biết vì cái gì, sau khi nhìn thấy Phụng Xa Dương, trong lòng Trịnh bá gia thoải mái hơn nhiều.
Trung thành lương tướng thật sự nhìn chán, rốt cuộc để bản thân hắn gặp được cái đồ nhu nhược.
Nếu tất cả người Sở đều trung trinh bất khuất, vậy Thiết kỵ Đại Yến muốn đánh xuống, thật sự hơi đau răng.
-Đứng lên đi.
-Tạ phò mã gia.
Tên giáo úy kia mở miệng nói:
-Bá gia, người này là chủ động suất thân vệ đầu hàng.
-Nhớ một công của ngươi.
-Tạ Bá gia!
Tên giáo úy này mang theo người đi xuống.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia duỗi tay chỉ chỉ Phụng Xa Dương, nói:
-Ban ghế.
Tiết Tam kéo một cái ghế xuống.
Phụng Xa Dương rất có khí chất quý tộc ngồi xuống.
Chu Hoài Tông nhìn hắn, hô:
-Ngươi muốn làm gì, ngươi muốn làm gì!
Phụng Xa Dương căn bản làm như không nghe được, ngược lại nói với Trịnh bá gia:
-Nếu sớm biết rằng phò mã gia đi đến đây, Xa Dương nói cái gì cũng không dám hạ lệnh chống cự, tất nhiên chủ động mờ rộng cửa thành xin hàng. Xa Dương xem ra, hướng phò mã gia xin hàng, không chỉ không mất mặt, ngược lại là niềm vinh hạnh của Xa Dương, rốt cuộc đây không phải ai cũng có tư cách làm bại tướng dưới tay của phò mã gia.
Người này nói chuyện, thật đúng là khá dễ nghe.
-Phụng thị ở Sở Quốc, không tính đại tộc.
Trịnh bá gia một bên thưởng thức móng tay một bên nói.
-Nhưng cũng không tính là tiểu tộc.
Phụng Xa Dương cười trả lời.
-Nhìn bộ dáng này, ngươi tính toán là kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt?
-Phải, Xa Dương sợ chết.
-Trong nhà?
Quân coi giữ trong quân trại quân bảo ngoài Trấn Nam quan đều lấy tư binh quý tộc làm chủ.
Nguyên nhân Niên Nghiêu dám làm như vậy, nếu đám con em quý tộc này dám can đảm đầu hàng mà nói, gia tộc phía sau này tất nhiên sẽ lập tức lọt vào thanh toán.
-Báo tin tức Xa Dương chết trận đã đủ rồi, ai có thể chứng minh đây? Coi như Phượng sào lợi hại, cũng khó có thể dò hỏi đến nơi này. Nió không chừng, Phụng thị còn có thể nhận được một phần trợ cấp từ triều đình.
Trịnh bá gia nghe vậy, gật gật đầu, người này thật vô sỉ.
-Phụng Xa Dương, Phụng thị sẽ chết vì ngươi.
Một bên kia, Chu Hoài Tông bắt đầu mắng to.
Phụng Xa Dương rốt cuộc nhìn về phía Chu Hoài Tông bị trói nằm trên mặt đất, nói:
-Do ngươi và Thạch lão tam kiên trì muốn mở cửa thành cướp lại di thân của bố vợ ngươi, ta đây đã phản đối, nhưng các ngươi không nghe ta, nếu không phải các ngươi ngu xuẩn, Tây Sơn bảo này sao có thể phá?
-Ngươi vô sỉ, ngươi súc sinh!
Chu Hoài Tông khó thở, tiếp tục mắng to.
Phụng Xa Dương không hề để ý tới hắn, mà cười với Trịnh Phàm:
- Bá gia, Xa Dương thật sự khâm phục Bá gia, hy vọng trước khi Thiết kỵ Đại Yến nhập Sở, có thể hiệu lực cho Bá gia.
Đây là tranh thủ đãi ngộ cho bản thân.
Rất hiển nhiên, đi theo vị Bình Dã Bá đang nổi như mặt trời ban trưa này mới có thể tối đa lợi ích bản thân.
Hiện tại muốn trở về là điều không có khả năng.
Nếu có thể nhập vào Yến quân, ngày sau nếu Đại Sở giống như Tấn Quốc đều nhập vào Yến Quốc, vậy hắn và Phụng thị còn có thể tiếp tục được giữ lại.
Trịnh bá gia nhìn hắn, nhìn hắn, nhìn hắn.
Sau đó. . . Cười.
Phụng Xa Dương cũng cười, thế nhưng lộ ra nụ hơi thẹn thùng, nói:
-Bá gia, ngài muốn dùng đến ta.
-Nga?
Phụng Xa Dương nhìn nhìn bốn phía.
Trịnh Phàm vẫy vẫy tay, để người lấp kín miệng Chu Hoài Tông, kéo xuống.
Nhóm thân vệ bên ngoài đã rời khỏi đại môn.
Phụng Xa Dương lại nhìn về phía đại hán khủng bố, A Minh và Tiết Tam còn ở lại nơi này.
Trịnh bá gia mở miệng nói:
-Người một nhà.
Phụng Xa Dương gật gật đầu, sau đó, đứng lên quỳ xuống đối với Trịnh Phàm, nói:
-Bá gia, có chuyện, Bá gia ngài nhất định sẽ cảm thấy hứng thú.
-Nói.
Phụng Xa Dương hít sâu một hơi, trầm giọng nói:
-Niên đại tướng quân, sớm có phản ý.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long