Mưa phùn kéo dài rơi xuống, cuốn đi bụi đất, để trong ngoài quân doanh có thể hơi yên tĩnh.
Kỳ thật quân doanh kỳ thật là một nơi rất ồn ào náo động, đối với tướng lãnh và binh sĩ bên trong nói là vậy.
Nhưng người ngoài xem ra, nơi này thường thường cực kỳ an tĩnh, giống như hung thú nhằm người mà cắn nuốt, con ngươi lạnh lùng nhìn bốn phương.
Thân ảnh Điền Vô Kính xuất hiện bên ngoài quân trại trung quân, bên cạnh hắn còn có một đạo nhân.
Nếu Trịnh bá gia ở chỗ này, cũng có thể nhận ra người kia.
Ngày xưa khi Trịnh bá gia ở Trấn Bắc Hầu phủ, từng gặp qua vị thuật sĩ danh hào là Túy Tiên Ông này, người này từng bố trí trận pháp bao quanh xác chết của Sa Thác Khuyết Thạch, bởi hắn đi theo Tiểu lục tử, cho nên vị Túy Tiên Ông này còn hỏi hắn vài câu.
Đại Yến, trước đây bởi Tiên Hoàng tại vị, phương sĩ tín ngưỡng, thuật sĩ và các loại thần chỉ, Đạo gia, Phật gia vân vân, trong lúc nhất thời đều đẩy Yến Kinh thành một nơi “Chướng khí mù mịt”.
Sau khi Yến Kinh kế vị, ngược lại gần như nhấc lên sóng diệt phật diệt Đạo, những loại tôn giáo khác cũng bị dọn dẹp một lần.
Lúc trước ăn của Hoàng gia bao nhiêu, cuối cùng vẫn phải nôn hết ra.
Nhưng điều này không phải mang ý nghĩa Yến Quốc không có phương sĩ, xa không đề cập đến, không phải vị Thái gia trong cung kia không phải cũng là một Luyện Khí sĩ sao?
Phương sĩ có thể sử dụng được, triều đình thật ra vẫn nhận.
Túy Tiên Ông chính là một vị trong đó, hắn thật sự có chút môn đạo.
Có điều trên chiến trường ngàn dặm, trăm vạn đại quân chém giết, kim qua thiết mã như họa. . . Thật sự không sử dụng nổi đạo sĩ, tăng nhân.
Cho thêm vào, ngược lại sẽ rất trói buộc.
Đây không phải nơi dành cho bọn họ, bọn họ, ở chỗ này, rất khó mang đến tác dụng thực tế.
Cho nên mới có chuyện Tàng phu tử Càn Quốc không tuân thủ lệnh Tổng binh, thâm nhập Yến Kinh trảm Long mạch, bởi bản lĩnh của hắn trước mặt Thiết kỵ như hổ, kỳ thật không đáng nhắc đến, ít nhất, không nhấc lên bọt nước gì.
Đường tu hành ngàn vạn vạn, nhưng phần lớn đều dẫn dắt bởi một vài cái.
Túy Tiên Ông mở miệng nói:
-Khi tới nghe kỵ binh gác nói, Bình Dã Bá gia lại lập công lớn, đã tới trung quân chỗ Vương gia ngài, thế nào lại không gặp được?
Điền Vô Kính mở miệng nói:
-Chiến sự Tây Sơn bảo bên kia rơi vào giằng co, Lý Phú Thắng công đã lâu chưa xong, hôm qua Bổn Vương đã để hắn tới hỗ trợ chỉ huy.
Túy Tiên Ông nghe vậy, cười nói:
-Cái này, cũng thật khó Lý Phú Thắng, thân là người Bắc Phong quận, hoang mạc mênh mang, hắn nửa đời người mang binh ở nơi đó, nơi nào biết công thành?
-Trịnh Phàm, hình như cũng là người Bắc Phong quận.
-Vị kia là dị loại.
-Dị loại.
-Phải.
Điền Vô Kính đứng trên sườn núi ngắm nhìn phía trước, sau lưng hắn là quân trại san sát.
-Dựa theo thói quan của thuật sĩ giang hồ, có phải khi lần đầu tiên gặp hắn, ngươi cảm thấy hắn bất phàm?
-Ha ha ha ha, chưa nói tới, chưa nói tới, nếu thật sự nhìn ra, lúc trước nào có thể chỉ trò chuyện ngắn ngủi? Nhưng thật ra trước đây Trịnh bá gia từng nói với lão hủ vài chữ, để lão hủ vẫn luôn ghi tạc trong lòng.
Túy Tiên Ông dừng một chút, cười nói:
-Hắn nói, loại thuật sĩ như lão hủ này, đơn giản là loại nghề nghiệp “Gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói chuyện ma quỷ”.
-Ngược lại cũng chuẩn xác.
-Nhưng không, thật ra đáng tiếc, năm đó chưa sờ cốt cho Trịnh bá gia.
-Chờ thêm hai ngày nữa hắn sẽ trở lại, ngươi đi sờ sờ, nói cho hắn vài lời hay ý đẹp, hắn hẳn cao hứng.
Túy Tiên Ông ngạc nhiên:
-Hai ngày có thể trở lại?
Tây Sơn bảo, hẳn rất khó công mới phải, nếu không loại tướng già trên sa trường như Lý Phú Thắng, cũng không đến nỗi giằng co lâu như vậy.
Đúng lúc này, một đội thân vệ giục ngựa đến.
-Vương gia, tây tuyến chiến báo, quân ta đã nhập Tây Sơn bảo, quét sạch tàn quân!
Điền Vô Kính xua xua tay.
Nhóm thân vệ lập tức lui lại.
Túy Tiên Ông sờ sờ râu bạc trắng, cảm khái nói:
-Cứ thế, đã phá?
Điền Vô Kính gật gật đầu, nói:
-So với ta dự đoán còn sớm hơn rất nhiều.
-Làm thế nào?
-Ngày mai ngươi có thể đi hỏi hắn.
-Ngay cả Vương gia ngài cũng không biết.
-Bệ Hạ dùng ngươi tới làm việc, còn cần đi tự mình đi nghiên cứu Thuật pháp mới được?
-Vương gia nói phải.
Điền Vô Kính ngồi trên mặt đất.
Túy Tiên Ông cũng khoanh chân ngồi xuống.
-Lão hủ cũng thấy, Hoàng công công trong cung cũng đến.
-Ân, mang theo khẩu dụ.
-Nghĩ đến hẳn cực kỳ quan trọng.
-Bệ Hạ hỏi Bổn Vương, trận này còn phải đánh bao lâu.
Thần sắc Túy Tiên Ông bỗng nhiên cứng lại, hắn thật sự không ngờ Tĩnh Nam Vương lại làm trò trước mặt hắn như vậy, nói khẩu dụ của Bệ Hạ ra.
Có ý phái một hồng bào hoạn quan từ ngàn dặm xa xôi đến truyền khẩu dụ, há có thể đơn giản?
Tại sao lại mất công như vậy?
Còn không phải bởi khẩu dụ này, không tiện viết trên giấy sao!
-Cái này. . .
Điền Vô Kính rất bình tĩnh nói:
-Bệ Hạ có thể chống được, đến khi phạt Sở kết thúc.
Tuy Túy Tiên Ông là phương sĩ, theo lý thuyết, hẳn đã nhảy ra khỏi thế tục, nhưng sau khi nghe được lời này, thân thể hắn vẫn liên tục run rẩy.
Nếu hắn chỉ cô độc một người, thật ra có thể cái gì cũng không sợ, nhưng hắn, vẫn còn có đồ tử đồ tôn.
Thế nhân đều cho rằng thiên cơ huyền diệu, không thể thâm trắc, nhưng mưa gió đấu đá trên triều đình, mới là đại khủng bố chân chính.
Điền Vô Kính quay đầu lại, nhìn nhìn phương nam, Trấn Nam quan, ở phương hướng kia.
-Lòng dạ Bệ Hạ vẫn rất cao, không muốn nhận thua, nếu hắn muốn nói căng, tất nhiên có thể chống đỡ đến khi phạt Sở kết thúc. Khi ngươi đến Tấn địa, hẳn đã đi qua kinh thành, có thể nhìn thấy?
Sắc mặt Túy Tiên Ông đã hơi vàng như nến, hắn thật sự không muốn nhắc đến loại đề tài này, bởi bất luận một từ một chữ vô ý nào cũng đủ khiến hắn “Vạn kiếp bất phục”.
Có điều do dự một chút, vẫn buông ra.
Nếu vị Tĩnh Nam Vương trước mắt này nói tự nhiên như vậy, vậy chính hắn cũng cần tự nhiên đáp lại.
Dù sao vị trước mặt này cũng khinh thường nói mấy lời mách lẻo, bản thân hắn nếu rụt rè, ngược lại sẽ mất thể diện.
-Đã đến Yến Kinh, ăn vịt nướng, gặp qua Ngụy công công, lại chưa từng nhìn thấy Bệ Hạ, Bệ Hạ vẫn tín nhiệm ngự y hơn.
Nói xong, Túy Tiên Ông lại lắc đầu, nói:
-Cái có thể làm, nghĩ đến hẳn vị Thái gia trong cung kia kỳ thật đã đi làm rồi, hiện tại chỉ có thể dựa vào Ngự y. Có điều lão hủ không biết không sao, nếu biết, từ hôm nay trở đi, mỗi đêm đều sẽ vì Bệ Hạ tụng kinh một lần.
-Hắn chỉ biết ngại phiền, năm đó, hắn biết ta từng tu tập qua Đạo pháp, từng hỏi ta, ngươi cũng muốn dò hỏi Thiên cơ?
Túy Tiên Ông cười nói, hắn cho rằng Tĩnh Nam Vương đang hồi ức chuyện năm đó, bởi ai cũng biết, ngày xưa Tĩnh Nam Vương đi theo chơi cùng với Bệ Hạ và Lý Lương Đình.
-Ta nói, ta không biết.
Tĩnh Nam Vương tiếp tục tự thuật:
-Hắn nói, không biết có thể hỏi ta.
Túy Tiên Ông vẫn chưa phẩm ra mùi vị.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!