Ánh mắt Điền Vô Kính hơi ngưng, tiếp tục chậm rãi nói:
-Hắn vẫn luôn muốn trở thành một Cửu ngũ chí tôn chân chính. Hắn đã nói qua.
Ý của ông trời đều dựa vào thiên văn biểu hiện ra, mà hiện tượng này còn phải dựa vào người Khâm Thiên giám đến đoán, nếu đoán sai, hiểu sai ý, sẽ uổng phí.
Mà Đế Vương chân chính, khẩu hàm thiên hiến, một lời định vạn dân sinh, nhất kiếm diệt một quốc gia.
Thiên đạo quá cao, quá xa, quá mờ ảo.
-Hoàng Đế ở chỗ này!
-Bệ Hạ văn thao võ lược, từ xưa đến nay đúng là khó gặp.
Điền Vô Kính lại nói:
-Thiên đạo tự nhiên mờ ảo, Đế Vương nhân gian nói chung không thoát khỏi giấc mộng một triều.
-Kỳ thật, Vương gia, năm đó nguyên nhân lão hủ nhập Yến cũng vì đêm xem hiện tượng thiên văn, phát hiện ngôi sao Tử Vi lập lòe tây bắc Chư Hạ, lúc này mới nhập Yến. Nghĩ đến, vị Tàng phu tử Càn Quốc kia cũng suy tính ra cái này, lúc này mới đến dưới thành Thượng Kinh trảm Long mạch.
-Tuy Bổn Vương cũng tu đạo, nhưng Bổn Vương vẫn lười để ý chuyện thần thần ảo ảo.
Cố thổ Đại Yến do tám trăm năm qua nhờ các vị tiền bối chém giết giữ được.
Tấn địa này cũng bởi Bổn Vương suất lĩnh trai tráng Đại Yến ta đánh hạ.
Nào có cái gì ý trời, nào có cái gì chú định, nào có cái gì vận mệnh quốc gia như vậy.
-Nếu thật sự như vậy, chẳng phải khinh thường nam nhi Yến địa ta chết hoài công vô ích.
-Phải.
Túy Tiên Ông không muốn cãi cọ, bởi hắn xem như đã nhìn ra, đừng nhìn Tĩnh Nam Vương cũng biết một ít Đạo pháp, nhưng bản chất người này kỳ thật giống Yến Hoàng.
-Vọng Giang chỗ kia, thế nào rồi?
Chính sự đến rồi!
Túy Tiên Ông lập tứ nói:
-Ngũ hoàng tử thật ra giúp không ít chỗ, tuy lão hủ tinh thông hiện tượng thủy văn, nhưng Ngũ hoàng tử có thể linh hoạt làm việc, để lão hủ thật sự mở rộng tầm mắt. Hiện tại đã dẫn dòng, nhưng muốn đảm bảo, tự nhiên cần thêm thời gian nhiều hơn nữa.
Điền Vô Kính lắc đầu, nói:
-Không thể cho thêm thời gian, nhưng có thể nói cho Dĩnh Đô bên kia, trừ bỏ sử dụng lượng dân phu vận chuyển quân giới và lương thảo, tất cả dân phu còn lại đều tập trung dùng cho công trì trị thủy.
Trước mắt Tây Sơn bảo Đông Sơn bảo lần lượt bị phá, hệ thống phòng ngự phía trước Trấn Nam quan tương đương với việc bị mở ra một lỗ hổng lớn, những quân bảo quân trại còn lại muốn tóm lấy, không khó khăn gì.
-Tạ Vương gia.
Túy Tiên Ông kỳ thật lần này tới cũng vì chuyện này, nguyên bản hẳn quan viên Dĩnh Đô cũng tới, nhưng, bọn họ không ai dám tiếp xúc với Tĩnh Nam Vương.
-Nhớ rõ thì tốt, ngươi từng sờ cốt cho mấy vị hoàng tử kia.
-Đúng vậy, Vương gia, Đại hoàng tử là mãnh hổ khai cương, Thái Tử gia là ngọa long. . .
-Nói lão Lục.
-Lục hoàng tử, Lục hoàng tử chính là người rảnh rỗi phú quý.
-Lão Lục là người giống Bệ Hạ nhất, ý của ngươi là, Bệ Hạ cũng là. . . Người rảnh rỗi?
Túy Tiên Ông cười cười, nói:
-Tất nhiên là, cần kiêng dè.
Kế tiếp, Tĩnh Nam Vương không nói nữa, mà đứng lễn, duỗi tay, vẫy vẫy.
Nơi xa, một thân vệ bên ngoài giục ngựa đến, đợi phân phó.
-Truyền lệnh xuống, hôm nay trung quân cho phép uống rượu.
-Nha!
Ngày thường, trong quân không được lén uống rượu, người trái lệnh, chém!
Nhưng có đôi khi, chủ soái sẽ vì tăng cường sĩ khí, mà chấp thuận cho uống rượu, nhưng cái này tất nhiên sẽ khống chế liều lượng, quyết không cho phép xuất hiện hiện tượng say khướt.
Túy Tiên Ông sờ sờ chòm râu, nói:
-Xem ra hôm nay may mắn, lại có thể đến chỗ Vương gia cọ một chén rượu, Vương gia nhân việc Tây Sơn bảo bị phá sao?
Điền Vô Kính lắc đầu, rất bình tĩnh nói:
-Không, chỉ cao hứng!
. . .
Tây Sơn bảo bên này cuối cùng kết thúc, Trịnh bá gia cũng không tham gia, mà sớm dắt A Minh và Lý Phú Thắng cộng thêm một đám thân binh trở lại đại trại trung quân.
Tiết Tam không theo kịp, hắn cần thu chỉnh đội ngũ thợ công đến nơi khác hỗ trợ tác chiến, đồng thời thợ thủ công Lý Phú Thắng bên này cũng bị xách mang đi.
Phàn Lực lo việc tang ma chạy sô, bắt đầu từ Tây Sơn bảo cũng kết thúc luôn tại Tây Sơn bảo.
Bởi di thể của Thạch Xa Đường bị Phiền Lực tùy ý ném lên mặt đất, kế tiếp Yến quân đại quy mô tiến công, còn có kỵ binh xung phong, xác của Trụ quốc Đại Sở xác thật đã sớm không tìm thấy.
Cũng tốt, một cái “Da ngựa bọc thây” cũng không thể so với một cái “Tàng thi dưới vó ngựa”, đây cũng là cái kết không tồi đối với người mang binh.
Trên đường trở về có lẽ ngủ một giấc buổi tră rất say, cho nên Trịnh bá gia cảm giác tinh thần không tồi.
Nhưng A Minh đi theo sau Trịnh bá gia dắt Tỳ Hưu, phảng phất gặp được một học sinh thi cao khảo đạt thành tích cao, trở về báo tin vui cho gia đình.
Sự thật đích xác như vậy.
Tuy nói Tây Sơn bảo bị phá rất mơ màng hồ đồ, nhưng, mặc kệ nói thế nào, xác thật đã phá được, mà đích thị ngày đầu tiên chỉ huy thành công phá được, màn ương ca của Phiền Lực còn bị công nhận là phần chuẩn bị trước của hắn.
Ngược lại Trịnh bá gia đã quen với loại tiết tấu “Dụng binh như thần” hồ đồ này.
Có điều, Trịnh bá gia cũng không cho rằng bản thân là “Thiên mệnh sở quy”, cũng không cho rằng vận khí tốt, bởi bản thân hắn có thẻ bách chiến bách thắng đến bây giờ, xét đến cùng vẫn bởi có bảy vị Ma Vương đứng sau lưng.
Có lẽ, có bọn họ làm bạn, mới là may mắn lớn nhất của hắn.
Nghĩ đến đây, Trịnh bá gia theo bản năng nhìn về phía A Minh.
Trên mặt A Minh mang theo nụ cười hàm súc.
Trịnh bá gia gật gật đầu với hắn.
A Minh không hiểu ra sao, tươi cười càng ôn hòa.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia xoay người, mắt nhìn phía trước.
Nụ cười trên mặt A Minh cũng tức khắc biến mất, hắn vẫn thích loại trạng thái mặt lạnh như băng kia.
Trên điểm này, có lẽ bởi nguyên nhân đây đều là “Sinh vật máu lạnh”, A Minh và Lương Trình đều rất tương tự.
Bất luận biểu tình dư thừa nào, đối với bọn họ mà nói đều là một loại gánh nặng.
Nhưng khi đối mặt với chủ thượng, bọn họ không thể tự cao tự đại, còn phải mạnh mẽ để bản thân trở nên “Dịu ngoan” một chút.
Nếu không, hôm nay tự cao tự đại sướng bao nhiêu, ngày sau liếm liếm, phải mất bao nhiêu gian nan.
Sau khi tiến vào bên ngoài đại doanh trung quân, một đội lính gác tới đây, hỏi ý, hành lễ, thông báo.
Lão Điền trị quân từ trước đến nay vẫn rất nghiêm cẩn.
Có điều, sau khi tiến vào quân trại, Trịnh bá gia lại ngửi thấy mùi rượu.
-Bình Dã Bá gia đại phá Tây Sơn trại về doanh!
-Bình Dã Bá gia đại phá Tây Sơn trại về doanh!
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!