- Bình Dã Bá gia đại phá Tây Sơn trại về doanh!
Truyền tinh binh cũng rất có trách nhiệm, cũng rất nể tình, giục ngựa vào kêu lên.
Ngược lại cái này không phải tự chủ trương, bởi hôm nay bỏ lệnh cấm rượu, Vương gia chẳng phải vì chúc mừng Trịnh bá gia lập công sao?
Tuy nói hiện tại nhóm binh sĩ trong trung quân vẫn chưa biết quá trình phá Tây Sơn bảo thế nào, nhưng đến ngốc tử cũng có thể nhìn ra manh mối.
Một là Bình Dã Bá trong thời gian ngắn ngủi bắt lấy Đông Sơn bảo, hai là Lý Phú Thắng vây công Tây Sơn bảo hồi lâu vẫn chưa thấy hiệu quả, kết quả Bình Dã Bá vừa đi tiếp quản, hôm sau thành đã bị phá.
Cái này không phải công lao của Bình Dã Bá, thì còn ai vào đây nữa?
Chẳng lẽ hay bởi nguyên do khác?
Túy Tiên Ông cũng cho rằng, bởi cái này, nếu không. . . Sao có thể không phải chứ!
Trịnh bá gia một thân kim giáp cưỡi Tỳ Hưu vào doanh, một đám giáp sĩ tự phát giơ cao binh khí hoan hô:
-Bá gia uy vũ!
-Bá gia uy vũ!
Tinh thần Trịnh bá gia không tồi, rút Man đao ra, giơ cao cao lên:
-Yến quân uy vũ!
Giáp sĩ bốn phía đồng loạt hô:
-Yến quân uy vũ!
-Yến quân uy vũ!
Trịnh bá gia lần thứ hai hô lớn:
-Vương gia uy vũ!
Nhóm binh sĩ rất nhiệt tình hô theo:
-Vương gia uy vũ!
-Vương gia uy vũ!
Ngay sau đó, bắt đầu có người hô lên:
-Vương gia vạn tuế!
Ngay sau đó, hướng gió thay đổi, mọi người cùng nhau hô to:
-Vương gia vạn tuế!
-Vương gia vạn tuế!
Tiếng hoan hô từ bốn phía kia, Trịnh bá gia không khỏi lần thứ hai nhớ lại lúc trước Điền Vô Kính từng dạy dỗ hắn.
Muốn thật sự thu nạp quân tâm chính là mang bọn họ đi từng hồi thắng lợi này đến thắng lợi khác.
Tướng quân thường thường chiến thắng, vốn là một loại đồ đằng trong quân.
Túy Tiên Ông nơi xa có lưu ý đến, người trong quân không kêu “Bệ Hạ vạn tuế”.
Từ lâu dài đến này, Bệ Hạ ủy quyền đối với nam bắc nhị hầu có thể từ xưa đến nay có một không hai, điều này tự nhiên đóng góp rất tốt vào cục diện thâu tóm Tấn địa, uy hiếp Càn Quốc, phạt Sở Quốc, nhưng điều này gián tiếp đẩy binh mã thoát ly sự khống chế của triều đình.
Túy Tiên Ông biết, thân thể hiện tại của Bệ Hạ thế nào, vị kia đang mạnh mẽ chống.
Mà Tĩnh Nam Vương, đang độ tuổi xuân.
Không cần thiết thăm dò Thiên cơ gì, không cần gì bàn thêm hiện tượng tinh tú gì, khi thân thể Yến Hoàng bắt đầu xuống dốc, như tàn đuốc lay động, chú định sẽ có một vòng Thiên cơ khác buông xuống.
Trịnh bá gia một bên chào hỏi binh sĩ xung quanh một bên cưỡi Tỳ Hưu đi đến Vương trướng, binh sĩ đã được phân phát rượu, tuy ít nhưng rất nhiều người chẳng sợ bát rượu không còn, vẫn còn cầm chén, thường thường lại liếm một cái, để tìm kiếm một ít hương vị rượu còn lưu lại.
Uống rượu đại biểu cho một loại chủ nghĩa hưởng thụ, mà đây chính là bản tính của con người.
Binh lính trong quân, ngày thường huấn luyện cực kỳ nghiêm ngặt, hơn trải qua những ngày ác chiến, sợi hung khí kia kỳ thật đã chôn sâu vào trong xương cốt.
Càng miễn bàn hiện giờ quân đội Đại Yến lao sư viễn chinh tới đây, đối mặt chính là Sở nhân phòng ngự như tường đồng vách sắt.
Theo lý thuyết, dưới đáy lòng binh sĩ tích góp sự thô bạo, đã thành một đỉnh núi.
Cho nên lúc này cần khao thường quân đội, rượu ngon thịt tốt.
Nếu không, sĩ khí của đại quân sẽ không thể tránh khỏi chảy xuống, cái này còn xem như đỡ, có chút vô ý, thậm chí sẽ xuất hiện binh doanh phản loạn.
Cho nên mỗi khi đại quân xuất chinh, đều sẽ quấy nhiễu đối phương, nếu ở quốc gia khác thì phóng túng cướp bóc, đến lãnh thổ bổn quốc cũng sẽ uy hiếp quan địa phương đến cống nạp.
Không phải không biết làm như vậy không tốt, mà đây là bất đắc dĩ.
Nếu không cách nào tự mình đi vào tòa quân trại này, không thể chân chính chạm đến trung tâm binh mã này, ngươi không cách nào cảm giác được tác dụng của Điền Vô Kính đối với nhánh quân đội này.
Định Hải Thần Châm, là Định Hải Thần Châm chân chính.
Thít chặt dây cương, xuống Tỳ Hưu.
Trịnh bá gia đi bộ về phía trước.
Vương trướng là trung tâm của đại doanh trung quân, phẩng phất có một đạo kết giới vô hình giới hạn nơi này, chặn tiếng ồn ào nào động bên ngoài.
-Lão hủ, gặp qua Bình Dã Bá gia.
Túy Tiên Ông rốt cuộc đã chờ gặp được Bình Dã Bá.
Trịnh bá gia vẫn còn nhớ rõ lão già này, trên người lão già này treo chức quan của Mật điệp tư, khi thì ở Yến Kinh khi thì ở Bắc Phong quận, trước mắt, lại đến nơi này.
Hắn xem như cho Vương gia thể diện lớn nhất, được cái bản thân muốn, nhưng không mất đi sự tiêu dao của bản thân.
Rất nhiều chuyện trên đời này rất khó có thể lưỡng toàn, đơn giản xem như một cái độ, khống chế đầy đủ là được.
-Gặp qua Tiên Ông.
-Nhiều năm không gặp, nhiều năm không gặp.
Muốn nói nhiều nữa, Túy Tiên Ông cũng không nói ra được, rốt cuộc lúc trước hắn chỉ xã giao hời hợt với Trịnh Phàm vài câu.
-Tiên Ông vẫn phấn chấn như vậy, để người ta cực kỳ hâm mộ.
-Ha ha ha, Bá gia còn trẻ khí thịnh, như mặt trời mới mọc lên phương đông, còn lão hủ ta đối lập, như hoàng hôn chiều tàn rồi?
-Vương gia ở bên trong?
Trịnh bá gia hỏi.
So với vị trước mắt này, hắn thật không muốn nói gì nhiều.
Hơn nữa, trước đó vài ngày Tiết Tam mang về tới Hỗ Bát Muội, làm Trịnh bá gia sinh ra một ít cảnh giác đối với đám thuật sĩ có đạo hạnh chân chính này.
Tuy nói khi Tàng phu tử đến Yến Kinh trảm Long mạch, Yến Hoàng đại khí hào hùng, không thèm để ý.
Nhưng đó là bởi người ta là Yến Hoàng, người có có nam bắc nhị hầu và mấy chục vạn Thiết kỵ Đại Yến hậu thuẫn.
Còn hắn?
Túy Tiên Ông gật gật đầu, lùi ra, tránh đường.
Trịnh bá gia đi về phía trước, nhưng bả vai lại bị Túy Tiên Ông đè lại.
Ánh mắt Trịnh bá gia ngưng một cái.
Hắn không tin trong phạm vi Vương trướng, dưới mí mắt của Điền Vô Kính, lại có người dám gây bất lợi với hắn.
-Bá gia, có chuyện quên nói, đây là Họa An thần phù của lão hủ, xin Bá gia nhận lấy, hi vọng lần này Bá gia có thể đại thắng.
Trịnh bá gia duỗi tay tiếp nhận lá bùa, lại chỉ là nhéo vào trong tay, không nhét vào trong ngực.
Lúc trước Diêu Tử Chiêm cũng tặng Trịnh bá gia một lá bùa, nói có thể trừ tà, nhưng. . . Bên người hắn chẳng có gì ngoài tà.
Vén rèm lên, đi vào Vương trướng.
Trịnh bá gia thuận tay đem lá bùa đặt trên cái giá.
Điền Vô Kính ngồi trên soái tòa, trong tay cầm một chẻn rượu, chỉ đang nhìn.
-Mạt tướng phục mệnh!
-Ngồi.
Trịnh bá gia ngồi xuống, rất nhanh, một thân vệ tiến vào, đưa lên một chén rượu, không có bầu rượu.
-Vương gia, thủ tướng Tây Sơn bảo, Chu Hoài Tông, Phụng Xa Dương đã bị bắt, Thạch Thành Mưu chết trận, khi mạt tướng rời đi, Lý Phú Thắng và những người còn lại đã rửa sạch tàn quân.
Điền Vô Kính gật gật đầu, nói:
-Hai tòa bảo này bị nhổ, tiến triển tiếp theo có thể thong dong hơn nhiều.
-Đúng vậy, Vương gia.
-Trong cung truyền đến khẩu dụ, Bệ Hạ hỏi, trận này, còn phải đánh bao lâu.
Đôi mắt Trịnh bá gia lập tức sáng ngời.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!