Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1282: GIAO QUYỀN

Thân thể Thái Tử hơi lay động một chút.

Ngực hắn mang một túi tiền, bên trong chính là cánh hoa phơi khô.

Trước khi mẫu hậu hắn chết, kỳ thật đã điên mất mấy năm.

Nhung tuy vậy, khi biết hắn sắp đại hôn, mẫu hậu vẫn tận dụng thời gian thanh tỉnh ngắn ngủi, tự mình khâu cho hắn túi tiền.

Khi đưa túi tiền cho hắn, trên mặt mẫu hậu tiều tụy và tràn đầy áy náy.

Nàng nói nàng vốn định dệt cho hắn và quận chúa một cái áo choáng, nhưng, nàng lại không làm được.

Tuy xuất thân danh gia vọng tộc Điền thị, nhưng nàng thêu thùa vẫn rất đẹp.

Trước khi lấy chồng, Điền Vô Kính thường xuyên mặc đồ vị tỷ tỷ này mặc cho.

Sau khi đính thân, nàng vẫn còn thêu thùa, để Thái Tử mang cho Điền Vô Kính.

Nàng không tranh, vô luận khi nàng làm Thái Tử phi hay làm Hoàng Hậu.

Khi Mẫn phi nhập phủ, phô trương cực đại, để đám hạ nhân trên dưới đều nghe theo răm rắp.

Nhưng nàng không bực, cũng không tức, chri đơn thuần cảm thấy, trượng phu nàng có tài lực Mẫn thị chống đỡ, sau này trên phương diện quốc sự có thể thong dong hơn một tí.

Sau đó, nàng đã chết.

Nàng chết ngay đêm đại hôn của Lục hoàng tử kia.

Một ngày kia, Yến Kinh xuất hiện một màn rầm rộ mười năm khó có được, sáng sớm hôm sau, chuông tang trong cung vang lên.

Nàng từng nói với Thái Tử, nói ngày hắn thành hôn, hắn sẽ dắt vợ đến trước mặt nàng, để nàng tặng cho một ít trang sức.

Nàng vẫn luôn chờ hắn thành hôn, đây là chấp niệm của nàng.

Nhưng nàng, chung quy vẫn không chờ đến ngày đó.

Nàng chết trực tiếp biến thành trở ngại lớn nhất cho đại hôn của hắn và quận chúa.

Thái Tử không cầm lòng được, ngẩng đầu.

Hắn liếc mắt nhìn phụ hoàng một cái, sau đó lại yên lặng cúi đầu.

Mẫu phi bị chết đột nhiên như vậy.

Nhưng nhi tử hắn lại không dám đi điều tra chân tướng.

Phụ hoàng này, phụ hoàng cao cao tại thượng này, người bất khả xâm phạm, như Thần chỉ này, thế nhưng lại mở miệng thừa nhận:

Hắn. . . Già rồi.

Một phụ thân, thời diểm chính miệng hắn nói bản thân già rồi.

Các con của hắn, không có cảm xúc bi thương, ngược lại từ đáy lòng, không hẹn cùng sinh ra:

Ngươi. . . Rốt cuộc, đã già!

Ngươi hóa ra cũng sẽ già!

Cơ Thành Quyết há miệng thở dốc, lại khép kín, hốc mắt hắn hơi phiếm hồng, người ngoài xem ra, đây là Lục hoàng tử thương cảm, nhưng thực tế, một cỗ hận ý ngập trời đã tràn vào trong lòng.

Lão hổ, ngươi rốt cuộc già rồi.

Vậy mình có thể. . .

Thái Tử gia cắn chặt miệng mình, người ngoài xem ra, đây là tự ức, nhưng trên thực tế, hắn đang khống chế, khống chế bản thân không cười.

Thân là nhi tử Yến Hoàng, bọn họ đã sớm học được cách che giấu cảm xúc bản thân, thậm chí biểu hiện chân thật và giả dối ra bên ngoài.

-Phụ hoàng không già, phụ hoàng vẫn đang chính trực tuổi xuân, phụ hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

Âm thanh Tiểu Thất vang lên.

Dưới loại trường hợp này, dưới bầu không khí này, đại khái chỉ có “Lời trẻ con không cố kỵ”.

Tiểu Thất đứng dậy đi về phía phụ hoàng nói:

-Phụ hoàng là Thiên tử Đại Yến, phụ hoàng sẽ phúc thọ vạn năm, vĩnh viễn làm phụ hoàng ta, phụ hoàng ta vĩnh viễn không già.

Hài tử Thiên gia, từ nhỏ biết nói chuyện, lớn lên trong cung, không biết nói là điều không có khả năng.

Hiện tại lời của Tiểu Thất chính là lời mẫu phi dạy hắn.

Nhưng, cái này không sao cả, bởi hắn rốt cuộc đem áp lực này, bỏ qua một bên.

Thái Tử nói:

-Phụ hoàng chưa già, Đại Yến ta vẫn cần phụ hoàng chèo lái, phụ hoàng thoạt nhìn chỉ bệnh nhẹ, đơn giản bình thường làm việc vất vả, quốc sự quá độ, chỉ cần nghỉ tạm, tĩnh dưỡng mấy ngày sẽ khôi phục. Nhi thần khẩn cầu phụ hoàng, giữ gìn long thể.

Lục hoàng tử và Tứ hoàng tử đồng loạt dập đầu theo Thái Tử, nói:

-Nhi thần khẩn cầu phụ hoàng, giữ gìn long thể.

Tiểu Thất đi đến một nửa, đang chuẩn bị ôm đùi phụ hoàng, chợt thấy các ca ca đều đồng loạt quỳ xuống, cũng lập tức quỳ sát xuống:

-Phụ hoàng, xin người bảo hộ long thể.

Đôi mắt Cơ Nhuận Hào đảo qua đám nhi tử này.

Khóe miệng hắn lộ ra một vệt cười.

Ngụy Trung Hà quỳ sát bên người, dư quang khóe mắt bắt lấy hình ảnh này.

Hắn là hoạn quan gần Hoàng Đế, ngày đêm làm bạn cạnh Hoàng Đế, hắn đương nhiên rõ ràng, Yến Hoàng cười không phải bởi mấy đứa con trấn an này mà vui mừng.

Sự thật, đích xác như vậy.

Người ngoài nghĩ đây là hiếu thuận.

Nhưng trong mắt Yến Hoàng, hắn rõ ràng, mấy thằng con mất dạy kia, trừ bỏ Tiểu Thất, những đứa thành niên còn lại, ngoài miệng hi vọng hắn sống lâu, nhưng trên thực tế, trong lòng lại ước hiện tại hắn chết bất đắc kỳ tử!

Tốt!

Tốt!

Tốt!

Đây là nhóm con trai cưng Cơ Nhuận Hào dưỡng ra.

Loại hiểu ngẫm giữa cha con này, nhưng vẫn như cũ muốn diễn kịch này, giống như ngày lễ ngày tết đền miếu thờ tổ, đều. . .

-Trẫm. . . Xác thật mệt mỏi!

Cơ Nhuận Hào ho nhẹ một tiếng, nói:

-Thân là hoàng tử, thân là họ Cơ, vì nước phân ưu, theo lý thường hẳn thế. Thái Tử!

-Có nhi thần.

-Từ ngày mai, trẫm đi hậu viên tu dưỡng, ngươi sẽ phụ trách toàn bộ việc giám quốc, cố gắng làm tốt, Ngụy Trung Hà.

-Có nô tài.

-Ngươi cũng theo trẫm, đi hậu viện ở.

Ngụy Trung Hà cười nói:

-Bệ Hạ, nô tài tất nhiên đi theo hầu hạ bên người ngài, nô tài không muốn rời Bệ Hạ.

-Truyền ý chỉ của trẫm, Dương Minh Quang chuyển dời làm Thiếu khanh Đại Lý tự. Đậu Anh Đức chuyển làm Thiếu khanh Tông Chính. Mã Hồng Khuê làm tướng quân Tây môn kinh thành. . .

Yến Hoàng lập tức điều động tám quan viên.

Những quan viên này đều không ngoại lệ, tất cả đều là người của phủ Thái Tử, là Thái Tử đảng.

Tuy rằng nhậm chức không cao, vẫn chưa một bước lên trời, nhưng đều nhận chức quan thực quyền trung Lục bộ.

Tám người này lên chức, thế lực của phủ Thái Tử trong nháy mắt sẽ bành trướng lên.

Bởi cái này đại biểu cho một cái khác. . . Chuyển giao Hoàng quyền.

Hoàng Đế khác không có khả năng một lần điều nhiệm nhiều chức quan như vậy, nhưng Yến Hoàng, lại có thể, bởi trên triều đình đã sớm không còn âm thành nào khác đối lập hắn, hắn là Thiên tử chân chính.

-Người hầu bên người Thái Tử, gọi là gì?

Yến Hoàng hỏi.

-Bẩm Bệ Hạ, gọi là Lý Anh Liên.

Ngụy Trung Hà đáp.

-Để hắn, tạm thời giữ chức chướng ấn Tư Lễ giám.

-Bẩm Bệ Hạ, lát nữa thần sẽ chuyển giao.

Thái giám nắm giữ chưởng ấn Tư Lễ giám có quyền lực rất lớn, bởi hắn nắm giữ quyền lực phê, cũng chính là giúp Bệ Hạ xét duyệt tấu chương từ đám quan lại mang lên.

Đại Yến không có nội các, nhưng việc phân phát ý chỉ đều cần có quy trình, cần đóng thêm ấn tể tướng, đồng thời còn cần phê thêm ấn của Tư Lễ giám, một khi đáp ứng đủ các điều kiện trên, Thánh chỉ mới đầy dủ tính pháp lý.

Đương nhiên Triệu Cửu Lang hết thảy nghe theo Bệ Hạ, Yến Hoàng lại nhất ngôn cửu đỉnh trên triều đình, cho nên rất nhiều thời điểm, ý chỉ của Yến Hoàng chính là Thánh chỉ chân chính, không cần quy trình này.

Lý Anh Liên là thái giám bên người Thái Tử, tạm giữ chưởng ấn Tư Lễ giám.

Mà Thái Tử vốn giám quốc, mang ý nghĩa tất cả quyền lực viết Thánh chỉ đều nắm trong tay Thái Tử.

Hơn nữa sau lưng Tư Lễ giám Đại Yến còn có Mật điệp tư!

Lần này Yến Hoàng ủy quyền, có thể nói vô cùng lợi hại!

Cái này đã không phải là tín hiệu chính trị nữa, đã không phải hướng gió gì nữa, gần như nói thẳng vào mặt đám triều thần gió theo nào theo chiều nấy trên triều đình kia.

Hắn, là Thái Tử!

Là Hoàng Đế tương lai của Đại Yến!

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!