Đương nhiên, cũng sẽ không có người sẽ khờ dại cho rằng, Yến Hoàng thật sự đi hậu viên làm Thái Thượng Hoàng đi, rốt cuộc, Yến Hoàng vẫn chưa thoái vị, Thái Tử, cũng chưa đăng cơ.
Đại Yến này vẫn như cũ nằm trong tay Yến Hoàng.
Nhưng cái này đã vô cùng trực tiếp và vô cùng rõ ràng rồi.
Ánh mắt Yến Hoàng chậm rãi dừng trên người Cơ Thành Quyết.
-Thành Quyết.
-Có nhi thần.
-Cố gắng phụ tá Nhị ca ngươi, mặt khác, việc cung cấp cho đại quân phạt Sở tuyệt đối không không được chậm trễ, đây là quốc chiến!
-Nhi thần tuân chỉ.
Cơ Thành Quyết dập đầu lãnh chỉ.
-Tan đi.
-Nhi thần cáo lui.
-Nhi thần cáo lui.
-Nhi thần cáo lui.
. . .
Ngoài cửa cung.
Cơ Thành Quyết chuẩn bị lên xe ngựa, ai ngờ Tứ hoàng tử tự nhiên đi đến đây.
-Còn ngồi?
Cơ Thành Quyết hỏi.
-Xe ngươi rất mát.
Hai người ngồi vào xe ngựa.
Trương công công điều khiển xe ngựa bắt đầu tiến lên.
Cơ Thành Quyết mở miệng nói:
-Ngươi có thể đến chỗ Thái Tử nhờ vả, để hắn trực tiếp hạ chỉ là được, Triệu Cửu Lang bên kia, sẽ không làm khó ngươi, ta cũng đỡ phiền toái.
-Không phải, người đã nhận thua như vậy?
-Thái độ của phụ hoàng đã vô cùng rõ ràng, ngày mai, không, đêm nay trở đi, hướng gió trên triều đình sẽ thay đổi. Lục gia đảng của ta sắp biến thành “Cây đổ, bầy khỉ tan”.
Giữa hoàng tử có thể tranh.
Nhưng nề hà, vị trọng tài kia lại tới giúp một bên.
-Ta không tin ngươi nhận mệnh như vậy, lão Lục, ngươi không phải loại người này.
-Ta đã làm cha.
-Ai, cũng phải. . .
Âm thanh của Tứ hoàng tử đã hơi trầm xuống.
-Lão Lục, ngươi nói xem, ta có nên đi cầu chuyện kia không?
-Tại sao không?
-Hiện tại ta bỗng nhiên cảm thấy, ở phủ đệ hoàng tử, vẫn khá tốt.
-Được rồi, sau khi phạt Sở xong, còn phải đánh Càn Quốc, nói không chừng lại có một thích khách Càn Quốc đến!
“. . .” Tứ hoàng tử.
-Tứ ca.
-Ân.
-Ngươi ta, là huynh đệ, tuy rằng ta vẫn rất coi thường ngươi, ta thậm chí cảm thấy Ngũ ca đôi khi còn sống hiểu biết hơn ngươi.
-Ngươi. . .
-Nhưng, nếu không đến điểm mấu chốt, ta sẽ không cốt nhục tương tàn, điểm này, ngươi có thể yên tâm.
-Ta đây, ngài mai, qua mấy ngày nữa sẽ đi tìm lão Nhị.
Cơ Thành Quyết gật gật đầu:
-Ta đây phải làm xong đoạn đường cuối cùng này, không quan tâm thế nào, chuyện liên quan đến phạt Sở này tuyệt đối không thể chậm trễ.
-Đó là điều đương nhiên, ngươi và ta rốt cuộc đều là họ Cơ.
Xe ngựa vòng đường xa, tới trước phủ đệ hoàng tử, Tứ hoàng tử xuống xe.
Ngay sau đó, xe ngựa tiếp tục đi về phía trước.
Ánh mắt Cơ lão lục âm trầm, bắt đầu lầu bầu:
-Ngươi cảm thấy bản thân có thể sống đủ lâu? Hay cảm thấy trận chiến phạt Sở này có thể nhanh chóng kết thúc? Cho nên, ngươi cảm thấy thời gian của ngươi vẫn còn đủ?
-Ngươi già rồi! Thời điểm ngươi bắt đầu thừa nhận bản thân già rồi, tương đương nói với người khác, thời điểm ngươi già, ngươi không còn là chính ngươi.
-Ngươi sợ hãi sao, ngươi phẫn nộ sao, ta biết ngươi đang sợ hãi, ta rõ ràng ngươi phẫn nộ.
-Ta rốt cuộc, chờ đến ngày ngươi già, rốt cuộc. . . Chờ đến rồi!
Cơ Thành Quyết cúi đầu.
Hắn cắn mu bàn tay, cắn ra một dấu răng rõ ràng.
Ngay sau đó, hắn cười:
-Ta cũng là một người cha!
. . .
Lục phủ.
Xe ngựa đến từ Vương phủ, đi qua cửa này tiến thẳng vào phủ.
Nguyên nhân không đi qua cửa khác, bởi cửa trước dùng để tiếp khách.
Người trong nhà, từ cửa sau tiến lên.
Về nhà thăm mẹ đẻ là hai nữ nhân.
Một người là “Khuê nữ” nơi này, một người từng là nha hoàn của lão phu nhân.
Theo lý thuyết, thân Vương phi đến, lễ nghĩa không được bỏ, như năm đó Hoàng Hậu về Điền gia, trên dưới Điền thị đều quỳ xuống cung nghênh.
Nhưng đó là phụng chỉ thăm viếng, lần này, chỉ là đi lại tầm thường.
Hơn nữa, quy củ từ trước đến này đều do bên trên chỉ bảo.
Phụng Tân phu nhân làm vú nuôi Yến Hoàng, địa vị cao cả tự nhiên không cần để ý đến những cái này.
Về tới Lục gia, Linh Hương vô cùng vui vẻ.
Sau khi xuống xe ngựa, nàng tự mình nâng Hà Tư Tư xuống.
Nội trạch Tiểu lục tử vô cùng an tĩnh, sau khi thu Linh Hương, bản thân trở thành “Di nương”, mà phủ đệ kỳ thật chỉ có hai nữ nhân trong phòng.
Trước khi để nàng làm của hồi môn, Phụng Tân phu nhân từng gõ nàng, để nàng biết lễ nghĩa đúng mực, quan trọng nhất một cái chính là, trước khi Hà Tư Tư sinh hạ con nối dõi, không được dụ dỗ Cơ lão lục.
Khi Hà Tư Tư mang thai thật ra có ý tác hợp cho nàng, rốt cuộc nữ nhân thời đại này vẫn quan niệm vì chồng, thân nàng đã không tiện rồi, thế nào lại để buối tối chồng không có ai hầu hạ?
Cái không phù hợp lễ nghĩa, truyền ra ngoài, ban thân lại mang tiếng ghen tuông.
Cơ lão lục thật ra không sao cả, Linh Hương là người của Phụng Tân phu nhân, sớm muộn gì hắn cũng ngủ cùng.
Trên điểm này, Cơ lão lục có thể so với bằng hữu Trịnh bá gia kia, cởi mở hơn nhiều, dù sao nữ nhân hắn kiểu gì cũng ăn, nào đâu giống vị Trịnh bá gia kia, cố tình làm ra vẻ.
Nhưng Linh Hương vẫn luôn cự tuyệt, thoái thác, tìm đủ loại lý do chối từ, tóm lại, vẫn chờ đến đến khi Truyền Nghiệp sinh ra, chờ đến khi thân thể Hà Tư Tư khôi phục mới hầu hạ Cơ lão lục, Linh Hương mới không cự tuyệt, lên gường lão Lục.
Phong hào vẫn chưa có, Cơ lão lục nói không vội, chờ bụng có mang lại hướng lên trên báo.
Linh Hương không bực, thứ nhất trong hậu trạch trong phủ, Hà Tư Tư là một, nàng là thứ hai.
Thứ hai bản chất nàng vẫn xuất thân từ nô tỳ, tất cả phải dựa vào con cái.
Sinh hoạt trong Vương phủ này, kỳ thật rất an nhàn, nàng cũng rất vừa lòng.
Nữ nhân chung quy là người phải gả, loại sinh hoạt trước mắt này, đã rất tốt với nàng rồi.
Cho nên, nàng không muốn yêu cầu cao gì nhiều.
Sau khi nàng nâng Hà Tư Tư xuống xe ngựa, nhìn về phìa Phật đường, trong lòng Linh Hương không khỏi dâng lên một cỗ dũng khí.
Vô luận nam hay nữ đều sinh hoạt cái gọi là “Nhà” này.
Tuy rằng đàn ông thích giữ thể diện, nhưng nếu cửa này sụp mặt, nữ nhân bên trong có kết cục, kỳ thật còn thảm hại hơn đàn ông.
Cho nên mặc kệ thế nào, cái mặt này không thể sụp, tuyệt đối không thể.
Hà Tư Tư duỗi tay vỗ vỗ mu bàn tay của Linh Hương, nàng có thể cảm giác Linh Hương có vẻ rất khẩn trương.
Linh Hương cười cười, buông tay ra.
Mặt sau, một ma ma đem Truyền Nghiệp xuống xe ngựa.
Cửa phật đường đã sớm có một thiếu nữ chờ sẵn, nàng gọi là Lục Di, là nữ nhi của Lục Băng, cũng là cháu gái của lão phu nhân.
-Thỉnh an Vương phi, Vương phi phúc khang.
-Chào muội muội.
Hà Tư Tư duỗi tay, từ cổ tay áo móc ra một túi tiền, cởi bỏ túi, cẩn thận lấy ra một đồng vàng.
Thương đội thường xuyên ra vào hoang mạc, truyền đến một ít đồng vàng, nghe nói đây là đồ vật do quốc gia phương tây chế tạo, mặt trên có một nữ nhân đầu đội vương miện.
Tạo hình rất tinh mỹ, có thể làm vật trang trí.
-Tạ Vương phi ban thưởng.
Lục Di cầm đồng vàng, yêu thích không buông tay.
-Hừ hừ.
Linh Hương ho khan hai tiếng.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!