Lúc này Lục Di mới ý thức được, cười mắng:
-Ai da nha, Hương nhi tỷ tỷ đây muốn A Di hành lễ ngươi sao?
-Chờ đấy.
Linh Hương cười nói.
Lục Di thường làm bạn bên người lão phu nhân, quan hệ với Linh Hương rất tốt, khi hai người nói chuyện có thể bớt câu thúc một chút.
-Tổ mẫu vẫn đang chờ bên trong.
Lục Di cười nói.
Trong phật đường, lão phu nhân đang cầm phật châu chờ bên trong, đợi khi Hà Tư Tư và Linh Hương cùng vào, trên mặt bà lộ ra nụ cười.
Bà chú ý đến Linh Hương, giữa chân mày không thấy hậm hực, hiển nhiên cuộc sống trong Vương phủ này quá nhẹ nhàng và hài lòng rồi.
Cô nương này từ nhỏ lớn lên theo chân bà, được lão phu nhân dạy dỗ, bên ngoài thoạt nhìn nhu nhược nhưng bên trong lại vô cùng cứng cỏi.
Lão phu nhân an cư Lục phủ nhiều năm như vậy, trong phủ không thấy ít nha đầu, tất nhiên rõ ràng Linh Hương này bản chất là một nhân tố tiềm năng đấu tranh trong cung.
Nhưng ai trời sinh thích đấu, cuộc sống yên ổn, ai lại không thích?
-Bà nội.
Hà Tư Tư rất tự nhiên gọi.
-Tới đây, ngồi, ngồi đi, ngồi ben cạnh ta.
Lão phu nhân duỗi tay, kéo Hà Tư Tư, ngồi xuống dựa gần lão phu nhân.
-Thỉnh an lão tổ tông, lão tổ tông, Hương nhi nhớ ngài.
Linh Hương quỳ xuống, dập đầu ba cái.
Lão phu nhân duỗi tay chỉ Linh Hương cười mắng:
-Về nhà mẹ đẻ chính là về nhà mẹ đẻ, làm như vậy có ý gì. Thôi thôi. A Di đâu?
-Tổ mẫu, con đây.
-Đi, mang theo nàng xuống chọn một ít đồ đi, lần trước không phải Bệ Hạ ban cho một đống đồ lễ sao, mang nàng đi chọn.
-Vâng, tổ mẫu.
Linh Hương sửng sốt một chút, nàng vốn định ở lại chỗ này nói chuyện, bởi nàng rõ ràng cục diện hiện tại của Vương phủ thế nào, nhưng lão phu nhân lại trực tiếp đuổi khéo nàng.
Không dám vi phạm ý của lão phu nhân, Linh Hương khấu đầu rồi theo Lục Di ra ngoài.
Trong phòng khách này chỉ còn có lão phu nhân và Hà Tư Tư.
-Hiện tại Tiểu lục tử thế nào?
Lão phu nhân hỏi.
-Bẩm bà nội, vẫn tốt, nhưng hơi vất vả tí, ban ngày thức sớm đến nha môn làm việc, khi về nhà trực tiếp leo lên giường ngủ, trước kia hắn không bao giờ ngáy, hiện tại, tiếng ngày của hắn lại làm hài tử khóc nháo.
-Ha ha đúng rồi, có mang Truyền Nghiệp đến không?
-Có mang đến.
Ma ma chờ ngoài phật đường mang hài tử tiến vào.
Lão phu nhân cẩn thận nhìn nhìn hài tử, cười gật gật đầu, nói:
-Thân hình đứa nhỏ này chắc nịch.
Nói xong, lão phu nhân gỡ phật châu trên tay xuống, đặt trên tã lót hài tử, nói:
-Hạt châu này ta đã niệm mấy năm rồi, hi vọng Phật Tổ phù hộ hắn.
-Cảm ơn bà nội.
Hà Tư Tư không chối từ, trực tiếp nhận lấy.
-Chuyện bên ngoài để cánh đàn ông họ lo liệu, nữ nhân chúng ta chỉ có thể cố gắng giúp gia đình ổn định, để cánh đàn ông không cần nhọc lòng việc trong nhà, đây chính là bổn phận.
-Bà nội nói phải, Tư Tư nhớ kỹ.
Lúc này, bên ngoài có tiếng nô tỳ bẩm báo:
-Lão tổ tông, phu nhân đã tới.
Phu nhân chỉ chính là thê tử Lục Băng, Vương thị, ở Lục gia được xưng là Vương phu nhân.
Nàng dù sao cũng là mẹ nuôi trên danh nghĩa của Hà Tư Tư.
Hà Tư Tư về phủ thăm viếng, nàng tất nhiên cần đến vấn an.
-Bảo nàng nhanh chân lên.
-Vâng.
Không bao lâu.
-Ha ha ha. . .
Người còn chưa đến, tiếng cười đã truyền đến rồi.
Hôm nay Vương thị mặc một bộ uyên ương xanh biếc.
Lão phu nhân thấy thế, lập tức mắng:
- Nhìn hôm nay ngươi trang điểm thế nào đi!
-Ai da, không phải nghe nói nữ nhi ta đã trở lại, lúc trước vẫn không ngủ trưa, sau đó vội vàng tới gặp, quên mất nên tùy ý mặc. Nghe nha hoàn nói, Vương phi mang theo thế tử tới, Lục tung đang tìm lễ vật ra mắt thế tử.
-Không cần, không cần.
Hà Tư Tư vội nói.
-Ai, cái này không thể được, từ xưa đến nay, chưa bao giờ có quy củ con gái về nhà mẹ đẻ không mang cháu đi.
Lão phu nhân gật đầu, nói với Hà Tư Tư:
-Mang theo hài tử cho các nàng nhìn một cái đi, rốt cuộc là người một nhà, nói chung không thể để xa lạ đi, chỗ ta đây, bình thường các nàng không đám đến.
-Vâng, bà nội.
Hà Tư Tư bế Cơ Truyền Nghiệp đi, ma ma và nha hoàn bên ngoài rời khỏi phật đường.
Vương phu nhân lắc đầu, thở dài, nói:
-Đáng tiếc, vốn dĩ có thể nhờ quan hệ này kéo dài chút hương khói, ai ngờ. . . Chuyện của Bệ Hạ đã truyền ra, phía dưới nháo thế nào, cũng không làm nên trò trống gì.
Yến Kinh là trung tâm chính trị của Đại Yến, bất luận gió thổi cỏ lay gì trên triều đình đều nhấc lên gió lốc chỗ này trước.
Bệ Hạ đi hậu viên tu dưỡng.
Thái Tử chính thức giám quốc, chưởng đại ấn, quản lý đủ loại quan lại.
Tất cả quan lại phụ tá Thái Tử đều lên chức, về hình thức đã vô cùng rõ ràng, Bệ Hạ đã lót đường cho Thái Tử, quá trình chuyển giao quyền lực trên triều đình đã bắt đầu rồi.
Lão phu nhân nghe vậy, cười nói:
-Lại đây.
Vương phu nhân đi qua.
Bang!
Lão phu nhân tát một cái lên mặt Vương phu nhân, Vương phu nhân kinh hãi, lập tức quỳ sát ở trên mặt đất
Lão phu nhân thở dài, nhắm mắt lại, trong tay đã không còn phật châu nhưng vẫn còn đang vuốt ve cái gì đó.
Trong miệng phun ra hai chữ:
-Ngu xuẩn!
. . .
Đánh giặc, đánh kỳ thật chính là tiêu hao thuế ruộng.
Nguyên bản khi đại quân đóng đầy đất, sẽ tiêu hao lượng thuế ruộng rất ít, mà lượng dân phu đông đảo kia có thể tiến hành sản xuất.
Một khi chiến sự mở ra, tiêu hao của đại quân lập tức gấp bội, ban thưởng trợ cấp cũng giống như nước chảy, sản xuất quốc nội bởi vậy chậm lại thậm chí còn đình trệ, tương đương cân bằng của một quốc gia bị vặn gãy.
Tiết kiệm là điều không thể, chỉ cần thống soái đại quân phạt Sở là Tĩnh Nam Vương, không chi Dĩnh Đô bên kia không dám tiết kiệm, triều đình bên này, cũng không dám xen vào.
Đây là danh tướng, không, là tác dụng danh soái.
Phàm hắn lãnh binh tác chiến, không chỉ khi đối mặt trên tiền tuyến sẽ vô cùng thành thạo, áp lực đến từ phía sau cũng giảm bớt hơn nhiều.
Thuế đã bắt đầu thu cho mấy năm sau, không thể tiếp tục thu nữa, bởi thu nữa, về sau chẳng còn gì cả.
Trước khi khai chiến, Cơ Thành Quyết đã làm ra rất nhiều kế hoạch tăng thu nhập, kế hoạch này từng bước một được thực thi.
Nhưng vấn đề lớn nhất, một khi mở ra, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động thương mậu, Tam Biên Càn Quốc bên kia đã khó kiếm lợi nhuận từ việc buôn lậu, tuy nói không biết hiện tại Càn nhân đang làm cái gì, không bắt phạt tới đây, nhưng lại vô cùng khẩn trương.
Không bột đố gột nên hồ, hiện tại Cơ Thành Quyết chỉ có thể miễn cưỡng duy trì cục diện, tất cả đều phải dựa vào tình huống cụ thể của trận chiến này.
Nguyên bản suy nghĩ của triều đình đối với cuộc chiến phạt Sở này giống trước đây diệt Tấn, có lẽ bởi chiến tích quá khứ của Tĩnh Nam Vương quá mức chói lọi, để trên dưới Đại Yến sinh ra hiểu lầm đói với hình thức chiến tranh.
Khi đại quân thật sự tụ tập lại, dân phu chống đỡ, tiền tuyến bắt đầu chậm rãi bị mài, loại cảm giác thủ đoạn mềm dẻo hung hăng cắt thịt đau đớn này, mới bắt đầu đánh úp tới.
Cái giá phạt Sở quá lớn, xe gạo vận chuyển từ thành Yến Kinh đến vùng chiến, dân phu trên đường đã ăn hơn phân nửa, thời điểm gặp được nguyên nhân thời tiết cực đoan, lượng lương thảo vận chuyển đến chẳng khác gì muối bỏ biển.
Sở nhân cố tình kiểm soát Trấn Nam quan kia, mà Đông Tấn vốn vì loạn dã nhân và Sở nhân tiến quân, đã sớm bị đào ba tấc đất lên, đại quân không cách nào tiếp viện ngay tại chỗ, trên trăm vạn quân nhân như trăm vạn cái miệng, ăn uống đều cần phía sau nuôi.
Khó!
Thật khó!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!