- Trịnh Phàm ơi Trịnh Phàm, sớm đánh xong trận này đi, lão tử ta thật sự sắp không chịu nổi.
Đội ngũ chở lương thực mới đã an bài rồi, kế tiếp phải chuẩn bị cho chuyến sau.
Chuyện liên quan đến công trình trị thủy kia, Cơ Thành Quyết cũng đã sớm chú ý tới, nhưng đối với một việc cực kỳ không hợp lý này, hắn không lên tiếng, cũng không dị nghị gì.
Tuy không biết cái này rốt cuộc làm gì, nhưng hắn tin tưởng Tĩnh Nam Vương sẽ không nhàn rỗi không có chuyện gì đùa giỡn.
Rời Hộ bộ, vừa lúc thấy xe Thái Tử rời cung.
Rời cung thì đi nơi nào?
Tất nhiên đi hậu viện.
Cơ Thành Quyết cười cười, Yến Hoàng ở hậu viện an dưỡng, Ngụy Trung Hà đã giao chưởng ấn Tư Lễ giám lại, giao cho Lý Anh Liên.
Nhưng vị Thái Tử này, không dám thật sự “Giám quốc”.
Chẳng sợ phụ hoàng ngoài miệng nói không muốn không muốn, nhưng chẳng ai dám coi đây là sự thật.
Cho nên mỗi ngày hắn đều mang theo tấu thư đến hậu viên xin chỉ thị.
Tuy phụ hoàng từ chối xem tấu thư, nhưng Thái Tử vẫn cứ xin Yến Hoàng nói phương châm, rất cung kính.
Đợi sau khi xe ngựa Thái Tử đi ra, Cơ Thành Quyết mới đi.
Đánh xe, là tiểu Trương công công.
Bên trong xe ngựa, Trương cô Nhưng mấy năm trước mấy phen chiến sự xuống ng công đem một cái khăn lông đưa cho Cơ Thành Quyết, đồng thời nói:
-Tứ hoàng tử được điều phái đến ngoài kinh thành nhậm chức tướng quân.
Cấm quân Yến Kinh nguyên bản có mười hai doanh, tám doanh bên ngoài, bốn doanh bên trong, gọi chung là mười hai doanh Cấm quân Yến Kinh.
Nhưng mấy năm trước, sau mấy phen chiến sự xuống, đầu tiên Cấm quân bị điều động về phía đông, sau đó đại bộ phận bị điều động đến Bắc Phong quận, khi đông chinh, Đại hoàng tử lại mang theo một đám đi Vọng Giang.
Sau một phen tiêu hóa, đến cuối cùng, an nguy của Yến Kinh lại dựa vào một trấn của Lý Lương Thân kia duy trì.
Mười hai doanh trước đây trừ bỏ thủ vệ Hoàng thành và Hoàng cung kia, mười doanh còn lại kia chỉ như dàn hoa.
-Ân, nếu hắn thông minh mà nói, chờ thêm mấy ngày nữa, đại khái Thái Tử bên kia sẽ hạ chỉ cho Binh bộ, Binh bộ bên kia lại chuyển tới Hộ bộ ta, điều động quân lương và quân giới.
Hoàng tử lĩnh quân, nói chung không thể hạ giá.
Nếu trước kia, khi Đặng gia vẫn còn, Tứ ca hắn đi lãnh một doanh, đảm bảo tướng lãnh cho đến binh lĩnh đều được an bài thỏa đáng.
Nhưng hiện tại, Tứ ca không có năng lực kia, chỉ có thể dựa vào “Huynh đệ” xin ít của cải.
Tuy hiện tại triều đình vô cùng khó khăn, nhưng nói câu thật lòng, khó khăn đến mấy cũng không đến nỗi không lấy ra chi phí sinh hoạt cho một doanh sao.
-Chủ tử, tính toán giúp Tứ Điện hạ sao?
-Giúp cái rắm, hắn không phải Trịnh Phàm.
Trương công công nghe vậy, cười cười.
Ngay sau đó, Trương công công lại nói:
-Nhưng hiện tại Trịnh bá gia đang đánh giặc, coi như đánh xong Sở Quốc, cũng “Nước xa không cứu được lửa gần”.
-Trương Bạn Bạn.
-Có nô tài.
-Mọi chuyện không đơn giản như vậy.
-Chủ tử muốn nói là. . .
-Nhưng chuyện này tuyệt đối không phức tạp như vậy, loạn tượng Đại Yến trăm năm môn phiệt, phụ hoàng giải quyết thế nào?
A, trực tiếp mấy ngàn Thiết kỵ nam bắc nhị quân vào cung.
Đơn giản không?
Dứt khoát không?
Cơ Thành Quyết duỗi tay xoa xoa mi tâm, tiếp tục nói:
-Trương Bạn Bạn, lúc này đây, vẫn không biết như thế nào, ta không muốn dùng âm mưu quỷ kế gì, tuy chúng ta đã sớm làm rất nhiều chuẩn bị rồi, cũng sớm lên kế hoạch, nhưng ta vẫn cảm thấy, lấy loại phương pháp này ngồi lên vị trí kia, mông ngồi lên cũng sẽ cảm thấy cộm đít.
Ai, tỏ vẻ, lại tỏ vẻ rồi.
Ta tự nhiên lại muốn đường hoàng tranh vị trí này, thật sự bị tên họ Trịnh kia dạy hư.
Nếu họ Trịnh kia ở chỗ này, khẳng định sẽ nói câu: Lúc này đoạt đích mới đẹp!
Hơn nữa, hiện tại vẫn chưa đến thời điểm, trước khi phạt Sở kết thúc, ta sẽ không có việc gì, cũng không ai dám làm gì ta, nếu bị thua, bàn đi bàn lại, ta càng không có việc gì.
Con mẹ nó!
-Nếu phạt Sở thắng, như ngày đó Tứ ca nói, không cần diệt Sở Quốc, trực tiếp đánh Sở Quốc phục, bắt lấy Trấn Nam quan và Thượng Cốc quận, mục đích chinh phạt lần này cũng tính thắng.
-Ý chủ tử là, phạt Sở thắng, chúng ta sẽ nguy hiểm?
Cơ Thành Quyết gật gật đầu, rồi lại lắc đầu.
-Nô tài ngu dốt.
-Đánh xong trận, Trịnh Phàm bên kia, cũng. . .
Mặt Trương công công hơi nghẹn một chút.
-Ha ha, ngươi có phải định nói “Nước xa không cứu được lửa gần”, đúng không?
-Chủ tử, anh minh.
-Một khi phạt Sở thành công, cái không gọi là hạ màn, mà là tuồng chân chính, mới xem như bắt đầu. Mấy chục vạn đại quân chiến thắng trở về đàng kia, thái độ bọn họ cũng chính là thái độ của Tĩnh Nam Vương, mà quan trọng nhất, phụ hoàng không thể lơ là thái độ của họ.
-Nhưng nô tài cảm thấy, Tĩnh Nam Vương, hắn không có thái độ. Nếu Tĩnh Nam Vương có chút thái độ, lần trước Thái Tử gia cũng không đến nỗi thêm thảm như vậy, Thái Tử đảng bên người Thái Tử gia cũng cảm thấy tuyệt vọng.
Trương công công nói đây, cười nhẹ nói:
-Ngược lại Tĩnh Nam Vương không duy trì cháu ngoại hắn, tại sao phải ủng hộ ngươi?
-Nhưng Trịnh Phàm có thái độ.
Cơ Thành Quyết nâng tay lên, cười nói:
-Ngươi còn nhớ rõ, lần trước hắn mang theo công chúa trên đường vào inh, một đường làm một chuyện, một đường cao điệu, đánh, là cờ hiệu ai không?
Nhận lệnh Tĩnh Nam Vương, dẫn quân nhập Dĩnh Đô.
Mặc đồ tang đến Lịch Thiên thành tế bái.
Không phải không có người sáng suốt nhận thấy được, hắn “Truyền vương lệnh”, thậm chí một ít người có nắm chắc và nhận thức , gần như có thể kết luận, Tĩnh Nam Vương sẽ không làm như vậy!
Nhưng!
Sau khi Bình Dã Bá trở về, lại không bị khiển trách, tiếp tục được trọng dụng, cái này ý nghĩa, hắn tính “Giả mạo chỉ dụ vua”, cũng sẽ biến thành thật sự phụng mệnh hành sự!
Điền Vô Kính, giống như một ngọn núi, đứng bên kia.
Dưới chân núi có một thần miếu.
Sơn cái gì cũng chưa nói, sơn cái gì cũng chưa làm, nhưng ông từ trong miếu Sơn Thần kia, có thể tuyên truyền ý chí của Sơn Thần đến tứ phương.
Mầ Bình Dã Bá chính là ông từ kia.
Trương công công có chút lo lắng nói:
-Nhưng nếu Bệ Hạ thật sự có ý định đẩy Thái Tử lên thượng vị, Bình Dã Bá bên kia, rất có thể sẽ lấy đại cục làm trọng, suy nghĩ cho Đại Yến hiện tại, sẽ không. . .
Lấy mấy chục vạn đại quân phạt Sở đối lập với triều đình, chẳng sợ chưa làm cái gì, chỉ cần đem phần ý đồ này truyền ra ngoài, gần như có thể khiến Đại Yến rơi vào hoàn cảnh sụp đổ!
Cơ Thành Quyết hơi nghi hoặc nhìn Trương công công.
Trương công công thấy thế, dùng càng dùng biểu tình nghi hoặc nhìn chủ tử.
Thật lâu sau, Cơ Thành Quyết mới cười nói tốt hơn:
-Thật lâu trước kia, ta đã biết một chuyện.
-Chủ tử, chuyện gì?
-Đó chính là. . .
Cơ Thành Quyết duỗi cái eo lười, tiếp tục nói:
-Đại cục, trong mắt Trịnh Phàm, tính là cái rắm!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!