. . .
-Bá gia, đây là tấu thư ngày hôm nay.
-Ân, phân phát chỗ đó đi.
-Vâng, Bá gia.
Trịnh bá gia rửa rửa tay, ngồi vào vị trí, mở ra tấu thư đầu tiên.
Bên trong Vương trướng trung quân, lại mở một cái soái trướng nhỏ.
So với cái trước của Trịnh bá gia chỉ dùng để ngủ, lớn hơn rất nhiều, Trịnh bá gia cũng có một khu vực độc lập làm công.
Tĩnh Nam Vương sẽ thường thường đi ra ngoài, tới chỗ binh mã các lộ nhìn xem, đôi khi Trịnh bá gia sẽ đi theo, nhưng đại bộ phận thời gian sẽ phê duyệt tấu thư mang đến đây.
Ngay từ đầu, còn có chút mới mẻ, nói chung cảm thấy gánh nặng trăm vạn quân dân đè nặng trên người.
Thời gian lâu rồi, phê duyệt số lần nhiều.
Ân.
Vẫn cảm thấy áp lực rất lớn.
Bởi ngươi thật sự không dám xằng bậy, cũng không dám mất cảnh giác, càng không dám làm qua loa cho xong.
Chẳng sợ tám phần tấu thư là nghìn bài một điệu, nhưng ngươi vẫn như cũ phải nghiêm túc một lần.
Một ít vấn đề trên tấu thư cần người đi thực địa một chuyến, tỷ như đến chỗ dân phu đằng sau hoặc quân đội khác trong trại, ngày từ đầy, Trịnh Phàm còn để cho A Minh đi, sau đó dứt khoát để hai tên tiểu tử Cung Lân và Công Tôn Toản kia đi.
Hai tiểu tử này mỗi khi nhìn thấy Trịnh bá gia giúp Tĩnh Nam Vương phê duyệt tấu thư, đều kính như Thần Minh.
Trịnh bá gia cảm thấy có vẻ rất bình thường, nhưng đối với hai người Cung Lân và Công Tôn Toản này mà nói, loại chuyện giúp cấp trên phê tấu thư kia, đã không phải thân tín có thể làm được.
Cho tới nay, Tĩnh Nam Vương “Coi trọng” đối với Bình Dã Bá, gần như không chút nào che lấp.
Nhưng Bình Dã Bá cố tình vẫn cứ tranh đua, gặp chiến tất thắng, mỗi lần đều đại thắng.
Cho nên dưới loại cục diện này, bọn hắn trừ bỏ chịu phục vẫn chỉ có chịu phục.
Tuy nói Đại Yến lập quốc đã lâu, nhưng khi khuếch trương đại quy mô, kỳ thật bắt đầu từ mấy năm trước, trên cơ bản bất luận một quốc gia nào, khi tiến vào trạng thái khuếch trương ra bên ngoài, trong bầu không khí này, đặc biệt không khí trong quân, thường thường dâng trào về phía trước.
Quân đội thời bình, tự nhiên không được trọng dụng, mà chiến tranh đối ngoại, tương đương mở ra con đường để quân nhân bay lên.
Nếu Bình Dã Bá sinh ra ở Càn Quốc, biểu hiện quá lóa mắt như vậy sẽ gặp phải chèn ép, thậm chí bị quân đội bạn kéo cẳng, bởi đằng sau binh mã các lộ trên cơ bản đều có đại lão trên triều đình đứng đằng sau thao túng.
Để tướng lãnh trên chiến trướng vừa đánh giặc trên chiến trường vừa đánh nhau với “Đầu trâu mặt ngựa” trên triều đình.
Cho nên, Càn nhân đến bây giờ, Tam Biên kia đầu cũng không biết thế nào, vẫn chưa có động tĩnh gì.
Mà Yến Quốc chỗ này, bởi ý chí quán triệt từ trên xuống dưới, mọi người không có tâm tư nào khác, không rảnh có tâm tư khác.
Không nhìn xuất thân của ngươi, nhìn bản lĩnh của ngươi, bản lĩnh ngươi cao, quân công ngươi nhiều, bọn ta đều công nhận!
Cũng bởi vậy, mỗi lần nhận nhiệm vụ từ chỗ Bình Dã Bá, Cung Lân và Công Tôn Toản đều dùng toàn lực đi làm.
Đương nhiên, Trịnh bá gia muốn, cũng là cảm giác này.
Đem hai đứa nhỏ này khăng khăng cột vào người hắn, hai lão già kia chi có thể quyết tâm đi theo hwans.
Cung Vọng bộ và Công Tôn Chí bộ, của cải của bọn họ, đều không tệ.
Sau khi chỉnh hợp hai nhà bọn họ, sau đó hắn mới có thể thật sự mở phủ tại Đông Tấn này.
A Minh vén rèm lên, đi đến, mở miệng nói:
-Chủ thượng, người đã tới, mặt khác. . .
A Minh dừng một chút, nói:
-La Lang và Vương Mi cũng đến.
La Lăng là Tổng binh Tĩnh Nam quân cũ, khi Điền Vô Kính làm Tĩnh Nam Hầu chế tạo Tĩnh Nam quân, hắn là nhóm đầu tiên được đề bạt lên.
Mà Vương Mi xuất thân là quân đầu lĩnh Hổ Uy quận, khi Đại hoàng tử nắm giữ soái ấn đông chinh quân, từ sau khi Đại hoàng tử thất bại trở lại kinh, sau đó lại đi Nam Vọng thành, nhánh quân đội của Vương Mi vẫn ở lại.
Trong quân có cấp bậc, bản bộ Tĩnh Nam quân , tất nhiên là dòng chính, Lý Phú Thắng và Công Tôn Chí bọn họ, nguyên bản xuất thân từ Tĩnh Nam quân, tính là nửa dòng chính đi, mà Vương Mi loại này, có chút không giống, nhưng thân phận và địa vị đều cao hơn Tấn quân doanh.
Theo lý thuyết, Vương Mi sẽ không ngốc đối đầu gì với Trụ quốc, tuy hai bên đều mang hàm Tổng binh, nhưng chênh lệch địa vị thật sự quá lớn.
Nhưng cố tình mọi chuyện lại liên quan đến tham tướng dưới trướng ngươi, thân là chủ tướng, mặc kệ ngươi là ai, ngươi đều phải cắn răng xuất đầu bảo vệ cấp dưới, nếu không, đội ngũ sẽ sinh ra bất mãn.
Chuyện thế này, ngày hôm trước, La Lăng bộ dẹp xong một tòa quân trại Sở nhân, chủ tướng Sở nhân suất thân vệ phá vây, thuộc hạ La Lăng là một tham tướng họ Từ suất binh đuổi giết.
Mà lúc ấy, thủ hạ Vương Mi là một tham tướng họ Hoàng, cũng mang binh đi truy kích kỵ binh gác Sở nhân, hai bên đều đuổi vào cánh rừng.
Sau một hồi chém giết, Sở nhân bị giải quyết, cái này vốn nên là kết quả hai bộ Yến quân hợp lại, kết quả không thể hiểu được sinh ra xung đột, chỉ trích đối phương cướp công, quân sĩ hai phương thậm chí còn một lần giương cung bạt kiếm.
Cuối cùng, càng buồn cười chính là. . .
Hai tham tướng kia không thấy kết quả gì. . . Lại bắt đầu đứng ra quyết đấu!
Khi nhìn thấy tấu thư này miêu tả, Trịnh bá gia đang uống trà, trực tiếp sặc một ngụm.
Ngươi có thể nói cái gì đây?
Nói bọn họ còn biết đúng mực, không suất lĩnh lính dưới trướng sống mái với nhau?
Nhưng hai tên tham tướng này, trước mặt đám thủ hạ lại lấy đao trên ngựa, bắt đầu lựa chọn phương thức chém giết nguyên thủy nhất.
Hơn nữa còn ác chiến thật lâu, đều bị thương, đều không lùi.
Cuối cùng, sau khi đánh hạ Tây Sơn bảo, Lý Phú Thắng ăn không ngồi rồi ngứa răng, mang một nhóm thân vệ vào rừng đi săn.
Nguyên bản Lý Phú Thắng tìm được con mồi, vừa đến gần thấy hai thằng nhãi con đang đánh nhau.
Lý Phú Thắng lập tức ra lệnh, để thân vệ dưới trướng lao lên vây quanh, còn hắn tự mình đi lên đẩy hai người kia ra.
Nếu lúc ấy người đến là La Lăng hoặc Vương Mi, chuyện này phòng chừng sẽ bị giấu nhẹm xuống, nhưng Lý Phú Thắng là Trấn Bắc quân, căn bản không cùng dòng với hai nhà này, cho nên trực tiếp báo chuyện này lên trên.
Cộng thêm lần này Tĩnh Nam Vương căn bản mặc kệ cái này, tất cả đều giao cho Trịnh bá gia xử lý, cho nên tấu thư này cuối cùng đặt trước mặt Trịnh bá gia.
Trịnh bá gia nhìn về phía A Minh, nói:
-Ngươi nói xem, ở lều trại ta hay ở Vương trướng tốt hơn.
Hôm nay Tĩnh Nam Vương không ở trung quân.
-Thuộc hạ cảm thấy ở Vương trướng mà nói, chủ thượng ngài có vẻ hơi chột dạ.
-Cũng phải.
Trịnh bá gia gật gật đầu:
-Dẫn người đến đây.
Rất nhanh, Từ Quảng và Hoàng Kỳ đều bị trói áp vào, trên người hai người này đều mang theo vết thương.
Ngay sau đó, La Lăng và Vương Mi đều đi đến, La Lăng khí thế thực thịnh, sau khi tiến vào, gật đầu Trịnh bá gia ngồi đối diện, sau dó thoải mái đứng một bên.
Trên dưới Tĩnh Nam quân không quan tâm xuất thân là chính quân hay hậu quân, hoặc tướng lãnh mới đề bạt, đều không thể ngốc rối rắm vấn đề Bình Dã Bá rốt cuộc có phải người trong nhà hay không?
Vương gia nhà mình còn vứt nhi tử chỗ Bình Dã Bá, cái này không phải rõ ràng thì là gì.
Vương Mi hướng Trịnh Phàm khom người ôm quyền:
-Gặp qua Bình Dã Bá gia.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!