Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1287: TRONG MƯỜI HƠI

Tổng binh xuất thân từ quan địa phương, trước mặt La Lăng vẫn duy trì đối lập đã là cực hạn của hắn.

Nhưng ngạo khí trước mặt Bình Dã Bá, hắn không dám, hơn nữa cái này không tất yếu.

Kỳ thật, Vương Mi cũng biết, vị Bình Dã Bá này cũng xuất thân từ quân đội địa phương, sớm nhất là Bắc Phong quận, sau đó điều nhiệm đến Thúy Liễu bảo Ngân Lãng quận làm phòng giữ, cái này không phải quân địa phương thì là gì?

Nhưng người ta sớm được Tĩnh Nam Vương coi trọng, một đường lập công một đường thăng tiến, đã sớm không ai dám dùng tên tuổi quân đầu lĩnh địa phương xưng hô đến hắn.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Vương Mi nhìn về phía Trịnh bá gia, mang theo một chút ai oán.

Ý đại khái là:

Ngươi phản bội chính giai cấp mình!

-Tham kiến Bình Dã Bá gia, Bình Dã Bá gia phúc khang!

-Tham kiến Bình Dã Bá gia, Bình Dã Bá gia phúc khang!

Nếu nói hai Tổng binh còn có thể giữ kẽ một chút, hai tham tướng mặt mày bầm dập kia, không có bất kỳ tư cách nào ương ngạch.

Thân mình Trịnh bá gia ngửa ra sau, chân án lên bàn, thở dài.

La Lăng lui về phía sau một bước, ngồi lên ghế sau.

Vương Mi thấy thế, cũng kéo một cái ghế tới, ngồi xuống.

Hai người ngồi giữa, trên dưới có ba người.

Khóe miệng Trịnh bá gia lộ vệt cười nhìn Từ Quảng và Hoàng kỳ.

Sau đó lại nhìn về phía La Lăng ngồi tay trái hắn, cuối cùng lại nhìn về phía Vương Mi ngồi phía tay phải.

-Còn mặt mũi, ngồi?

La Lăng có chút kinh ngạc xoay đầu nhìn về phía Trịnh bá gia.

Vương Mi lập tức nâng mông lên, đứng lên, nhìn về phía Trịnh bá gia.

Trịnh bá gia trực tiếp một chân đá lật tung tấu thư trên bàn, quát to:

-Còn đủ mặt mũi ngồi xuống!

La Lăng cắn chặt hàm răng, chậm rãi đứng lên, nhưng ánh mắt, vẫn như cũ nhìn chằm chằm Trịnh bá gia.

Mà Từ Quảng và Hoàng Kỳ đang quỳ, thân mình bắt đầu run rẩy.

Bọn họ kỳ thật không phải người tham sống sợ chết, nếu không cũng không vì người trong nhà tranh công.

Bọn họ sợ hãi chính là chế độ quân kỷ nghiêm ngặt trong quân này, sợ hãi, là quân lệnh!

Trong khoảng thời gian này ới nay, Bình Dã Bá gia vẫn luôn xử lý quân vụ thay Vương gia, trên dưới toàn quân, từ giáo úy đến tướng lãnh có thể nói không người nào không hiểu.

Cái này không chỉ là uy vọng của Bình Dã Bá, trước mắt trên người hắn còn có “Pháp lý” Tĩnh Nam Vương tạm thời giao cho.

-Bình Dã Bá!

La Lăng không nhịn được, mở miệng hô.

-Người đâu!

Ong!

Ngoài lều trại, một đội giáp sĩ lập tức nhảy vào, những giáp sĩ này đều là thân vệ Tĩnh Nam Vương.

Mười năm trước, bản thân La Lăng kỳ thật là một thân vệ của Điền Vô Kính.

Nhóm thân vệ rút đao nhắm thẳng về phía La Lăng và Vương Mi.

Cũng may, hai vị Tổng binh này tuy đều mang bội đao bên người, nhưng không có người nào ngu ngốc rút đao ra.

Rốt cuộc người có thể làm Tổng binh, không đến mức ngu như hai người kia.

Trịnh bá gia hơi hơi nghiêng đầu, nhìn La Lăng, duỗi tay, chỉ hắn.

Ngón tay ngoéo một cái xuống, nhẹ giọng nói:

-Quỳ xuống.

La Lăng đứng ở chỗ đó, không nhúc nhích.

Trịnh bá gia cứ như vậy nhìn hắn, chờ.

Bầu không khí trong lều trại, dần dần có áp lực vô hình.

Nhưng thừa nhận áp lực chân chính kỳ thật không phải Trịnh bá gia và La Lăng, mà là một đám thân vệ Tĩnh Nam Vương vừa được Trịnh bá gia gọi vào.

Rốt cuộc hai thân vệ tiến lên bắt lấy vai La Lăng.

-La tướng quân, mời quỳ.

La Lăng không để ý hai thân vệ này, mà tiếp tục đứng.

Lập tức, hai thân vệ liếc nhau, bắt đầu đồng thời phát lực ép xuống.

Nhưng La Lăng cứ như vậy chống, vẫn như cũ không quỳ.

Hai thân vệ do dự một chút, không dám đi đá đầu gối La Lăng.

-Bình Dã Bá gia, bổn tướng, dựa vào cái gì phải hướng ngươi quỳ!

La Lăng gầm nhẹ nói:

-Vương gia không ở đây, trừ bỏ khâm sai Thiên tử, La Lăng ta không cảm thấy có người nào đủ tư cách bắt ta quỳ xuống. Trừ phi, hiện tại ngươi cầm hổ phù và Vương ấn của Vương gia đến đây, đặt trước mặt ta, nếu không. . .

Khóe mắt Trịnh bá gia liếc qua bàn.

Kỳ thật hổ phù và Vương ấn đều chỗ kia.

Phê tấu thư, yêu cầu đóng dấu, cho nên để lại.

Đến nỗi hổ phù, Tĩnh Nam Vương điều binh, không cần hổ phù.

Hiện tại Trịnh bá gia đều có thể lấy ra hai thứ này, nhưng, hắn căn bản không muốn lấy.

Trịnh bá gia duỗi tay, chỉ chỉ đống tấu thư bị vứt trên mặt đất kia, nói:

-Cái này, cái này là cái gì? La tướng quân đi theo Vương gia hơn mười năm, chẳng sẽ không biết thói quen dụng binh của Vương gia đi, sẽ không thể không biết đây là cái gì đi?

Âm thanh Trịnh Phàm bỗng nhiên đề cao.

-Trong khoảng thời gian này, Bổn Bá tạm thời giúp Vương gia phê duyệt đống tấu thư này, xử lý công việc trong quân, ngươi, không biết?

Nói xong, Trịnh Phàm căng hai tay ra, đặt trên ghế, nói:

-Đừng giả vờ hồ đồ, đều là người trong nhà, ngươi muốn xử lý theo quy củ, có thể, cứng rắn muốn Bổn Bá lấy ra hổ phù và Vương ấn ra trước mặt ngươi, cũng được. Ngươi có thể đứng, tiếp tục đứng, ha ha ha. . .

Ánh mắt Trịnh bá gia bỗng nhiên trở nên sắc bén, nhìn một đám than vệ Tĩnh Nam Vương xung quanh.

-Bổn Bá ngồi chỗ này, Vương gia để Bổn Bá ngồi chỗ này xử lý quân vụ, vậy Bổn Bá ra lệnh xử lý quân vụ, chính là Vương lệnh! La tướng quân thích làm lớn, thích uy phong.

Trịnh Phàm nói đến đây, lạnh giọng nói:

-Hắn đã quên mất, trong Tĩnh Nam quân, điều thứ nhất trong quân luật là gì? Còn các ngươi, có phải cũng quên hay không?

Trịnh bá gia lập tức quát to:

-Thân vệ nghe lệnh!

Một đám thân vệ đều chắp tay nghe lệnh.

-Trong vòng mười hơi, La tướng quân không quỳ, lập tức trảm!

-Ngươi dám!

La Lăng tức giận nói.

-Một, hai, ba. . .

Trịnh bá gia nhắm hai mắt, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên đùi, như đánh nhịp.

-Bảy, tám. . .

Khóe mắt La Lăng nhìn chăm chú đám thân vệ kia, bên trong bọn họ, đại bộ phận người đã bắt đầu điều động khí huyết.

La Lăng đã từng làm thân vệ Tĩnh Nam Vương nên rõ ràng, những người này bọn họ coi mệnh lệnh của Tĩnh Nam Vương so với sinh mệnh bản thân còn quan trọng hơn.

Tuy cảm giác thật vớ vẩn, tuy rằng cảm giác thật không thể lý giải.

Nhưng La Lăng hiểu rõ, bọn họ thật sự sẽ bổ đao về phía hắn.

-Chín. . .

La Lăng quỳ xuống.

Hắn không sợ chết, chiến trận xung phong, hắn từ trước đến nay là một người nổi bật, nói chung hắn không muốn chết không rõ ràng!

Nhóm thân vệ xung quanh cũng nhẹ nhàng thở ra.

Kỳ thật, không thể trách bọn họ, Trịnh bá gia chính là chủ nơi này, hơn nữa thời gian mười hơi này, để bọn họ căn bản không có thời gian suy nghĩ nhiều, chỉ có thể làm theo bản năng.

Mà bản năng này chính là,

Thời gian Bình Dã Bá xử lý quân vụ, đã rất lâu!

Bên kia, Vương Mi thấy La Lăng quỳ, lập tức quỳ xuống.

Thế này tốt rồi, nguyên bản hai người quỳ, hiện tại bốn người quỳ rồi.

Trịnh bá gia mở mắt ra, đứng dậy, rốt cuộc rời khỏi ghế dựa.

Hắn vừa vuốt tay vừa chậm rãi đi tới.

Khi cần rời khỏi trại, Trịnh bá gia không mặc giáp trụ, trên người là một bộ quần áo luyện công Tứ Nương thêu, mặc rất mát.

Tuy La Lăng quỳ xuống, nhưng ánh mắt lại tràn đầy phẫn nộ.

Hắn thật sự không ngờ, sau khi hắn tiến vào quân trướng này, sẽ đối diện với cục diện như thế này.

Hắn càng không hiểu chính là, tại sao vị Bình Dã Bá này lại như vậy!

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!