Trịnh bá gia đi đến trước mặt Vương Mi, một màn lúc trước Trịnh bá gia gần như muốn cứng rắn chém La Lăng, thật sự làm Vương Mi kinh sợ, thấy Trịnh Phàm đi tới, hắn lập tức cúi đầu, nói:
-Mạt tướng biết tội.
-A.
Trịnh bá gia cười một tiếng.
Sau đó một chân đá lên vai Vương Mi, một chân này Trịnh bá gia đã thu lực, trực tiếp đã ngã Vương Mi.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia lập tức chỉ Từ Quảng và Hoàng Kỳ đang quỳ gối kia, mắng:
-Bọn họ đang làm gì, bọn họ vì tranh quân công, còn hai chủ tướng các ngươi chỉ rảnh háng đấu với nhau! Cách chỗ các ngươi đấu nhau không đến ba mươi dặm còn có hai tòa quân trại Sở nhân vẫn chưa bị diệt đâu!
Người phía dưới không hiểu chuyện.
Có thể!
Các ngươi?
Các ngươi là chủ tướng một đường, vì hai tên ngu xuẩn này, các ngươi lại trực tiếp đến chỗ Vương trướng trung quân này!
Các ngươi cho rằng Sở nhân đã chết hết sao?
Các ngươi cho rằng Sở nhân đã đầu hàng từ bỏ rồi sao?
Trong Trấn Nam quan, ngoài Trấn Nam quan, phía sau Trấn Nam quan, vẫn còn hàng chục vạn Sở quân đây!
Các ngươi cho rằng trận này, đã đánh xong?
Các ngươi biết, bá tánh Đại Yến và Tấn địa, vì chống đỡ chiến sự lần này của chúng ta, bọn họ đã “Thắt lưng buộc bụng” đến trình độ nào không?
Các ngươi có biết, bổng lộc cho quan viên trên triều đình đã giảm hơn nửa.
Các ngươi có biết, hoàng tử thành niên, lại bởi triều đình không còn tiền, còn phải tiếp tục ở lại phủ đệ hoàng tử!
Các ngươi có biết hay không?
Nếu chiến sự này không thắng, tòa Trấn Nam quan kia vẫn không thể đánh hạ.
Có ý nghĩa gì?
-Có ý nghĩa gì?
Trịnh bá gia xoay người, đi đến trước mặt La Lăng, quát:
-Ý nghĩa Sở nhân vẫn cứ có thể tùy thời ra vào Trấn Nam quan, bắc phạt nhập Tấn, mà chúng ta nhất thiết phải ở chỗ này, tiếp tục đóng quân ứng phó đề phòng bọn họ.
Ý nghĩa bá tánh Yến địa ta, vô số người tan cửa nát nhà, chết đói khắp nơi
Ý nghĩa tướng sĩ Đại Yến ta sẽ phải dùng máu tươi không ngừng giữ lấy Tấn địa!
Ý nghĩa, mấy năm nữa Đại Yến ta, không, mấy trăm năm tới, giang sơn mà vô số tiền bối rơi đầu rơi máu chảy xuống dựng lên, khả năng có thể bị lật úp!
Các ngươi, nếu là Tấn nhân, ta ngược lại không tức giận như vậy.
Nhưng hai người các ngươi không hơn hai tên ngu xuẩn này.
Các ngươi đều là Yến nhân ta!
-Các ngươi làm sao dám, các ngươi như thế nào có thể!
Trịnh bá gia cong lưng, chậm rãi nhìn La Lăng nói:
-Ngươi không phục đúng không?
-Ta. . .
La Lăng bỗng nhiên phát hiện, hắn không có bất kỳ lời nào để nói.
-Ta bảo ngươi quỳ, ngươi không phục đúng không? Ngươi có biết hay không, Vương gia rời trung quân, Vương gia không xem tấu thư này, may nó dừng trên tay ta. Nếu dừng trên tay Vương gia. . . Hai người các ngươi, còn dám như vậy. Có tin sẽ bị bêu đầu thị chúng hay không?
Nói xong, Trịnh bá gia đá vào ngực La Lăng, La Lăng cúi người, giương miệng, hiển nhiên rất đau.
-Lão tử, vừa cứu các ngươi!
Chỗ này, thật ra có một nghịch lý.
Đó chính là nếu người ngồi phê tấu thư chỗ này không phải Trịnh bá gia, mà là Tĩnh Nam Vương, vô luận La Lăng hay Vương Mi, tất nhiên sẽ không dám tiến vào như vậy.
Trịnh bá gia kỳ thật vừa mới trộm thay đổi khái niệm.
-Từ Quảng, Hoàng Kỳ, tước quân hàm tham tướng, đẩy vào trận địa doanh. Tổng binh La Lăng, Tổng binh Vương Mi, trị hạ không nghiêm, phạt hai mươi roi.
Trong lòng Từ Quảng và Hoàng Kỳ bỗng nhiên buông lỏn, lúc trước bọn họ còn tưởng rằng bản thân thật sự chết chắc rồi, không ngờ, vẫn có thể sống sót.
Trịnh bá gia xoay người, tìm ra cuốn tấu thư kia dưới đất, quơ quơ nói:
-Lúc trước ta đã phê rồi, ta đã phê, Vương gia sẽ không đổi.
Nói xong, Trịnh bá gia duỗi tay lấy Vương ấn ra, trượt tay, Vương ấn rơi xuống, một đường lăn đến trước mặt đám người La Lăng.
Trịnh bá gia cầm tấu thư, đi tới, nhặt Vương ấn lên, che lại.
La Lăng và Vương Mi vẫn quỳ trên mặt đất như cũ.
Trịnh bá gia dứt khoát ngồi trên mặt đất, duỗi tay chỉ Từ Quảng và Hoàng Kỳ, nói:
-Còn một đường nữa, phê chuẩn hai ngươi tạm giữ lại chức vụ cũ, mang quân đến Đông Sơn bảo nhận lệnh.
Vương Mi sửng sốt một chút.
Còn có thể trắng trợn tạo báo tước đoạt binh mã người khác như vậy sao?
La Lăng bỗng nhiên ý thức được cái gì.
Lúc này hắn, đã không thấy phẫn nộ và hổ thẹn, mà gần nwh theo bản năng nhìn Trịnh Phàm, hỏi:
-Cái này. . .
Trịnh bá gia nâng tay lên, ý bảo La Lăng ngừng.
La Lăng lập tức không nói.
Trịnh bá gia cười nói:
-Đừng trách ta vừa mới diễu võ dương oai, đánh trận ác liệt chết nhiều người nhất, không phải ta đi?
Trong giọng nói, mang theo một chút tự giễu, môt chút cô đơn cùng với một chút. . . Thản nhiên.
Trịnh bá gia đứng lên, duỗi tay nâng La Lăng lên.
Ngay sau đó, lại đến trước mặt Vương Mi, nâng Vương Mi lên.
Cuối cùng, Trịnh bá gia đi đến trước mặt Hoàng Kỳ và Từ Quảng vẫn quỳ sát kia, mở miệng nói:
-Chuyến này theo ta, so với đi vào trận địa doanh càng dễ chết hơn, nhưng. . . Phàm người có thể tồn tại ra, không những có thể lấy công đền tội, càng có thể tiến thêm một bước nữa.
-Nguyện vì Bá gia quên mình phục vụ!
-Nguyện vì Bá gia quên mình phục vụ!
. . .
Chờ sau khi những người này đều rời đi, trong quân trướng, chỉ còn lại một người Trịnh bá gia.
Trịnh bá gia khom lưng, bắt đầu nhặt đống tấu thư kia lên, thổi thổi.
Lúc này, lều trại bị xốc lên.
Trịnh bá gia đưa lưng về phía cửa, nói:
-Ha ha, A Minh, ta vừa mới biểu hiện như thế nào?
-Hơi nóng nảy, nhưng vẫn tính hữu hiệu.
Thân hình Trịnh bá gia bỗng nhiên dừng lại.
Điền Vô Kính đi tới, cong lưng, thấy Trịnh Phàm cứng đờ bất động, bắt đầu giúp hắn nhặt tấu thư trên mặt đất.
-Vương gia. . .
Điền Vô Kính nhặt tấu thư lên ném lên tay Trịnh Phàm, đứng dậy, nói:
-Khá tốt.
. . .
-Vương gia, ngài thế nào lại trở về?
-Sở quân Tây Lâm trại rút lui, Bổn Vương đã trở lại.
-Sở nhân rút?
Trịnh bá gia lập tức ý thức được chuyện biến hóa, hỏi:
-Những quân bảo quân trại khác?
-Đều cho thám mã trở lại, theo Bổn Vương thấy, Sở nhân đang chuẩn bị co rút lại.
Đầu mối then chốt Ương Sơn trại kia đã bị nhổ, hai tòa Đông Sơn bảo và Tây Sơn bảo cũng bị Trịnh bá gia phá, Sở quân chỉ có cách rút quân lui về.
Hơn nửa tháng này, tốc độ nhổ thành của Yến quân cực kỳ nhanh.
Sau khi hệ thống phòng ngự bên ngoài Trấn Nam quan bị thương nặng, bọn họ không cách nào dựa theo chiến thuật “Tiêu hao” cũ được nữa.
Cố gắng cản trở tiến độ của Yến quân để tăng lên áp lực hậu cần đối với Yến nhân, điểm này so với thương vong Sở nhân trả giá, vẫn không có lời.
Cho nên, Sở nhân lựa chọn triệt binh.
Cái này cũng coi như vị Niên Nghiêu đại tướng kia kịp thời ngăn tổn hại lại.
Bởi làm những công trình này, Niên Nghiêu đã gách vách bao nhiêu áp lực, bởi loại hình thức chiến lược này, vốn do hắn chủ trương, vì thế, quốc nội Sở Quốc còn tặng hắn một cái tên “Mét khối” đại tướng quân.
Chính vì bởi vị Niên Nghiêu đại tướng quân này đối mặt với Yến nhân, chỉ biết vùi đầu xây công sự.
Hành động vừa rồi chẳng khác gì thừa nhận bố trí lúc trước của hắn đã thất bại, cái này đối với uy tín bản thân hắn, không hề nghi ngờ là một loại đả kích to lớn.
Quan trọng nhất chính là, Trịnh bá gia rõ ràng, địa vị của Niên Nghiêu tại Sở Quốc so với lão Điền tại Yến Quốc, căn bản không cách nào so.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!