Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1299: THỨ CẦN THIẾT

Buổi sáng, sau khi nhìn thấy một đám tướng lĩnh Thủy sư, đến buổi chiều, Trịnh bá gia không thể không ngừng lại, thấy một đám người khác đến.

Đầu tiên là nhóm Công Tôn Chí và Cung Vọng.

Sắp nhập Sở, đây là hai chủ tướng nhánh binh mã dưới trướng Trịnh bá gia, bọn họ về tình về lý hẳn nên tới đây gặp.

Trên chiến trường là trên chiến trường, hiện tại là hiện tại.

Hiện tại thăm dò thái độ rõ ràng, trên chiến trường không thích hợp cãi cọ.

Đối với hai người này, Trịnh bá gia cũng không thể không coi trọng.

Nhập Sở xa xôi, tất nhiên thập phần nguy hiểm, hơi chút vô ý, có thể lật úp.

Để người ta chịu bán mạng cho ngươi, đầu tiên ngươi phải cho người ta nhìn thấy thu hoạch sau khi bán mạng cho ngươi.

Trịnh bá gia không chút khách khí dùng “Tĩnh Nam Vương gia nói” làm mở đầu.

Tuyết Hải Quan, Trấn Nam quan, Phụng Tân thành.

Đông Tấn vốn là Tam Tấn chia làm hai, nguyên bản là địa giới Tư Đồ gia.

Trong miêu tả của Trịnh bá gia, sau này Đông Tấn, chính là địa bàn của hắn.

Hậu chiến, luận công ban thưởng.

Đó là muốn người có người muốn tiền có tiền muốn lương có lương, hơn nữa, còn có địa bàn thật sự!

Tuy Đông Tấn đã bị chiến loạn làm cho hẻo lánh, chỉ có Tuyết Hải Quan náo nhiệt hơn một chút, nhưng cái này không thành vấn đề, bởi trong miêu tả của Trịnh bá gia, chờ Trấn Nam quan vào tay, tương đương với việc nắm giữa cửa vào Sở Quốc.

Về sau, không nói triều đình sẽ vì khối khu vực này không ngừng truyền máu, phía bản thân thiếu gì còn có thể trực tiếp đi Sở Quốc cướp, cuộc sống này không cần suy nghĩ nhiều.

Cung Vọng xuất thân là Tấn nhân, tuy là quan Tổng binh, cũng độc chưởng một quân, nhưng rốt cuộc bị Yến nhân đề phòng, hắn khát vọng thông qua một trận chiến này, có thể đứng vững gót chân trong hệ thống quân đội Yến nhân, tương đương với việc. . . Đồng hóa bản thân.

Còn Công Tôn Chí, sau khi phân gia với con trai Lý Báo, tương đương mang theo binh sĩ dưới trướng rời Khúc Hạ thành, không có địa bàn thường trú, những năm trước, ở Tấn địa có nơi nào phản loạn đều yêu cầu hắn đến hỗ trợ, có thể nói đều rơi vào địa bàn khổ.

-Tóm lại một câu!

Trịnh bá gia thổi nửa ngày, thấy “Lửa đã chín tới”, bắt đầu công tác tổng kết:

-Bổn Bá từ trước đến nay, chưa bao giờ thất bại, công chúa Sở nhân bị Bổn Bá cướp, hiện tại đang chờ Bổn Bá đánh xong trận này trở về giúp ta làm ấm giường đây! Còn Trụ quốc Sở Quốc, Bổn Bá đã giết hai người!

Khuất Thiên Nam tự sát, nhưng Trịnh bá gia nói như vậy, cũng miễn cưỡng tính, rốt cuộc người hạ lệnh đồ diệt là hắn!

Đến Khuất Bồi Lạc còn nhận hắn là kẻ thù giết cha.

Cái này, không có gì sai đi?

Trịnh bá gia đi xuống, đặt tay lên vai Cung Vọng và Công Tôn Chí, từng chữ từng chữ nói:

-Sau trận chiến này, ta phong hầu, hai vị. . . Phong bá!

. . .

Không thể không nói, nghệ thuật ngôn ngữ, thật sự rất ghê gớm, loại tướng già như Cung Vọng và Công Tôn Chí này, từ khi chỗ Trịnh bá gia trở về quân doanh, trên mặt đầy hồng quang, mắt thường có thể nhìn thấy kích động không thôi.

Bọn họ biết bản thân yêu cầu trầm ổn, yêu cầu ổn trọng, yêu cầu hỉ nộ không hiển sắc, nhưng bọn hắn thật sự bị châm lửa.

Đương nhiên, ngôn ngữ thường thường như lục bình không rễ, nó cũng thích chó cậy thế chủ, cáo mượn oai hùm, bởi bản chất của ngôn ngữ, vẫn phải xem ai nói nó.

Thân phận Trịnh bá gia đặt chỗ này.

Chiến tích ngàn dặm bôn tập cũng ngay đây!

Tĩnh Nam Vương coi trọng Bình Dã Bá, bản thân nhi tử hai người có thể biết được chi tiết thế nào.

Đặc biệt trước khi Bình Dã Bá tiễn bọn họ, nói một câu cuối cùng.

Nói rất mềm nhẹ, rất tùy ý, lại rất tri kỷ:

-Hai đứa nhỏ Cung Lân và Công Tôn Toản này đặt ở Ngọc Bàn thành, vạn nhất da ngựa bọc thây, dù sao cũng phải để lại người kế thừa tước.

Không nói cái khác, nhưng thế đã đủ. . .

Đánh cuộc rồi!

. . .

-Khả năng ăn nói của Bá gia, để thuộc hạ bội phục.

Cẩu Mạc Ly vẫn luôn cảm thấy, vị chủ tử trước mặt này có rất nhiều điểm giống hắn.

Tỷ như, đều giỏi về miệng pháo.

Từ miệng pháo này lấy từ chỗ người mù.

Trịnh bá gia uống ngụm trà, giải khát, nói:

-Bọn họ không lựa chọn đường sống, bọn họ tới nơi này, cũng chỉ vì bản thân phóng khoáng, kiên định thêm một ít.

Quân lệnh như núi!

Trịnh bá gia từng không biết bao nhiêu lần bị Tĩnh Nam Vương trực tiếp điểm tướng, bao nhiêu lần căng da đầu.

Cung Vọng và Công Tôn Chí kỳ thật đều vậy.

Khi yêu cầu hay thuyết phục bọn họ, kỳ thật thuyết phục có hiệu quả tốt nhất.

-Tiếp theo.

Trịnh bá gia lấy một viên kẹo bạc hà ra, ném vào trong miệng.

Người tiếp theo chính là đại biểu của năm ngàn tinh nhuệ được Trịnh bá gia điều động đến đây.

Lúc trước vì bảo mật, cho nên kế hoạch chiến tranh, Trịnh bá gia không dám nói cho phía dưới, hiện tại, sắp xuất chinh, bản thân hắn cần thiết phải làm tốt công tác tư tưởng.

Nếu đây là Tuyết Hải quân, căn bản không cần thiết.

Nhưng binh mã của hắn qua mấy đợt chiến dịch đều tổn thất không ít, lần này lại tăng thêm một vạn chiến sĩ từ bộ khác đến, cần thiết đem quân tâm không ổn định, chải chuốt lại, bằng không sẽ xảy ra vấn đề lớn.

Văn nhân Càn Quốc viết về biên quân, sẽ luôn ca tụng “Trung nghĩa” “Báo quốc”.

Không thể không nói, người nắm giữ cán bút, nắm giữ quyền lên tiếng.

Nhưng làm ngươi từ tầng chót bò lên tận Bá tước, Trịnh bá gia biết nhóm binh lính này, trong đáy lòng rốt cuộc cần cái gì?

Là quân công, là thưởng bạc.

“Trung quân ái quốc”!

Bọn họ có.

Nhưng thứ này không thể lấy ra làm cơm ăn, trước khi lâm chiến, ngươi rống một cái, tiếp thêm sĩ khí cho nhóm binh sĩ này.

Cái này có thể.

Nhưng, nếu ngươi muốn giữ họ lâu dài, vậy ngươi phải làm khác.

Cho nên, vẽ cái bánh nướng lớn cho họ thế nào, cần phải phí tâm tư.

Trịnh bá gia nói kế hoạch cho bọn họ, đồng thời miêu tả tương lai sau này cho họ.

Sau khi phạt Sở thắng lợi, người nguyện ý có thể trở thành một phần tử của Tuyết Hải Quan.

Đồng thời, Trịnh bá gia lấy ra một xấp thông tin chi tiết, nào là trợ cấp, nào là tiêu chuẩn đời sống của Tuyết Hải Quan.

Mà còn có một số người xuất thân từ Trấn Bắc quân hoặc Tĩnh Nam quân, đãi ngộ tuy không cao bằng Tuyết Hải quân, nhưng cũng không kém nhiều, có điều triều đình trợ cấp là việc của triều đình, mà Trịnh bá gia đây lấy danh nghĩa bản thân, bổ sung vào, cái này tương đương với niềm vui nhân đôi.

Sau khi những giáo úy này trở về, sẽ báo cho những binh sĩ dưới trướng.

Cùng lý, lúc trước Công Tôn Chí và Cung Vọng, cũng sẽ giúp Trịnh bá gia trấn an bộ hạ bọn họ.

Khi ngươi thống lĩnh binh mã càng ngày càng lâu ngày, ngươi lực chú ý, chuyển từ “Yêu dân như con” với binh sĩ, sang tướng lãnh khống chế binh sĩ.

Hiện tại Trịnh bá gia, làm như vậy.

Cho bạc, hứa thăng quan tiến chức.

Hiện tại danh vọng của Trịnh bá gia rất lớn, cho nên cũng dễ nói.

Tóm lại sau khi đối phó từng đám lại từng đám, trời đã tối rồi.

-Ai.

Trịnh bá gia duỗi tay xoa xoa cổ, giọng nói đã hơi khô khan rồi.

-Bá gia ngài xem, binh sĩ đệ nhất trấn này đã bị ta giáo dục tốt này.

Cẩu Mạc Ly cười ha ha, tận lực dâng nước trà lên.

Trịnh bá gia tiếp nhận chén trà, dịch cái nắp, thổi thổi, nói:

-Chung quy trong lòng vẫn hơi chột dạ, nếu không căn bản không cần nói nhiều như vậy.

-Trước khi đi chuẩn bị một chút vĩnh viễn chính xác.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!