Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:
-Nhiều năm cố gắng, lăn lê bò lết đến bây giờ, ta đã cảm nhận được, khoảng cách bản thân muốn, đã càng ngày càng gần.
“Xuất thân” ở Bắc Phong quận, trước hết tiếp xúc, là thế lực Trấn Bắc Hầu phủ khổng lồ.
Trước mắt chỉ cần đánh thắng trận này, bản thân hắn có thể tính là tiểu Trấn Bắc Hầu phủ rồi.
Phong hầu, biên giới, bản thân, cũng có Hầu phủ riêng.
Là cát cứ là phiên trấn là trung quân ái quốc vì nước trấn thủ biên cương, đều có thể đi.
Bản thân rốt cuộc có thể thở phào nhẹ nhõm, có thể đi nhìn, đi đi dạo, lấy một thị giác khác nhìn nhận thế giới này.
Nói thật, hiện tại Trịnh bá gia thật đúng là hi vọng Yến Hoàng có thể chống thêm, tranh thủ sáng tạo cơ hội cho hắn.
Đừng muốn sau khi vừa đánh trận xong, vừa nhận phong thưởng, lại lập tức phải đi giúp Cơ lão lục tranh ngôi vị Hoàng Đế kia đi.
Quá mệt mỏi!
Bản thân ta còn phải tranh thủ hưởng thụ cuộc sống!
. . .
Ban đêm hai ngày sau.
Một đội lại một đội giáp sĩ ngay ngắn trật tự lên thuyền.
Trịnh bá gia một thân kim giáp đứng trên boong thuyền mở ra hai tay, nhẹ giọng nói:
-Đại Sở, Trịnh Phàm ta, trở lại đây.
. . .
-Ăn cái này một chút.
Hứa An đưa một ít thuốc cho Quách Đông.
Mấy ngày nay Quách Đông không thiếu lần nôn ọe, sắc mặt vàng như nến.
Rốt cuộc là vịt lên cạn tới từ Yến địa, vừa lên thuyền đã cảm giác bản thân không thích hợp rồi.
Yến Quốc không phải không có Thủy sư, nhưng Thủy sư Yến Quốc, thật sự chỉ có thế, bố trí tập luyện trên vài cái hồ nước, thậm chí người trong nhóm Thủy sư cũng cảm thấy bản thân không phải Thủy sư.
Trước mắt nhóm Thủy sư trên Vọng Giang này, mới xem như Thủy sư nghiêm ngặt về mặt ý nghĩa dưới mi mắt triều đình Đại Yến.
Cho nên, người say tàu như Quách Đông này, thật sự không ít.
Vì tận lực tăng cường số lượng người, cho nên trên thuyền này, rất nhiều khí cụ tác chiến của Thủy sư đều bị tháo dỡ xuống, cho nên, mỗi tầng trong khoang thuyền này đều là người và người.
Không gian dày đặc, không khí ô trọc, vốn làm người ta rất khó chịu, ngươi vừa phun, hắn vừa phun, mùi vị trong khoang thuyền này thật sự. . .
Cũng may Hứa An biết bơi không tồi, nếu không lúc trước khi chạy nạn, hắn cũng không có khả năng bơi qua Vọng Giang.
Quan trên có lệnh, để một ít binh sĩ không say tàu phụ trách chăm sóc nhóm binh sĩ say tàu, sau khi tên giáo úy tuyên bố xong mệnh lệnh này, quay đầu:
-Nôn!
-Ăn thứ này, có tác dụng sao?
Quách Đông hơi nghi hoặc một chút nói.
Trong bụng có đồ, sẽ càng muốn phun.
Hứa An lắc đầu, nói:
-Vô dụng.
Quách Đông có chút ủy khuất nói:
-Ngươi lừa gạt ta.
Hứa An cười nói:
-Phun mấy ngày hẳn cũng thành thói quen, nhưng không thể không ăn cái gì, ngươi đến mật cũng ọe ra rồi này.
Quách Đông có chút bất đắc dĩ, cắn một miếng.
Quách Đông híp híp mắt, cái mũi hít hít, nói:
-Mẹ ta cũng làm cái này.
-Cha ngươi không còn.
“. . .” Quách Đông.
-Ca ngươi còn tàn.
“. . .” Quách Đông.
-Cho nên, ngươi càng phải sống sót.
Hứa An nói.
Quách Đông thở phào một hơi, nói:
-Rốt cuộc mới nghe được câu tiếng người.
Hứa An cười, ngồi xuống bên cạnh.
-Còn ngươi, chờ đánh xong trận này, phải làm sao?
Quách Đông hỏi.
Bản thân Quách Đông hẳn phải về nhà, tuy bên người bản thân hắn có rất nhiều đồng chí tính toán đi theo Trịnh bá gia đi Tuyết Hải Quan, Quách Đông cũng muốn, nhưng hắn không đi được.
Ở Cổ huyện Yến Quốc, có mẹ hắn, có anh trai hắn, còn có một nữ nhân đang chờ hắn về.
Muốn di chuyển cả nhà đến đây cũng rất khó, thân thể mẹ hắn không tốt, ca ca bị tàn phế, hắn dìu dắt già trẻ cả nhà đi từ Cổ huyện đến Tuyết Hải Quan, trên đường ai dám chắc.
Quách Đông muốn chính là, lập công, cầm ban thưởng, nếu có quân công thứ bậc mà nói, càng tốt hơn.
Trở lại Cổ huyện, giống như cha hắn, lại làm Bách phu trưởng sơn doanh, cuộc sống sau này của toàn bộ gia đình hẳn thoải mái, không thành vấn đề.
-Ta không biết.
Đây là câu trà lời của Hứa An.
Hắn đã sớm là cô nhi.
Chẳng lẽ trở lại Dĩnh Đô nhận cha nuôi?
Hứa An không muốn trở về, người đã qua chiến trường, lại trở về làm con nuôi, làm cu li, trong lòng rõ ràng bị cha nuôi lừa, trước kia hắn có thể nhẫn, hiện tại hắn cảm thấy bản thân sẽ chặt đầu cha nuôi ủ rượu.
-Ngươi tiếp tục đi theo Bá gia, ta thật hâm mộ ngươi.
Bởi Quách Đông là Yến nhân, cho nên, hắn càng sùng bái Bình Dã Bá gia.
Hứa An gật gật đầu, nói:
-Đại khái đi.
Đội ngũ tiếp theo đi lên, dưới cờ xí của Bá gia đánh giặc, cuộc sống này tựa hồ không có gì không tốt.
Có ăn có uống, còn có thể giết người, cuộc sống này, rất nguy hiểm, tính ngày nào chết trận, cũng không cảm thấy có gì sai.
-Ha ha, sau này ngươi sẽ thăng chức rất nhanh, đừng quên ta.
Quách Đông cười nói.
Yến nhân trọng quân công.
Chẳng sợ thời kỳ môn phiệt san sát, bá tánh dưới tầng chót của Yến nhân, phàm trong lòng có chí hướng, đều sẽ đi Bắc Phong quận tìm một chức danh, dùng thủ cấp của Man tộc để đổi lấy chức quan.
Cho nên cứ thế, khi Càn nhân trọng người đọc sách nhiều, thì Yến nhân bên này lại thích dùng dao bầu tìm kiếm con đường thăng tiến.
Quách Đông không sự không muốn rời quân trại.
Hứa An mở miệng nói:
-Ngày hôm trước nghe hai giáo úy nói, nói chờ sau khi thu thập Sở nhân, kế tiếp, kế tiếp, rất có thể phải đánh Càn Quốc, đánh Càn Quốc, ngươi gần nói đó, nói không chừng, chúng ta còn có cơ hội gặp lại.
-Đến lúc đó, ngươi nói không chừng chính là giáo úy, ta vẫn chỉ là một tên lính bình thường.
-Không có việc gì, đến lúc đó ta để ngươi đến làm thân binh của ta.
-Một lời đã định.
-Tới tới tới, uống thuốc, uống thuốc.
Một tên giáo úy hô.
-Mỗi người đều đến uống một chén, phòng bệnh thương hàn, ai dám không uống, trị theo quân pháp!
Dưới hoàn cảnh bí bách này, một khi có người sinh bệnh, rất dễ dàng lây nhiễm ra toàn bộ.
Năm đó xuất hiện dịch hạch, người chết trên thuyền nhiều không kể xiết.
Đương nhiên, lần này tiến quân, Yến quân bên này tuy rằng chở nhiều người chật ních, nhưng nơi này là nước sông không phải nước biển.
Có điều để bảo đảm, Trịnh bá gia vẫn cố ý chuẩn bị một ít thảo dược, để mỗi người mỗi ngày làm một chén.
Thành phần rất đơn giản, đây đều là vị thuốc dân gian, nên rất dễ tìm kiếm.
. . .
-Hô. . .
Trịnh bá gia tắm xong đi lên boong tàu, thuyền của hắn có hai tầng, phía dưới là nhóm binh sĩ chật ních, còn mặt trên thì có tám người bọn hắn.
Tư cách hưởng thụ đặc quyền này, Trịnh bá gia vẫn phải có.
Lúc này, Lương Trình đã đi tới, bẩm báo nói:
-Chủ thượng, phía trước là đội ngũ Phạm gia.
-Tốt.
Trịnh bá gia gật gật đầu.
Người nói chuyện đại diện Phạm gia là Nguyễn Tam, hắn kỳ thật không xem như người Phạm gia, bởi lần đầu tiên khi Trịnh Phàm vào Sở Quốc, hắn đã đầu phục Trịnh bá gia.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long