- Chư vị đều đứng lên đi, Đại Yến ta từ trước đến nay thưởng phạt phân minh, Bệ Hạ nhà ta cũng từ trước đến nay không tiếc phong thưởng, chư vị đã vì Đại Yến ta lập công lớn, đợi sau khi chiến sự Trấn Nam quan kết thúc, vợ con hưởng đặc quyền, tất không nói chơi.
Trịnh bá gia nhìn một loạt, hô to:
-Tới, tới, uống hết ly này, chư vi cũng coi như làm quan cùng triều Bổn Bá.
-Tạ Bá gia!
-Tạ Bá gia!
Một lần nâng ly này, bầu không khí cũng trở nên thân thiện.
Sau khi nhận được Trịnh bá gia hứa hẹn và trấn an, bọn họ đều nhanh chóng đứng dậy rời thuyền, để Trịnh bá gia có chút ngoài ý muốn chính là, Phạm Chính Văn cũng không ở lại cố tình nói vài lời.
Hắn có tư cách này, thậm chí, Trịnh bá gia đã làm tốt chuẩn bị.
Nhưng Phạm Chính Văn rời thuyền dứt khoát, không chút ướt át bẩn thỉu nào.
Nhìn bọn họ ngồi lên thuyền nhỏ, Cẩu Mạc Ly đi đến bên người Trịnh bá gia, mở miệng nói:
-Bá gia, Phạm Chính Văn người này thật đúng là một nhân vật.
Trịnh bá gia gật gật đầu.
Một kẻ điên, đáng sợ, nhưng lại không tính đáng sợ.
Một kẻ điên có năng lực có tâm tính có thủ đoạn, đây thật sự dọa người.
-Nếu ngày sau Bá gia phải dùng loại người này, cần đề phòng một ít, người này, không thích hợp ngày sau tương mưu.
-A.
Trịnh bá gia cười.
Hắn hiểu ý của Cẩu Mạc Ly.
Dã Nhân Vương nhắc nhở chính là, Phạm Chính Văn này là dượng của Tiểu lục tử.
Cho nên mặc kệ thế nào, hắn đều đứng bên người Tiểu lục tử.
Trịnh bá gia duỗi tay, vỗ vỗ bả vai Dã Nhân Vương, nói:
-Còn sớm.
Cẩu Mạc Ly lại nói:
-Bá gia, được việc ở chỗ nghĩ xa.
-Được rồi, chờ đánh xong trận này đi, ngươi và người mù tính toán.
Trong nhà có hai tên âm mưu, Trịnh bá gia được cái an nhàn.
Hắn không phải không biết chơi loại âm mưu này, cũng không phải không biết bố cục này, nhưng làm cái này sẽ quá mệt mỏi, sẽ ảnh hưởng đến chất lượng sinh hoạt bản thân.
Dù sao Cẩu Mạc Ly và người mù đều thích mân mê cái này, lại còn có thích thú, để bọn họ làm đi.
Đến nỗi Tiểu lục tử, nếu hỏi hắn chọn ai làm Hoàng Đế đời này, bản thân hắn sẽ không nghi ngờ sẽ chọn Tiểu lục tử.
Chọn hắn đơn giản bởi nhìn hắn thuận mắt.
Lúc này A Trình đi tới.
Trịnh bá gia hỏi:
-Còn bao lâu?
-Chủ thượng yên tâm, từ này kênh đào đi xuống, có thể đi thẳng đến Vị hà, hơn nữa từ Vị hà đến thẳng Kinh thành đều là sông lớn, tốc độ sẽ không chậm, mặt khác, Phạm Chính Văn còn sai người tặng không ít quân kỳ và một ít giáp trụ Thanh Loan quân, trên đường có thể giả dạng.
Lương Trình dừng một chút, nói:
-Nhưng thuộc hạ cảm thấy, cái này kỳ thật không tất yếu.
-Không, có đấy.
Trịnh bá gia cười nói tiếp:
-Chờ thuyền chạy đến Kinh thành, lại giơ Hắc Long kỳ ra, hiệu ứng mới mãnh liệt.
Cẩu Mạc Ly nghi hoặc nói:
-Mãnh liệt với ai?
Cẩu Mạc Ly luôn thích học hỏi, ngay cả quỳ dập đầu xuống đất gọi bản thân là Tiểu cẩu tử còn cảm thấy không sao, hiển nhiên không cách nào cộng minh với cách nói này.
Trịnh bá gia nói thẳng:
-Với ta!
. . .
Đại Sở, lãnh thổ quốc gia mở mang rộng lớn.
Kỳ thật, hơn tám trăm năm trước, cầm Thiên tử lệnh Đại Hạ khai biên, không chỉ là Yến hầu, còn có Sở hầu và Tấn hầu.
Nguyên nhân hiện tại nhắc đến ba vị này.
Một bởi tứ đại quốc gia phương đông đương thời thời, Yến, Tấn, Sở đều đứng trong hàng ngũ này.
Thứ hai năm đó ba vị này đều có chức quan tối cao, được ký thác cao nhất.
Sau khi Tấn Quốc đuổi dã nhân, sớm bắt đầu suy yếu.
Yến Quốc từ khi lập quốc tới nay, vẫn luôn cùng Man tộc không chết không ngừng.
Còn nơi khởi nguyên của Đại Hạ, một lần nữa sụp đổ, cục diện nam bắc cát cứ phân chia xuất hiện trăm năm.
Cuối cùng, Thái Tổ Hoàng Đế hái được quả đào, thành lập Đại Càn hiện giờ.
Mạnh Thọ làm “Càn sử”, khúc dạo đầu nói thẳng, Thái Tổ Hoàng Đế thâu tóm thiên hạ này.
Yến nhân vẫn chưa từng mạnh mẽ nam hạ, bởi bọn họ trong thời gian gần đây mới làm kinh sợ hoang mạc, tuy có trăm năm trước sơ đại Trấn Bắc Hầu đại phá Cấm quân, nhưng thời gian rất lâu đến nay, mâu thuẫn chủ yếu của Yến nhân vẫn như cũ đến từ Man tộc trên hoang mạc.
Đối với phía nam, tuy rằng ngẫu nhiên có cướp bóc, tạo áp lực, đe doạ, nhưng vẫn không thể thật ra ra tay làm.
Nguyên bản sau khi Yến nhân cho rằng ngăn cách uy hiếp đến từ hoang mạc, bọn họ có thể tiện tay sờ nắn hòn ngọc phương đông Càn Quốc, nhưng bởi nạn môn phiệt, khiến cho quốc lực phân tán, Hoàng Đế khó có thể huy động quốc lực.
Sau khi Tấn nhân giải quyết dã nhân, an nhàn một đoạn thời gian rất dài, bởi nguyên nhân địa lý, Tấn Quốc tấn công Càn Quốc bên kia vốn không tiện, trừ phi Yến nhân nguyện ý cho mượn đường, điều này hiển nhiên không có khả năng.
Sau này Tấn Quốc chia làm Tam gia, năng lực và quyết tâm khai thác bên ngoài tự nhiên không còn.
Đến nỗi Sở Quốc, Sở Quốc có thể nói giáp giới với Càn Quốc rộng nhất, tuy thỉnh thoảng có cọ xát, thậm chí cũng từng có vài lần chiến tranh quy mô nohr, nhưng vẫn chưa thật sự bùng nổ quốc chiến.
Cái này không phải nói Sở Quốc thích hòa bình ở chung, trên thực tế, tính xâm lược của Sở Quốc vẫn rất mạnh.
Sau khi Đại Hạ sụp đổ, phương đông trong lúc nhất thời tiểu quốc san sát, mà diệt quốc nuốt đất nhiều nhất, kỳ thật chính là Sở Quốc.
Đại Sở trong tám trăm năm qua kỳ thật vẫn luôn thâu tóm thổ địa và tiểu quốc xung quanh.
Loại hình thức và chế độ của Sở Quốc, có lợi có hại.
Lợi ở chỗ, bản thân Hoàng Đế và đại quý tộc đều có một loại khát vọng mở rộng địa bàn.
Tương đối xấu hổ chính là, sau khi thâu tóm lên phía bắc, Tấn nhân tu sửa Trấn Nam quan, chặn bọn họ, khi thâu tóm đến phía tây, bọn họ gặp vấn đề giống Yến nhân, Càn nhân giàu có, xây dựng hàng loạt tòa quân trại.
Đáng tiếc thế giới này vẫn chưa có bản đồ, lấy năng lực của Mạnh Thọ từng đi tứ quốc viết sử, cộng thêm những người từng đi du lịch tứ quốc, đều phát ra lời cảm thán.
Trong tứ đại quốc gia, luận diện tích thổ địa, Sở Quốc đứng đầu.
Nhưng đất Sở Quốc không dồi dào như Càn Quốc, bởi nguyên nhân hồ và núi rừng nhiều, thường thường bị người ta dùng cái tên “Khỉ ho cò gáy”.
Dân cư Sở Quốc cũng không nhiều như Càn Quốc, bởi Đại Sở từ trước đến nay vẫn chưa làm được cái gọi là “Trung ương tập quyền”, bởi trong quốc nội vẫn còn hàng loạt bộ tộc Tang nhân và đại quý tộc, mặt ngoài nói nghe lời nhưng thỉnh thoảng thích náo động.
Có điều, nếu bài trừ cái này, văn hóa Sở Quốc kỳ thật vô cùng sáng lạn, có thể nói là trăm nhà đua tiếng.
. . .
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long