Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1303: KHUẤT THỊ

Ong ong ong, y nha y nha. . .

-Thịch thịch thịch, ha đi ha đi. . .

Trên bến tàu ngoài Kinh thành.

Một nhóm du ca đang ra sức biểu diễn.

Tương truyền năm đó, khi Sở hầu khai biên, trong quân đội có nhóm người này, thời trẻ, bọn họ thường biểu diễn ca vũ truyền thừa từ thời Đại Hạ, khuyến khích binh sĩ.

Sau đó hấp thu văn hóa Tang nhân, dung nhập nhân tố mới.

Trong tiếng ca dung nhập một ít âm tiết nguyên thủy, vũ đạo giữ lại vẻ nghiêm cẩn thời Đại Hạ, nhưng cũng thêm vào rất nhiều tiết tấu hoang dã.

Ở Sở Quốc, vô luận hôn tang gả cưới hay hội chùa hội lễ, đều không thể thiếu thân ảnh bọn họ.

Một số gánh hát lớn còn đi du lịch các quận trong nước, kiếm tiền.

Lớn nhất chính là cái ở Sở đô, chuyên sử dụng khi Hoàng thất hiến tế.

Mà nhóm hát đang ở Kinh thành này, ở Sở Quốc cũng có tiếng, nghe nói chủ gánh hát là con riêng của một quý tộc.

Ở Sở Quốc cũng phân chia đích thứ rõ ràng.

Nhưng Sở nhân thích lãng mạn, mà con riêng thường thường là sản phẩm của sự lãng mạn.

Cho nên mọi thường theo bản năng sẽ khinh thường con riêng, nhưng vẫn thích nghe chuyện xưa liên quan đến nó.

Một đoạn vũ này, tiết tấu nhẹ nhàng, cộng thêm nam nữ trong đội ngũ này ăn mặc rất mát mẻ, thật sự hấp dẫn rất nhiều ánh mắt.

Quân coi giữ ngoài Kinh thành không tính nhiều, bởi đây là một địa phương rất an toàn, binh sĩ đóng quân nơi đây có thể nói sáng đi chiều về.

Nhưng dòng người qua nơi này nhiều, chủ yếu là dân phu.

Nếu nói Dĩnh Đô là đầu mối then chốt vận chuyển quân nhu cho Yến quân, như vậy, đầu mối then chốt của Sở quân, chính là tòa Kinh thành này.

Thử nghĩ một chút, nếu Dĩnh Đô bỗng nhiên bị công phá, ảnh hưởng thế nào đối với trăm vạn đại quân trên tiền tuyến, chiến sự còn muốn đánh tiếp thế nào?

Cũng bởi vậy, từ xưa đến nay, khi hai bên giao chiến, quân nhu đối phương thường thường là đối tượng bị chăm sóc đặc biệt.

Vương Thực là quan quản lý nơi này, Kinh thành có ba cái bến tàu, hắn phụ trách một trong số đó.

Mỗi ngày đều có lượng lớn lương thảo quân nhu dân phu và phụ binh sẽ từ nơi này đi qua Vị hà, sau đó lại cuồn cuộn không ngừng vận chuyển đến tiền tuyến Trấn Nam quan.

-Ai da.

Vương Thực duỗi tay gõ gõ eo, hắn tuổi tác kỳ thật không lớn, năm nay cũng ba mươi rồi, nguyên bản hắn cũng là soái ca, nhưng chiến sự nỏi lên, chức quan nhàn hạ của hắn bỗng nhiên bận rộn lên.

Ba bến tàu, hai vị quan chủ quản bến tàu còn lại sơ sẩy đều bị Niên Nghiêu đại tướng quân miễn chức, Vương Thực hắn vẫn còn ở lại đây chứng tỏ năng lực của hắn.

Hắn thật sự không dám chậm trễ, không phải xuất thân quý tộc, có thể bò lên vị trí này đúng là không dễ dàng, không ném nổi, thật sự không ném nổi.

-Bên kia, bên kia, lại kiểm kê một chút, còn có bên kia, cũng chỉnh lại một chút. Nhanh dỡ đi, để đội tàu kia đến.

Sau khi Vương Thực kêu xong, sau khi nhìn thấy quân sĩ tới bến tàu giúp, lại nói thêm vài câu.

Kỳ thật công việc trên bến tàu này không chỉ một người hắn quản, phía trên kỳ thật còn có hai thủ trưởng khác, nhưng hai vị kia đều là con em quý tộc.

Khi vừa mới khai chiến, bọn họ có thể tích cực một chút, sớm muộn gì đều ở, một khi chiến sự kéo dài, đến tối mới có thể cong lưng đi về.

Đối với cái này, Vương Thực không cảm thấy có cái gì không đúng, ai bảo người ta tốt số đây?

Hơn nữa, người thừa việc thiếu, đa số phục tùng thiểu số đã là tập tục sớm trên quan trường.

-Chỗ đó chỗ đó, nhanh lên, vận chuyển mũi tên này qua đi, nhanh lên!

Vương Thực hô lên.

-Đáng chết, đám tiện dân đáng chết kia không làm việc nhìn nhìn cái gì! Ngươi tới, lấy roi phạt bọn họ!

Một đám quân sĩ cầm roi đi, xua đuổi những dân phu nhìn ca múa không làm việc kia.

Còn người nhóm ca vũ kia, đám binh sĩ trên bến tàu này thật sự không dám đi trêu chọc.

Thời đại này, con hát có địa vị rất thấp.

Điểm này không quan tâm ở Yến Quốc, ở Càn Quốc hay Tấn Sở đều như vậy.

Nhưng một khi có việc hiến tế cần họ, cái này lại không giống, cho dù ca vũ nông thôn, bọn họ có thể khốn cùng thất vọng ăn không đủ no, nhưng không ai dám thật sự khinh nhục bọn họ, đây là chuyện phạm húy.

Hơn nữa, người chủ gánh hát này hiện tại đang ở trong thành, nghe nói được lòng vị thành chủ đại nhân kia.

Vị con riêng quý tộc kia mang đám gánh hát đến, chỉ vì khuyến khích binh sĩ tiền tuyến, còn mục đích thật sự để nổi danh, để đến một ngày kia có thể tẩy đi tiếng là con riêng.

Ca vũ hay, nhưng roi quất thật sự đau, nhóm dân phu rất nhanh bị xua đuổi đi làm việc.

Vương Thực hừ lạnh một tiếng, trong lòng thầm nghĩ:

Xướng xướng nhảy nhảy có ích lợi gì, không bằng tới đây hỗ trợ dọn dẹp một chút.

Lúc này trên mặt sông xuất hiện một chiến thuyền lớn.

-Đại nhân, thuyền tới, còn là thuyền lớn.

-Bản quan không quản.

Vương Thực theo bản năng đi về phía bến tàu ngoài bờ sông vài bước.

Cái thuyền lớn này, là thuyền Thủy sư sao?

-Mau gọi người đến hỗ trợ thuyền.

Vương Thực hạ đạt mệnh lệnh.

Tuy rằng tạo hình của chiếc thuyền này hơi xa lạ, nhưng Vương Thực căn bản không ngờ chiếc thuyền này không phải của Sở Quốc, càng không ngờ đây là thuyền Yến Quốc.

Yến quốc có Thủy sư?

Thủy sư Yến quốc sẽ xuất hiện ở Vị hà?

Sao có thể, căn bản không khả năng này.

. . .

-Chủ thượng, bến tàu bên kia có động tĩnh.

Tiết Tam nhắc nhở nói tiếp:

-Có nên cho một nhánh binh mã đột tiến lên bến tàu hay không?

Trịnh bá gia lắc đầu, nói:

-Dọc theo đường đi, Sở nhân vẫn chưa thu được tiếng gió, chúng ta tới cũng rất bất ngờ, bến tàu đối diện không giống như đã chuẩn bị từ trước, tiếp tục đi đi.

-Nhưng. . . Có thể quá mạo hiểm hay không?

-Nếu ngươi là người vùng biển, ngươi sẽ nghĩ một buổi sáng thức dậy phát hiện hải quân Mông Cổ đổ bộ trước cửa nhà ngươi sao?

-Còn có thể so sánh như vậy?

-Không khác lắm đi, truyền lệnh xuống, treo cờ Khuất thị lên.

-Vâng, chủ thượng.

-Thật ra ngươi có thể mang người của ngươi rời thuyền, tiếp ứng.

-Thuộc hạ tuân mệnh!

. . .

-Đại nhân, đây là thuyền Khuất thị!

-Đúng rồi, đúng rồi.

Vương Thực gật gật đầu, nói:

-Khuất thị bởi năm kia chủ lực Thanh Loan quân chôn vùi ở dưới Ngọc Bàn thành, cho nên lần này vẫn chưa phái binh mã đến, hiện tại đây hẳn là một nhánh Thanh Loan quân mới xây dựng được phái đến. Mau, dọn dẹp nơi này.

Nguyên bản bến tàu chật chội đông đúc, rất nhanh bị rửa sạch.

Bởi, ngươi có thể cười nhạo chủ lực Thanh Loan quân bị huỷ diệt nguyên khí đại thương, cũng có thể cười nhạo người kia bị Bình Dã Bá Yến Quốc cướp vợ, đeo nón xanh.

Nhưng ngươi không thể không thừa nhận chính là, Khuất thị chính rết trăm chân không ngã xuống, nó vẫn là nhất đẳng quý tộc đứng đầu Đại Sở.

Không ai dám ra mặt chống đối nó, đây chính là nội tình và tính uy hiếp của đại quý tộc.

Gánh hát kia tiến đến bến tàu, bắt đầu múa hát, cảnh đẹp ý vui.

Đây là truyền thống của Sở nhân, chúc phúc cho khách nhân từ xa đến.

Lúc trước mỗi một lần có đội tàu quy mô lớn đến đây, nhóm gánh hát này đểu biểu hiển như vậy.

Hơn nữa, hiện tại đến là đội tàu Khuất thị, hẳn là nhân vật trung tâm của Khuất thị, người nhóm gánh hát này biết mục đích của chủ gánh hát là gì, nếu có thể kết giao với đại nhân vật, nguyện vọng của chủ nhân có thể rất nhanh được thực hiện.

Không thể không nói, vị chủ gánh hát này có thiên phú kinh người trên phương diện dạy dỗ thủ hạ, có thể khiến thủ hạ suy nghĩ cho hắn.

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!