Loảng xoảng!
Loảng xoảng!
Bến tàu, rất lớn, có thể đồng thời để mấy thuyền lớn cùng lúc cập bến.
Trên thuyền, cờ Khuất thị theo gió tung bay.
Ngay sau đó, một đám người mặc giáp trụ xanh lá trông rất chỉnh tề đi xuống boong tàu.
Ở phía sau, một kiếm khách mặc áo trắng đi xuống, sau đó là một vị tướng quân trẻ tuổi mặc kim giáp.
-Vương Thực gặp qua quý nhân!
Vương Thực trực tiếp quỳ xuống trước mặt vị tướng lãnh kia.
Hắn quỳ xuống, đám tướng lãnh phía sau cũng quỳ xuống theo.
Cấp bậc Sở Quốc rất nghiêm ngặt, đặc biệt là đại quý tộc, có được đặc quyền cực cao.
Đám gánh hát kia xúm lại đây, bắt đầu chúc mừng.
Trịnh bá gia quay đầu nhìn về phía Kiếm Thánh đứng bên người, nói:
-Xem ra, bọn họ rất hoan nghênh chúng ta, có phải đây là một loại ý vui nghênh đón Vương sư hay không?
Kiếm Thánh lắc đầu.
Kỳ thật hắn cũng hơi cạn lời.
Nguyên bản cho rằng sau khi rời thuyền sẽ là một hồi huyết chiến, ai biết, thế nhưng lại xuất hiện loại tình huống này.
Lúc này, một đám giáp sĩ Yến nhân mặc giáp đen và một đám dũng sĩ dã nhân mặc giáp trụ hỗn độn, cũng lao xuống boong tàu.
Đám dân phu xung quanh bến tàu này thập phần kinh ngạc, nhưng bọn hắn vẫn không liên tưởng đến khả năng kia.
Ngay cả Vương Thực, khi nhìn thấy những binh sĩ mặc giáp trụ đen rời thuyền kia, cũng chỉ suy nghĩ thêm vài lần, trong lòng suy nghĩ chẳng lẽ Khuất thị đã đại thương đến mức, ngay cả giáp trụ cho binh sĩ cũng không đồng đều sao?
Binh sĩ rời thuyền càng ngày càng nhiều, bọn họ bắt đầu khuếch tán đi ra ngoài, chậm rãi liệt trận.
Mà trên thuyền, từng hàng người bắn nỏ cũng đã vào chỗ, trương cung cài tên.
Một bầu không khí túc sát bắt đầu tràn ngập ra.
Vào lúc này Lương Trình đi đến bên người Trịnh bá gia, mở miệng nói:
-Có thể bắt đầu rồi.
Lương Trình đánh trận rất lâu, đây là lần đầu tiên Lương Trình gặp được loại tình huống này.
Ngươi có thể thong dong liệt trận dưới mí mắt địch nhân, mà địch nhân ngược lại không đối kháng, mà còn quỳ gối trước mặt ngươi.
-Nắm chắc sao?
Trịnh bá gia hỏi.
-Vấn đề không lớn.
Mắt thường có thể nhìn thấy được, đại môn Kinh thành nơi xa còn đang mở rộng ra.
Sở nhân không phải chậm trễ, mà mặt bắc Kinh thành có vài nhánh binh mã đóng quân, nếu Yến quân có ý đồ từ một đường khác đột nhập vào mà nói, Trấn Nam quan sẽ nổi khói lên cảnh báo.
Một trận chiến này, đối với Lương Trình mà nói, thật có chút. . . Vũ nhục người.
Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:
-Vậy, bắt đầu đi.
Đám hát dong kia vẫn đang nhiệt tình ca hát.
Nhưng mà, cùng với Lương Trình giơ đao trong tay lên, ra lệnh một tiếng.
Đám binh sĩ đã sớm liệt trận xong như hổ đói tiến sát về phía trước, người phía sau bắn nỏ dọn dẹp hết một mảnh khu vực phía trước.
Kỳ thật không cần nghiêm cẩn như vậy, dưới loại tình huống này nếu còn không bắt được Kinh thành, Trịnh bá gia thật sự có thể cùng Lương Trình tìm khối đậu hủ đâm vào tự sát.
Mà nhóm binh sĩ mặc giáp trụ Thanh Loan quân bên người Trịnh bá gia, không chút do dự cầm đao chém về phía đám gánh hát này.
Sở nhân sẽ tôn trọng phong tục bọn họ.
Nhưng, Yến nhân,
Sẽ không!
Máu tươi, tiếng kêu thảm thiết lôi cuốn, bắt đầu nhanh chóng nhuộm màu bến tàu, đám người gánh hát kia bị tàn sát, đám dân phu và binh sĩ gần bến tàu kia, sau khi vượt qua sự ngơ ngác ban đầu, ngay sau đó bắt đầu chạy tán loạn.
Kế tiếp, binh sĩ rời thuyền tiếp tục đuổi giết, mà Lương Trình suất lĩnh binh mã một đường chạy như bay về phía đại môn Kinh thành, cửa thành căn bản chưa kịp đóng cửa, A Trình trực tiếp suất quân tiến vào trong đó, cái này mang ý nghĩa Kinh thành bị bắt lấy, chỉ là vấn đề thời gian.
Trịnh bá gia đứng ở nơi đó, từng bầy dũng sĩ từ bên cạnh hắn lao qua.
Trịnh bá gia cười.
Ngay sau đó, hắn lại chậm rãi thu liễm nụ cười, nói:
-Ta đã tới, ta đến, chinh phục!
Mấy chữ ngắn gọn lại ẩn chứa khí phách chấn nhiếp nhân tâm!
Ít khi, Trịnh bá gia cong lưng, duỗi tay, vỗ vỗ mũ quan Vương Thực trước mặt không bị chém giết.
Thân mình Vương Thực run rẩy.
Hắn đã sắp hỏng, hắn không rõ ràng lắm, rốt cuộc đã xảy ra cái gì, nhưng sau khi hắn thấy có binh sĩ giơ Hắc Long cờ xí của Đại Yến lên.
Hắn mới rốt cuộc ý thức được, trước mắt, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Xong rồi!
Xong rồi!
Xong rồi. . .
-Lời vừa rồi của ta, ngươi nhớ kỹ chưa?
Trịnh bá gia hỏi Vương Thực.
-Nhớ. . . Nhớ kỹ. . .
-Được, một chữ cũng đừng sửa, chú ý biểu tình của ta, sau đó giúp ta chuyển lời cho vị Niên Nghiêu đại tướng quân các ngươi.
-Chuyển. . . Chuyển cáo. . .
-Nga, đúng rồi, lại thêm một câu. Nói, Bình Dã Bá Đại Yến Trịnh Phàm, ở Kinh thành, chờ đợi Niên tướng quân.
Dừng một chút, Trịnh bá gia tiếp tục nói:
- Nói cho Niên tướng quân biết, có thể phát động.
. . .
Chuyện mách lẻo Niên đại tướng quân này, Trịnh bá gia không tính toán dừng lại.
Đương nhiên loại hành vi này đôi khi cũng không mang quá nhiều tính mục địch cụ thể, mà chỉ là một loại ngẫu nhiên.
Niên Nghiêu rốt cuộc có phản hay không, có muốn phản, hắn có nỗi khổ gì, có băn khoăn gì. . .
Việc này, Trịnh bá gia không quan tâm.
Tĩnh Nam Vương, cũng không quan tâm.
Trong mưu tính của Điền Vô Kính, phản ứng của Niên Nghiêu căn bản không nằm trong đó.
Cái này sẽ không ảnh hưởng đến quyết tâm nuốt sạch tinh nhuệ của Sở Quốc.
Một ngày kia sau khi Tây Sơn bảo bị phá, lời nói của Phụng Xa Dương rốt cuộc là thật hay giả, vốn không quan trọng, bởi, Điền Vô Kính căn bản không tính toán đến cái này.
Ta muốn hủy diệt ngươi.
Ngươi quỳ hay không quỳ, là việc của ngươi.
-Người đâu, tìm cho hắn một con ngựa.
Trịnh bá gia vẫy vẫy tay, lại chỉ chỉ Vương Thực quỳ gối trước mặt hắn, nói:
-Nhờ kỹ, truyền lời không thiếu một chữ nào.
Nói xong, Vương Thực đã bị hai thân vệ kéo xuống, chuẩn bị “Phóng sinh”.
Mà lúc này, binh sĩ Yến quân phía sau trên thuyền còn đang tiếp tục lên bờ.
Kinh thành là một vị trí chiến lược, Niên Nghiêu vẫn luôn cẩn thận, tất nhiên không thể sơ sẩy, bởi mặt tây bắc, đông bắc và chính bắc đều có ba nhánh binh mã đóng quân.
Nhưng nề hà, ai có thể ngờ Yến quân lại từ mặt trái theo Vị hà công khai lên bờ.
Ngươi phía trước xác thật rất cứng.
Nhưng Bình Dã Bá vẫn như cũ một tay hung hăng bóp lấy khối thịt mềm nhiều nước này.
-Truyền quân lệnh Bổn Bá, hôm này, không phong đao!
-Hầu gia có lệnh, không phong đao!
-Hầu gia có lệnh, không phong đao!
Nhóm binh sĩ cần phát tiết nhiều áp lực sau nhiều ngày chịu khổ trong khoang thuyền, mà Trịnh bá gia yêu cầu dùng giết chóc theo đúng nghĩa đen để tạo ra khủng hoảng.
Người, tất nhiên không có khả năng giết hết, bởi dưới trướng hắn không phải kỵ binh, khẳng định sẽ có rất nhiều người có thể chạy trốn, bọn họ, sẽ đem sự khủng hoảng nơi này khuếch tán ra bên ngoài.
Trong ngoài Trấn Nam quan, có Cấm quân Hoàng tộc Sở Quốc và những tư binh đại quý tộc kia, nhưng, thì sao?
Khi hắn cắm Hắc Long cờ xí chỗ này, không khác gì nói cho bọn họ biết.
Các ngươi, chính là thịt trên thớt!
Trịnh bá gia nhìn nhìn một đám Ma Vương phía sau, vỗ vỗ tay, nói:
-Đây là cơ hội khó có được, đều đi đi, đỡ để A Trình một người cô đơn.
-Vâng, chủ thượng.
-Vâng, chủ thượng.
. . .
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long