Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1305: KHÓ TÌM ĐỒ UỐNG

Lương Trình đã suất quân sát nhập Kinh thành, Kinh thành phòng ngự, rất rời rạc, tuy Yến quân lấy kỵ binh nổi danh, nhưng sau khi những binh sĩ này xuống ngựa, tinh nhuệ vẫn là tinh nhuệ.

Xác thật mà nói, nếu không tính toán đến phương diện kết trận và phối hợp kia, dưới tình huống chém giết bình thường, kỵ binh vẫn dũng mãnh hơn bộ binh ngay cả khi không có ngựa.

Thời đại vũ khí lạnh, tố chất của kỵ binh hoàn toàn nghiền áp bộ binh trên mọi phương diện.

Mà Sở quân bên trong Kinh thành, hiển nhiên tố chất không đủ cao, trực tiếp bị Yến quân đánh cái trở tay không kịp, tổ chức vài lần phản công rất mau lại bị đánh tan, đến lúc sau, cũng chỉ còn nước chạy trốn.

Đây mới là hiện tượng bình thường, một quốc gia mạnh đến đâu, cũng không có khả năng tất cả đều là tinh nhuệ.

Kể cả Yến Quốc, cũng có quân cánh trái thất bại thảm hại ở Vọng Giang, hiện tại hệ thống quân đội của Yến quân cũng phân ba bốn loại, cnagf miễn nói Sở nhân.

Binh mã đóng tại vị trí an toàn nhất, quản quân lương, quản vận chuyển, nếu bọn họ thật sự có thể đánh được, làm sao bị bố trí đến nơi này?

Dưới trướng Trịnh bá gia, trừ bỏ đám dã nhân binh đệ nhất trấn bị Dã Nhân Vương tẩy não, những binh sĩ còn lại đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, dưới cục diện này, Sở nhân trực tiếp băng bàn không chút nào kỳ quái.

-Sát!

Lương Trình giơ đao, hắn là mũi tên, nhảy vào thành, Yến quân trên cơ bản theo hắn dẫn đi, bắt đầu nhào vào những vị trí mấu chốt trong thành.

Sau khi chế độ phản kháng của Sở nhân bị đánh băng, tiếp theo chính là một màn chiếm lĩnh phủ thành chủ.

Trước tiên đảm bảo bóp chết trung tâm đối phương, sau đó lại chia quân đi khống chế những cửa thành khác.

Ngoài tường thành phủ thành chủ, hơi cao nhưng có điểm khôi hài chính là, khi Lương Trình suất quân xung phong liều chết đến đây, lại phát hiện đại môn phủ thành chủ lại chen đầy người.

Có thể thấy quân coi giữ bên trong phủ thành chủ muốn đóng cửa, nhưng bên ngoài không ít người có địa vị cao trong thành mang theo thân binh hộ vệ muốn đến đây cho an toàn.

Yến nhân còn chưa đánh tới, chính bọn họ đã tự chém giết rồi.

Binh lính phủ thành chủ bắt đầu bắn tên, người bên ngoài giơ đao bắt đầu lao vào trong.

Mà chờ sau khi thân ảnh giáp sĩ Yến nhân xuất hiện, đám Sở nhân đang nội đấu, tự nhiên lần thứ hai hỏng mất.

Bên ngoài đầu hàng, bên trong, bị đánh cho tơi bời chạy về phía hậu trạch.

Tuy bản sắc cương thi vô ngữ, lạnh băng, nhưng khi Lương Trình đối mặt với một màn này, vẫn cười không nên lời.

Phảng phất so với lúc trước Sở nhân đối đầu ác chiến ngoài Trấn Nam quan, Sở nhân trước mặt này hoàn toàn không phải cùng một chủng loại.

Sở nhân trong tòa thành này, đã có chút Càn hóa.

Bởi đã có mệnh lệnh không để lại người sống, mà một trận này căn bản không có việc trao đổi tù binh gì.

Sở nhân lựa chọn quỳ xuống đất đầu hàng vẫn bị binh sĩ Yến nhân lao lên trực tiếp một đao chém đứt.

Phần còn lại tiếp tục nhảy vào phủ thành chủ.

Cuối cùng, khi Lương Trình đi vào hậu trạch, binh sĩ Yến nhân tìm thấy thành chủ Kinh thành Cảnh Tố Nguyên ở một miệng giếng, mà bên người tên kia còn có một nam tử quần áo rách, khuôn mặt thật đúng gọi là “Hoa dung thất sắc”.

Chẳng qua nam nhân thế này, ngược lại cũng coi như một loại mị hoặc.

Còn Cảnh Tố Nguyên, nhìn dòng họ hắn thì biết, Cảnh thị Đại Sở, đứng đầu văn mạch Sở Quốc, trong tộc có rất nhiều quan văn.

Cảnh thị không nặng võ bị, cho nên lần này quốc chiến không giống những gia tộc khác cống hiến tư binh, mà chịu trách nhiệm vận chuyển dân phu và quân lương.

Cảnh Tổ Nguyên vốn là một tên quan Thượng Cốc quận, sau khi khai chiến, được phái đến nơi này.

Khả năng, thật sự bởi có Trấn Nam quan làm chỗ dựa, cho nên vị Cảnh đại nhân này tựa nhiên còn thời gian rảnh rỗi lén gặp vị chủ gánh hát kia.

Bộ dáng người kia nhìn thấy mà thương, nhưng trên mặt những binh sĩ Yến nhân kia, lại lộ ra vẻ ghê tởm.

Nói trắng ra là, tấn phong vẫn chủ yếu lưu hành trong giới quyền quý, nguyên nhân bởi đám người kia rảnh rỗi, sinh ra mấy thứ quái gở.

Mà người thường, binh sĩ bình thường, thường xuyên đến màn đỏ giải trí, vẫn tương đối bình thường một chút.

-Tướng quân!

Lúc này, một giáo úy dẫn một nữ tử tới đây.

Nữ nhân này ước chừng tầm ba mươi tư tuổi, đầu đội trang sức, dáng người rất no đủ, vừa thấy “Hổ lang binh tướng”, cũng khó tránh khỏi tìm đến vị thành chủ kia.

Không phong đao là không phong đao, nhưng có một số người, cần bắt sống vẫn phải giữ lại.

Tên giáo úy kia nói chung cũng có chút nhãn lực, phát hiện người này bất đồng, áp giải tới đây.

-Phu nhân. . .

-Lão gia. . .

Lương Trình nhìn nữ nhân kia, dựa theo cách nói của người mù, nữ nhân này xem như đạt “Tiêu chuẩn” của chủ thượng.

Nhưng có vết xe đổ trước đây A Minh hỗ trợ Khách Thị, Lương Trình không muốn làm chuyện dẫn mối cho chủ thượng.

Cho nên vẫn giao cho bản thân chủ thượng tự quyết đi.

-Đưa ba người bọn họ đến bến tàu, giao cho Bá gia!

-Tuân lệnh.

. . .

-Sách, không được.

-Sách, cái này cũng không được.

A Minh như “Tiểu cô nương vặt bông hoa”.

Bốn phía chém giết còn chưa kết thúc, hắn đã tìm xác chết chọn khẩu vị rượu thích hợp cho bản thân.

Nói chung, người có năng lực càng cao, máu thường thường càng thơm ngọt, nhưng cái này cũng không phải là tuyệt đối, có một số người, chẳng sợ không có năng lực gì, nhưng vẫn có tỷ lệ máu ngon.

A Minh đang nghiêm túc tìm.

-Ân, máu thi thể này, hoạt tính rất lớn, không tồi.

A Minh tay phải cầm túi rượu, tay trái để móng tay dài ra.

Vào lúc này, binh sĩ nằm trước mặt A Minh, máu tươi trên người đầm đìa, bỗng nhiên mở to mắt.

Ánh mắt hai bên, đối diện.

Trong mắt lẫn nhau đều có một chút xấu hổ.

Thứ này, tự nhiên giả chết.

Móng tay A Minh đâm vào cổ đối phương, đối phương muốn phản kháng, lại vô lực giãy giụa, rất mau, hoàn toàn phù hợp hoàn cảnh xung quanh.

A Minh có chút bất đắc dĩ đứng lên, tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.

Kế tiếp, A Minh lại liên tục tìm được mấy tên lính Sở nhân giả chết, những binh sĩ Yến nhân nhìn qua một màn này, trong lòng đều không khỏi lạnh giá.

Bọn họ không có từ ngữ cụ thể nào miêu tả về loại hành vi này, đại khái nghĩ rằng, A Minh tiên sinh cố ý chuyên môn lựa chọn những Sở nhân có ý đồ giả chết kia, từng bước từng bước phá tan hi vọng của đối phương, mang đến tuyệt vọng cho đối phương.

Nhưng trên thực thế, A Minh chỉ đi tìm rượu.

Mà những người nằm giả chết kia, hoạt tính của máu bọn hắn quá rõ ràng, để A Minh lần lượt thất vọng.

-A a a a!!!!

Lại một Sở nhân giả chết bị A Minh tìm giết được.

Sắc mặt của A Minh đã lạnh xuống rồi.

Tìm lâu như vậy, kiếm lâu như vậy.

Túi rượu, vẫn trống không.

Lần đầu tiên trên chiến trường, A Minh cảm thấy tìm máu khó.

. . .

Tiết Tam bên kia mang theo người đến một chỗ khác, bọn họ ít người nên không cố ý mạnh mẽ khống chế người từ bên trong thành trốn ra.

Xác thật nói, vốn không tính toán giết chết tất cả người nơi này, người nào trốn được, vậy thì cho họ đi đi.

Cho nên tâm thái Tiết Tam rất tốt, hắn yên tâm thoải mái câu cá ngoài kia.

Câu, chính là người có cấp bậc nơi này.

-Cái kia, đi!

-Còn có cái kia, đi!

-Bên kia cái kia, đi!

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!