Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1306: MỘT MÓN ĐỔI MỘT MẠNG

Có một ít giới quyền quý đúng là có thiên phú chạy trốn.

Yến quân đến rất bất ngờ, bọn họ vẫn có thể nhanh chóng giả trang trốn ra khỏi thành.

Chỉ tiếc, bọn hắn đen khi đụng phải Tiết Tam.

Người bên cạnh Tiết Tam không nhiều lắm, nhưng đều là hào thủ, Sở nhân chỉ biết lo chạy trốn, thấy Yến nhân chỉ bắt hai mục tiêu, không để ý tới những người khác, tự nhiên cũng sẽ không sinh ra tiết mục cộng đồng phản kháng.

-Nam, hỏi ra chức quan, người giàu thì để lại, nữ nhân đẹp hơn nữa là chính thê, để lại.

. . .

-Rống!

Phiền Lực lãnh một đám binh sĩ, bước lên bến tàu bắt đầu rửa sạch Sở nhân nơi này.

Những thuyền này đều neo vào bến thuyền, sau khi chuyện phát sinh căn bản không kịp thoát.

Đối với những mục tiêu này, Yến nhân tự nhiên không có khả năng buông tha.

Lương thảo Kinh thành tất nhiên đều phải đốt, quân nhu Sở nhân tiếp viện cũng phải hủy, có điều, Sở Quốc dù sao cũng là đại quốc, nội tình phong phú, cho nên để giảm tốc độ vận chuyển lương thực và quân nhu cho tiền tuyến, tuyệt đối không thể để những thuyền viên chở đồ kia trốn.

Có điều, hắn không lựa chọn phá kênh.

Nếu nói Tĩnh Nam Vương đánh giặc thích kéo tơ lột kén từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, vậy Trịnh bá gia, lại thích “Thỏ khôn có ba hang”.

Nguyên bản dựa theo kế hoạch lúc trước, sau khi con thuyền Thủy sư cập bờ, hẳn nên phá thuyền làm nghẽn đường sông, phòng ngừa Thủy sư Sở nhân tới đây.

Bởi, thật sự không cần suy nghĩ, Đại Yến Thủy sư vô luận trên quy mô, kỹ thuật hay kinh nghiệm thủy chiến đầu không thể so sánh với Thủy sư Sở nhân.

Nhánh Thủy sư Đại Yến này tiến vào, không tính toán để bọn họ trở về, hơn nữa cũng. . . Không trở về được.

Nhưng Trịnh bá gia vẫn cảm thấy, có thể giữ được chút nào hay chút nấy, không cần cực đoan, bắt lấy Kinh thành quá dễ dàng, đây là điều hắn không ngờ, nhưng cái này cũng mang ý nghĩa.

Đó chính là, tòa thành này khả năng không dễ thủ như vậy, nếu không binh sĩ dưới trướng hắn cũng không dễ giết vào.

Nếu thật sự không được, để lại những chiếc thuyền này, đến thời khắc cuối cùng bản thân có thể rời đi.

Theo đường cũ trở lại tất nhiên sẽ gặp phải Thủy sư Sở Quốc thu được tin tức điều đến nơi này.

Nhưng, đổi phương hướng. . .

Phải biết rằng, Điều giang bên cạnh Sở đô kỳ thật chỉ là một nhánh sông Vị hà.

Lần trước khi hắn mang theo công chúa đi Yến Kinh nhận triều đình và Yến Kinh ban thưởng, cho nên Cảnh Nhân Lễ Sở Quốc kia khi đưa lễ vật đến, hắn lại không có nhà.

Cái này không tốt, Trịnh bá gia vẫn luôn là người chú ý, thích đáp lễ.

Nếu thế cục thật sự phát sinh biến hóa gì, hắn thật đúng không ngại đi thuyền theo Vị hà xuống hướng nam, một đường đến Điều giang, đến ngoài Sở đô, hỏi thăm sức khỏe anh vợ.

Nghĩ đến, anh vợ tất nhiên sẽ cảm thấy vui vẻ và cảm động với đứa em vợ đến thăm này.

. . .

Tứ Nương trong thành, nhưng nàng không dẫn người theo.

Tuy trong thành đã sớm bị quân quản, cái gọi là bình dân và thương hộ, hoặc trở thành dân phu hoặc nhận tin tức rời khỏi đây rồi.

Nhưng cái này không có nghĩa trong thành không phồn hoa.

Quyền quý là một giống loài thích xa hoa.

Bọn họ sẽ ăn, bọn họ cũng sẽ chơi, chẳng sợ, đây là thời gian chiến tranh.

Trên thuyền phiêu bạc nhiều ngày như vậy, nguyên bản vội vã mang đến một ít nguyên liệu nấu ăn, đã sớm tiêu hao không còn, Tứ Nương muốn tìm một ít nguyên liệu mới, nấu ăn, làm cơm chiều cho chủ thượng.

Trước mắt bên trong thành tiếng kêu rung trời, nhưng Tứ Nương lại cầm theo một cái rổ, đi khắp hàng lang và ngõ hẻm, chuyên môn đến những phủ đệ nhà giàu tìm đồ.

Thỉnh thoảng khi đi qua một con hẻm, sẽ gặp phải Yến quân đang giết chóc Sở nhân, những binh sĩ Yến nhân này sẽ lập tức hành lễ với nàng.

Bọn họ rõ ràng người trước mắt này chính là nữ nhân của Bình Dã Bá.

Tứ Nương khẽ gật đầu, không dừng lại, tiếp tục đi.

Sợi tơ kéo dài ra ngoài, mở then cửa từ bên trong ra.

Sau gian bếp này, làm ánh mắt Tứ Nương sáng ngời, đồ vật nơi này rất nhiều, rau dưa, thịt thoạt nhìn đều rất tươi.

Đúng lúc này, một nam tử bỗng nhiên cầm đao vọt tới.

Ánh mắt Tứ Nương ngưng một cái, định giơ tay trong khoảng khắc chém nam tử này thành tám khối.

Nhưng mà, nam tử lại bỗng nhiên dừng động tác, nhìn Tứ Nương, nói:

-Mau, trốn phía sau hầm đi, đừng ra ngoài, Yến cẩu bên ngoài đang giết người.

Trên người nam tử kia có tạp dề, nhìn dáng vẻ hẳn là đầu bếp, trong tay cầm cũng là cái dao phay.

-Nhanh nhanh nhanh, xuống dưới trốn đi.

Tứ Nương không lên tiếng, đi về phía trong, đầu bếp giúp nàng mở ra nắp hầm, phía dưới cất giấu vài nữ nhân và hài tử.

Dưới hầm, Tứ Nương cảm giác hơi lạnh, cái này mang ý nghĩa phía dưới có hầm băng.

Cái này đúng là xa xỉ, nghĩ đến chủ nhân tòa nhà này hẳn là một người thích hưởng thụ.

Tứ Nương đi xuống, chủ thượng thích ăn cá, nàng muốn nhìn xem trong hầm này có cá không, buổi tối làm cho chủ thượng một phần canh cá.

Phía dưới hầm, còn có một nữ nhân, trên người cũng đeo tạp dề.

Nói thế nào đây, phu thê ở gần nhau lâu, một ít phương diện sẽ chậm rãi dựa sát lại gần.

Nữ nhân này vừa nhìn đã biết là vợ đầu bếp kia.

Nàng đi lên trước, nắm lấy tay Tứ Nương, vừa kéo Tứ Nương vừa nói:

-Đừng sợ, không có việc gì, không có việc gì, Yến cẩu tìm không thấy nơi này.

Ta đây không phải tìm đến?

Tay nữ nhân kia đang run rẩy, nàng, đang sợ hãi, chồng nàng vẫn còn bên trên, bảo hộ cửa, bảo vệ gia đình.

Tứ Nương chỉ phương hướng trong hầm đá, hỏi:

-Bên trong còn cá không?

Sở nhân cũng thích ăn cá, ăn cũng rất đa dạng, đặc biệt là người phú quý.

Đầu bếp nữ kinh ngạc một chút, nàng thật sự không ngờ tại sao nữ nhân này lại hỏi vấn đề này.

-Tay nghề chồng ngươi thế nào?

Nữ đầu bếp lần thứ hai phát ngốc.

Bên cạnh, mấy người phụ nữ và hài tử, cũng phát ngốc.

Tứ Nương vỗ vỗ tay đầu bếp, nói:

-Như vậy đi, một món ăn đổi lấy một mạng người nơi này, hiểu không?

. . .

Trên bến tàu, có thân vệ lấy hai chiếc ghế đến, một cái bàn.

Trịnh bá gia ngồi trên ghế, chân gác ở trên bàn.

Bảo Kiếm Thánh ngồi bên cạnh, Kiếm Thánh không ngồi.

Trịnh bá gia nhìn về phía Kiếm Thánh, hỏi:

-Thế nào, tại sao không đi chơi đi?

Đây là nói lời vô nghĩa, chiến cuộc nghiêng về một phía, Kiếm Thánh sao có thể nguyện ý xuất kiếm?

Kiếm Thánh hỏi ngược lại:

-Ngươi thế nào không đi?

Trịnh bá gia duỗi tay, che lại ngực, nói:

-Ta người này, mềm lòng, sợ nhất chính là gặp sát sinh.

. . .

Trịnh bá gia đi về phía trước, Kiếm Thánh đi bên cạnh người.

Phía trước, một đám giáp sĩ đang khuân vác thi thể về phía trước, có người đào hố, gần một chút, bốn giáp sĩ mỗi người một cái chổi quét máu tươi trên mặt đất.

Bởi, giày Bá gia đạp lên máu tươi sẽ không thoải mái.

Kỳ thật, Trịnh bá gia sẽ không làm vui vẻ như vậy, lần trước khi đánh Đông Sơn bảo, cũng có thể tự mình khiêng đao đi xuống giết địch, nhưng, dưới điều kiện cho phép, hà tất làm khổ bản thân?

Sinh hoạt lại yêu cầu một ít nghi thức cảm, nhưng ngươi hưởng thụ kỳ thật vẫn là thứ yếu, mấu chốt là khi ngươi làm vậy, nhóm binh sĩ thuộc hạ ngươi rất thích xem.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!