Nguyên bản người phía trước nói muốn bắt người áp giải đến bến tàu, Trịnh bá gia từ chối, hắn quyết định vẫn để bản thân đi Kinh thành nhìn.
Lúc này, một truyền tin binh cắm tam sắc kỳ chạy như bay đến, quỳ sát xuống bẩm báo nói:
-Hầu gia, Lương tướng quân phát hiện trong nhà kho thành này có một đống giáp phục Sở nhân, thỉnh cầu điều binh.
-Chuẩn.
Lương Trình muốn làm cái gì, Trịnh bá gia sẽ không quản, nghe hắn, chuẩn không sai.
Người ta cố ý phái người lại đây xin chỉ thị một chút, chỉ vì cho Trịnh bá gia một cái mặt mũi.
-Tuân lệnh!
Truyền tin binh chạy về nhận lệnh.
Bên cạnh, Kiếm Thánh cười cười, mở miệng nói:
-Hầu gia?
Trịnh bá gia cười nói:
-Để bọn họ thích nghi sớm.
Lúc trước khi hắn hạ lệnh, nhóm binh sĩ phía dưới bắt đầu kêu “Hầu gia có lệnh” vân vân.
Binh sĩ dưới tầng chót có lẽ chạm đến độ cao không đủ, nhưng bọn họ đều rõ ràng, khi những người này xuất hiện ở Kinh thành, mấy chục vạn Sở quân ngoài Trấn Nam quan kia, chẳng có ý nghĩa gì.
Công lớn tương đương lúc trước ngàn dặm bôn tập Tuyết Hải Quan, ở ngay trước mắt!
Một ít binh sĩ tự tiện làm chủ đem “Bá gia” xưng hô biến thành “Hầu gia”, một phương diện phát ra từ nội tâm, về phương diện khác, là cảm thấy đã nước chảy thành sông.
Một tầng ý khác chính là bọn họ tin tưởng vững chắc, trận này tất thắng, Bá gia nhất định phong hầu!
Cho nên ngay lúc này, Trịnh Phàm sẽ không đi sửa gì, cũng không nhìn trước mắt thế nào, trước mắt là địa phương nào.
Ngày xưa sau khi Điền Vô Kính bị gọt mất Vương tước, phía dưới không ít binh sĩ vẫn như cũ gọi Vương gia.
Đương nhiên, khi ngươi hưởng thụ loại quân tâm này, ngươi đồng thời tất sẽ không thể miễn bị người phía dưới đẩy đi.
Sau khi đạt đến trình độ nhất định, đại khái chính là khoác hoàng bào đi.
Kiếm Thánh tựa nhiên hiểu rõ “Tâm” Bình Dã Bá, đã thấy nhiều không trách, có điều, Kiếm Thánh vẫn mở miệng hỏi:
-Kế tiếp thủ tại chỗ sao?
Tập kích Kinh thành đắc thủ, dựa theo tình huống bình thường, kế tiếp hẳn gắt gao thủ nơi này, chặn liên hệ giữa Trấn Nam quan và Sở nhân.
Trịnh Phàm lắc đầu, lại gật gật đầu, nói:
-Khẳng định cần thủ, nhưng không nhất thiết ngồi đây, thủ thành, cũng có rất nhiều biện pháp, trên thực tế, hiện tại quân ta đã xuất kích.
-Lúc trước Lương Trình xin chỉ thị?
Kiếm Thánh hỏi.
Hắn không thông chiến sự, nhưng thích hỏi.
Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:
-Đúng vậy.
Mà lúc này từ cửa bắc, một nhánh binh mặc giáp trụ Sở nhân đang nhanh chóng ra khỏi thành.
Cùng với tướng lãnh dẫn đầu quát khẽ một tiếng, nguyên bản đội ngũ ngăn ngắn lập tức trở nên lỏng lẻo, ủ rũ cụp đuôi, còn có không ít người cố ý lấy máu thi thể xung quanh bôi lên mặt.
Một nhánh bại quân đi về phía bắc.
-Truyền lệnh xuống. . .
Trịnh bá gia chỉ chỉ thi thể phụ cận, hạ lệnh nói:
-Đem tất cả thi thể trong ngoài Kinh thành ném vào Vị hà đi.
Để thi thể trôi nổi lềnh phềnh trên Vị hà, để bá tánh dưới hạ du thấy, để bọn họ nghĩ rằng, Sở quân phía trước đã đại bại, thương vong vô số.
Loại cảm xúc khủng hoàng này, không chỉ cho Sở quân mặt bắc Trấn Nam quan xem, mà còn phải bá tánh Sở nhân phía sau nhìn thấy, nói không chừng đến lúc đó cũng có rất nhiều xác chết theo nhánh sông chảy vào Điều giang.
Để đám quý tộc chỉ biết uống rượu xem nhạc trên Điều giang kia biết, cảm thụ được sự khủng bố của chiến tranh.
Bọn họ hẳn đã trải qua chiến tranh, cục diện Sở Quốc cũng không phải yên bình cho lắm.
Xa không nói nói gần, mấy năm trước chư hoàng tử sinh loạn, quy mô binh mã điều động không phải không lớn.
Nhưng mà, thật sự đã thật lâu chưa từng cảm giác địch nhân từ bên ngoài xâm nhập đến đây rõ ràng như vậy.
Ngay cả lần trước bốn vạn Thanh Loan quân chết dưới Ngọc Bàn thành, cũng chết ở Tấn địa.
Nhiếp Chính Vương lấy thủ đoạn mạnh mẽ ngưng tụ sức mạnh toàn bộ quý tộc thống nhất đối ngoại, hẳn không dễ dàng.
Trịnh bá gia cảm thấy anh vợ này, hoàn toàn có thể xứng một câu “Người tài giỏi nhiều việc”.
Cho nên, hắn không ngại tăng thêm giá cả cho anh vợ.
Khi dao nhỏ đặt lên cổ ngươi, sau khi ngươi cảm thấy làn da truyền đến cảm giác lạnh lẽo. . .
Ta không tin các ngươi còn có thể tiếp tục “Bền chắc như thép”!
Sau khi vào thành, trên mặt đường hai bên sườn, có thể nói giáp sĩ san sát, vừa mới phá thành, phát sinh cái gì ngoài ý muốn đều không tính ngoài ý muốn, cho nên, việc bảo vệ Bá gia càng để tâm hơn.
Cũng may, Kinh thành không tính rất lớn, đi một chút nhìn xem, lại chú ý một chút mặt đất dơ bẩn, không bao lâu, Trịnh bá gia và Kiếm Thánh cùng nhau đi tới thủ thành chủ.
Cổng lớn phủ thành chủ có chút máu tươi đầm đìa, nhưng bên trong, lại khô mát hơn nhiều.
Một đám hộ vệ trong phủ thấy đại thế đã mất, trực tiếp chạy tán loạn và đầu hàng, bên trong vẫn chưa phát sinh quá nhiều chém giết.
Trong sân, Trịnh bá gia nhìn nhìn bốn phía, nói với Kiếm Thánh:
-Nguyên bản ta vẫn cho rằng lâm viên Càn nhân làm rất tốt, nhưng hiện tại xem ra, lâm viên Sở nhân, cũng thật đặc sắc.
Lâm viên Càn nhân càng chú ý khí tức văn hóa, Sở nhân càng theo đuổi tự nhiên.
Kiếm Thánh mở miệng nói:
-Lúc trước đã có người hội báo qua, thành chủ họ Cảnh?
-Đúng vậy, gọi là Cảnh Tố Nguyên.
-Vậy không sai, lâm viên lớn nhất Sở Quốc không ở Sở đô mà ở Cảnh thị.
Cảnh thị Sở Quốc không nuôi dưỡng tư binh, được xưng là văn mạch Sở Quốc.
Cũng bởi nguyên nhân này đại bộ phận tâm tư của Cảnh thị, kỳ thật đều nằm trên ba phương diện ưu nhã, làm thế nào càng ưu nhã cùng với như thế nào ưu nhã nhất.
Cảnh Tố Nguyên là thành chủ Kinh thành, vì hưởng thụ, thành chủ còn cố ý dựa vào thẩm mỹ của Cảnh thị sửa lại một chút, cũng rất bình thường.
Các lão gia quý tộc phải ăn ngon uống tốt tâm tình tốt, mới có thể có tâm tình đi thăm bá tánh một chút, lại viết thơ, hoàn toàn vất vả.
Đương nhiên, làm kẻ xâm lược Trịnh Phàm, không tư cách này đi phê phán cái này phê phán cái kia.
Tuy hắn xuất thân từ bá tánh Hổ Đầu thành, nhưng mông đã sớm ngồi về phía giới quyền quý.
Lúc này, Tứ Nương đã đi tới, cười nói:
-Chủ thượng, nô gia đã bắt được một tay bắt bếp, tay nghề không tồi, nguyên liệu nấu ăn đã chuẩn bị tốt, tùy thời có thể làm.
Trịnh bá gia gật gật đầu, chỉ chỉ nơi này, nói:
-Nơi này đi, đặt cái bàn.
Dụng cụ đều có sẵn, nhóm thân vệ lập tức chuyển một cái bàn tròn, ba cái ghế đến.
Dụng cụ pha trà cũng là đồ tốt.
Trịnh bá gia ngồi xuống trước, đồng thời ý bảo Kiếm Thánh cùng nhau ngồi.
Kiếm Thánh không khách khí, ngồi xuống.
Tứ Nương rót hai ly trà, đặt ở trước mặt Trịnh bá gia và Kiếm Thánh.
Kiếm Thánh cúi đầu uống một ngụm, hơi hơi gật đầu, nói:
-Trà ngon.
Trịnh bá gia nhấp nhấp môi, buông xuống, nói:
-So với trà thơm đại trạch, vẫn kém một chút.
Bởi hắn chỉ khắc sâu ấn tượng đối với trà thơm đại trạch.
Kiếm Thánh cười cười, không nói.
Trịnh bá gia quay đầu nhìn về phía Tứ Nương, nói:
-Làm cái bếp ngoài trời, đề tên đầu bếp kia nấu ăn, chúng ta nhìn.
-Vâng, chủ thượng.
Rất nhanh, bên kia bắt đầu bắc bếp, vợ chồng đầu bếp kia đều nơm nớp lo sợ, đồng thời quỳ xuống trước mặt Trịnh bá gia.
-Tên gọi là gì?
Trịnh bá gia hỏi.
-Bẩm quý nhân, tiểu nhân gọi là Ngưu Đông Quan.
-Ngưu Đông Quan, nấu ăn đi, Bổn Bá đói bụng.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long