Đây cũng là lý do hai đại quân đánh nhau, không ai dám ngây ngốc đem pháo hôi binh đặt giữa để tiêu hao.
Bởi một khi phía trước nhanh chóng băng rồi, rất dễ dàng kéo theo hậu quân và trung quân theo phản ứng dây truyền tan vỡ, ngay cả tướng lãnh ưu tú cũng không cách nào xoay chuyển tình thế.
Sau khi đánh tan nhánh Sở quân này, Lương Trình và Kim Thuật Khả lại chia quân hướng về phía bắc.
Mục đích chính là thừa dịp cái này, thừa dịp Sở nhân hoảng hốt hai mắt bôi đen, tranh thủ bồi thêm vài nhát, đảo loạn lên!
Chỉ tiếc, không có kỵ binh.
Nếu lần này Trịnh bá gia mang theo hai vạn kỵ binh đến đây. . .
Ha ha, Trịnh bá gia thật dám tự mình dẫn theo hai vạn Thiết kỵ quét tước Thượng Cốc quận này một vòng.
Tin tức đại thắng truyền đến, tình thế mặt bắc rất tốt, điều này mang ý nghĩa, mọi người không cần lo lắng Sở nhân phản công, vô luận hai phương phương hướng bắc nam, Sở nhân muốn tổ chức ra lực lượng phản công cần thời gian nhất định.
Bởi vậy, chư vị tướng công đồng loạt hướng Trịnh bá gia hành lễ nói:
-Chúc mừng Bá gia lại đại thắng!
-Chúc mừng Bá gia lại đại thắng!
Đám thân vệ và giáp sĩ xung quanh đều giơ binh khí trong tay lên, hô to:
-Hầu gia uy vũ!
-Bá gia uy vũ!
Tên nói nhầm, lập tức sửa lại:
-Hầu gia uy vũ!
Dưới bầu không khí náo động này, Trịnh bá gia đặt bát xuống, chậm rãi nói:
-Thêm chén canh!
. . .
Sở nhân đang bày ra trận hình “Cường trước nhược sau” hoặc gọi là “Cứng trước mềm sau”.
Bản thân thần binh trời giáng từ bến tàu Kinh thành lên bờ, Lương Trình và Kim Thuật Khả này mang theo binh sĩ, hơn nữa còn mặc giáp trụ Sở nhân.
Một trận chiến đánh tan viện quân Sở nhân này, rất ngoài ý muốn sao?
Trịnh bá gia thiệt tình không cảm thấy cái này có gì vui sướng, cái này rất bình thường, không phải sao?
Lần này hắn mang đến, đều là tinh binh trong tinh binh, tinh binh cường tướng, đánh ra chiến tích này, không phải bình thường sao?
Không đánh thắng hẳn mới khiếp sợ.
Cho nên, Trịnh bá gia không phải giả thâm trầm, mà thật sự không để bụng.
Chỉ là, khi cầm bát thứ hai kia lên, thấy ánh mắt một đám tướng lĩnh xung quanh mang vẻ kính nể nồng đậm, nồng đậm như muốn hóa thành giọt nước tràn ra.
Lúc này Trịnh bá gia mới ý thức được, lúc trước hắn tự nhiên và gọi thêm canh, thật sự quá cool ngầu trong mắt bọn họ.
Cười khẽ lắc đầu, lúc này, hắn mới ý thức được, trước kia Tĩnh Nam Vương, người ta kỳ thật thật sự không phải giả vờ.
Người ta hẳn giống hắn, cảm thấy đây là một chuyện rất bình thường, cho nên làm ra một loại phản ứng cũng hết sức bình thường.
Bởi suy nghĩ bất đồng, cho nên cho ngươi một loại cảm giác ngưỡng mộ cao như núi.
Cái này kỳ thật hoàn toàn không quan hệ gì với động tác, biểu tình của con người.
Xét đến cùng vẫn phải xem thân phận.
Mà hai chữ “Thân phận” này, bao gồm rất nhiều, nhưng có thể chia làm ba bộ phận.
Quá khứ, hiện tại và tương lai.
Sử dụng trên người Trịnh bá gia chính là chiến tích quá khứ, địa vị hiện tại, và phát triển trong tương lai.
Canh cá được Tứ Nương mang đến.
Trịnh bá gia nhận canh cá, nhìn rau thơm lơ lửng trên mặt nồi, nhẹ nhàng thổi thổi, nhấp một ngụm nho nhỏ, nói:
-Không phải Bổn Bá có ý gì khác, ý Bổn Bá là, chúng ta khổ lâu như vậy, huynh đệ bị đè ép trong khoang thuyền, mới có thể đặt chân đến đây. Cục diện trước mắt xác thật rất tốt, nhưng cục diện này hẳn nên như vậy, nếu không, mấy ngày nay gian khổ, chẳng phải ăn không trả tiền?
Có vài lời Trịnh bá gia không tiện tiếp tục nói.
Không chỉ bọn họ chịu khổ, những dân phu phụ binh bị trưng tập lên sửa công trình trị thủy, những bá tánh bởi đê vỡ trôi giạt đi khắp nơi, bọn họ khổ, chẳng lẽ đều vô ích?
Đương nhiên, nếu cho bọn hắn cơ hội lựa chọn đi, bọn họ khẳng định sẽ không nguyện ý, nhưng ai bảo bọn họ không có cơ hội lựa chọn đây?
Trịnh bá gia thả chén canh xuống, tiếp tục nói:
-Cục diện vừa mới mở ra, kế tiếp mới đến đến thời điểm quan trọng quyết định. Tòa Kinh thành này, lúc trước khi Bổn Bá vào thành, từng bước một đi vào, tinh tế nhìn qua, tin tưởng các ngươi cũng đã nhìn qua. Thành này, thoạt nhìn không dễ thủ!
Không dễ thủ, chứng tỏ không có biện pháp thủ.
Kinh thành có tường thành, nhưng tường thành đã sớm hỏng hóc, tức cười nhất chính là, lúc trước dã nhân vì cướp bóc nhanh chóng vận chuyển trở về cánh đồng tuyết, không tiếc làm ra việc làm hỏng cửa thành Tuyết Hải Quan kia, mà một màn tương tự lại xuất hiện nơi này.
Mặt nam tường thành rất có một loại cảm giác dân dụng kết hợp với quân dụng.
Một bởi khuếch trương thành trì, hai bởi nửa năm qua, mỗi ngày đều có hàng loạt quân nhu lương thảo cần vận chuyển qua nơi này, vì tiện lợi cho nên Sở nhân hẳn chủ động xây dựng thêm nhà kho trong thành, đồng thời còn cố ý mở mấy cái cửa.
Đúng vậy, mở thêm mấy cái cửa thành.
Đây là điểm ưu tú của Sở nhân hơn dã nhân.
Dã nhân chỉ biết phá, cho nên dã man.
Sau khi Sở nhân phá, còn biết sửa thành cửa.
Nhưng hai cánh cửa này có dùng cái rắm.
Lúc trước hắn công phá Tây Sơn bảo thế nào?
Hiện tại thì ngược, thành này không chỉ có một cái cửa mà có thật nhiều cái cửa.
Vào lúc này ngược lại muốn tu sửa lại tường thành gần như không có khả năng, lúc trước hắn có thể tu bổ tường thành Tuyết Hải Quan, một bởi dã nhân tới không nhanh, cho hắn đủ thời gian, nhưng rất hiển nhiên, hành động hắn công phá Kinh thành, tương đương vào lúc nào bóp “Ti” Đại Sở.
Sở nhân tuyệt đối sẽ không cho hắn đủ thời gian thành thơi tu sửa gia cố tường thành.
Thứ hai, lúc trước ở Tuyết Hải Quan, còn có một đám nô lệ Tấn nhân mà dã nhân chưa kịp vận chuyển về cánh đồng tuyết, nhưng trước mắt người nơi này đều bị giết chết hoặc đã chạy tán loạn.
Đương nhiên, những người này, cũng không có khả năng thật sự cố ý bắt sống tới đây làm việc cực nhọc, Sở nhân rất nhanh sẽ đánh tới, để những người này làm việc cực nhọc.
Đây là. . . Đầu óc bị nước vào.
Trịnh bá gia híp híp mắt.
Ngay sau đó, lại tiếp tục mở miệng nói:
-Huynh đệ Mật điệp tư đã làm rất tốt, hiện trạng Kinh thành tự nhiên như vậy, cũng không trách bọn họ, cũng trách không được bất luận kẻ nào, rốt cuộc, nếu Kinh thành thật sự “Phòng thủ kiên cố”, chúng ta không nói được sẽ không đánh vào được, tính thật sự đánh hạ, cũng không nhẹ nhàng như hiện tại. Cho nên, Bổn Bá cho rằng, rốt cuộc thủ hay không thủ Kinh thành cần thương thảo lại.
Điền Vô Kính không phải thần, kế hoạch tác chiến cũng không có khả năng thật sự chuẩn 100%.
Nhưng cũng may Trịnh bá gia trong hệ thống quân đội Đại Yến đã có “Quyền lên tiếng” thay Tĩnh Nam Vương, những tướng lãnh khác tất nhiên sẽ không dám vi phạm quân lệnh Tĩnh Nam Vương định ra, nhưng Trịnh bá gia lại có “Quyền giải thích”.
-Bá gia, ngài phân phó đi, chúng ta dựa theo ngài phân phó làm viêc.
Cung Vọng nói.
Nhánh binh mã tuy bị chắp vá bởi nhiều quân đội, nhưng tán mà không loạn, bởi từ đầu đến cuối, Trịnh bá gia vẫn có thể chỉ huy toàn quân.
-Trước như vậy đi, Tứ Nương, để Tam Nhi mang theo người đi bờ bên kia xem xét tình huống.
-Vâng, chủ thượng.
-Cung Vọng.
-Có mạt tướng.
-Bổn Bá ra lệnh ngươi mang theo binh sĩ, đem những thứ có thể ăn trong thành, hoàn toàn tiêu hủy, không để lại bất cứ thứ gì cho Sở nhân.
-Mạt tướng tuân lệnh.
Một vạn đầu heo, muốn chém sạch cũng phí không ít công phu.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long