Lượng quân nhu lương thảo trong Kinh thành này, muốn tiêu hủy hoàn toàn là một chuyện không đơn giản, đến nỗi giáp trụ, hoàn toàn có thể lấy dùng.
-Công Tôn Chí.
-Có mạt tướng.
-Bổn Bá lệnh ngươi hợp tác với Nguyễn Tam, sửa sang lại những con thuyền chúng ta đoạt được lại, bắt thêm một ít nguồi chèo thuyền tới đây, hỏi tình huống thủy lộ một chút.
-Mạt tướng tuân lệnh.
Trịnh bá gia lại nhìn về phía Cẩu Mạc Ly đứng bên kia, nói:
- Đệ nhất trấn ra khỏi thành, tiếp ứng Lương Trình và Kim Thuật Khả.
-Thuộc hạ tuân lệnh.
Trịnh bá gia đứng lên.
Ánh mắt đảo qua tất cả các tướng lãnh nơi này, nghiêm túc nói:
-Chư vị, chiến hay thủ hay rời đi, Bổn Bá còn phải chờ sau hai ngày nữa Sở nhân cho Bổn Bá một đáp án chính xác, nhưng có thể xác định chắc chắn, không có lựa chọn “Lui” này.
Mặt bắc chúng ta có mấy chục vạn đại quân tinh nhuệ Sở quân ngăn cản, đường song chúng ta đến, hiện tại nói không chừng đã có Thủy sư Sở Quốc xuất hiện.
Chúng ta kỳ thật đã không có đường lui.
Có điều, cái này cũng khá tốt.
-Bởi chúng ta vì thắng mà đến!
-Vạn thắng!
-Vạn thắng!
. . .
Một hồi hội ý trên bàn ăn kết thúc, những chủ tướng dẫn binh mã lần thứ hai điều động làm nhiệm vụ.
Mà Trịnh bá gia, vào lúc này tiến đến thẩm vấn thành chủ đại nhân.
Thành chủ đại nhân rất kiên cường, bị trói quỳ trên mặt đất, vẫn cứng cổ như cũ.
Nhưng có thể nhận ra, ánh mắt hắn không phải thaatyc hết không sờn, mà không ngừng trộm liếc mắt biểu tình của Trịnh bá gia, ngược lại thân hình còn run nhè nhẹ.
Một quan văn, có thể làm được một bước này, đã xem như không tồi.
Trịnh bá gia cơ hồ có thể kết luận, dùng tiểu hình hoặc lời đe dọa nhẹ, vị thành chủ đại nhân này phản bội, gần như là chuyện như ván đóng thuyền.
Nhưng Trịnh bá gia cố tình làm lơ hắn, ngó lơ biểu hiện “Trung thành với Đại Sở” của hắn.
Bởi bản thân Trịnh bá gia muốn thả hắn đi, nói không chừng còn nhờ người ta “Gửi thư” hộ.
Quan trọng nhất chính là, thứ này xác thật không có khả năng này.
Nếu đây là Sở nhân có năng lực, không thể chiêu hàng mà nói, Trịnh bá gia sớm một đao giải quyết rồi.
Nhưng vị Cảnh Tố Nguyên này, Trịnh bá gia muốn “Phóng sinh” hắn.
Để hắn chỗ này, mỗi ngày nơi đây phải tốn thêm một bát cơm, ném về chỗ Sở nhân, nói không chừng còn bởi việc “Thà chết chứ không chịu khuất phục” mà được tán dương, chẳng sợ, hắn để mất Kinh thành.
Đại bộ phận ánh mắt Trịnh bá gia lại dừng trên người đứa con riêng kia.
Người kia mặt trái xoan, khóe mắt mị mị.
Trịnh bá gia vẫy vẫy tay, để thân vệ mang Cảnh Tố Nguyên về tạm giam.
Kế tiếp dưới Tứ Nương an bài, để xác suất Cảnh Tố Nguyên trốn rất lớn, đương nhiên, nếu tên kia không biết cố gắng, vẫn như là bùn nhão trét không lên tường.
Vậy chỉ có thể để Yến nhân giả làm nghĩa sĩ Sở nhân đến cướp ngục.
-Ngươi tên gì?
Trịnh bá gia hỏi.
-Bẩm Bá gia, nô tài họ Triệu, gọi là Triệu ỳ.
Khi trả lời, ánh mắt Triệu Kỳ vô cùng ai oán liếc qua, trong ánh mắt tràn đầy nhu mị.
-Nghe nói ngươi là con riêng, nhà ai?
-Bá gia, nô tài không biết, nếu không, nửa đời trước, nô tài đâu khổ như vậy?
Nói xong, hắn bắt đầu rớt nước mắt.
-Ai, đáng thương.
Trịnh bá gia cảm khái nói:
-Còn không phải sao, Bá gia, nô tài là người không nơi nương tựa, sống trên đời này đúng là không dễ.
-Đúng vậy.
Trịnh bá gia gật gật đầu.
-Xin Bá gia, xin Bá gia, giúp đỡ, ô ô ô. . .
-Được, ta giúp ngươi.
-Bá gia thật sự tốt, nô nhất định. . .
-Nếu sống mệt như vậy, vậy ta giúp ngươi chết đi.
“. . .” Triệu Kỳ.
Trịnh bá gia nói:
-Làm thịt đi.
Đầu ngón tay Tứ Nương có kim chỉ vờn quanh, nói:
-Chủ thượng, không cần dùng hình?
Trên đời này đúng là không có mấy người có thể vượt qua Tứ Nương dụng hình.
-Không cần uổng phí công phu.
Triệu Kỳ nghe đoạn hội thoại này, lập tức hô:
-Bá gia, nguyên bản ta hẳn họ Khuất!
Trịnh bá gia có chút ngoài ý muốn quay đầu nhìn về phía Triệu Kỳ, nói:
-Thật?
-Thật sự, Bá gia không tin có thể bắt Cảnh Tố Nguyên về, hắn kỳ thật cũng biết.
-Sớm nói không phải tốt sao, ta và Khuất thị, quan hệ rất tốt.
Triệu Kỳ cười khổ nói:
-Bá gia, ngài không cần trêu đùa người ta, ai không biết Khuất Thiên Nam chết trong tay ngài, vợ sắp cưới của Khuất Bồi Lạc là công chúa, hiện tại cũng ở chỗ ngài.
Thù thật sự trên đời này, không ngoài là “Quốc thù” và “Gia hận”.
Rất bất hạnh chính là, hai điểm này, Trịnh bá gia đều đủ với Khuất thị.
-Ngươi hận Khuất thị?
-Không hận.
Triệu Kỳ lắc đầu:
-Tuy người Khuất thị cho rằng ta là nỗi xấu hổ của họ, nhưng ta xác thật chiếm không ít chỗ tốt của Khuất thị, nếu ta chỉ là một người vô danh bình thường, ta đại khái đã sớm bị bán vào thanh lâu.
Nữ nhân lớn lên xinh đẹp, là hồng nhan họa thủy.
Nam nhân lớn lên quá đẹp, kỳ thật cũng là một loại tội.
Trịnh bá gia cười nói:
-Vị kia?
Khi Yến quân bắt được Cảnh Tố Nguyên và Triệu Kỳ, bọn họ trốn dưới giếng, hiển nhiên hai người này bên nhau khi trước, khi bị bắt, quần áo Triệu Kỳ còn bị rách.
Triệu Kỳ trả lời:
-Đó là ta muốn.
-A.
Cái này xác thật cá tính.
Trịnh bá gia lại nhìn về phía Tứ Nương, nói:
-Chôn đi.
-Bá gia, ta có quân tình muốn báo, lúc trước ta ngồi lên thuyền từ Điều giang nhập Vị hà, mang theo gánh hát đến Kinh thành này.
-Thứ nhất thời gian ta rất gấp, ta không có thời gian phán đoán quân tình này rốt cuộc đúng hay không. Thứ hai, phương diện quân tình này, bản thân ta sẽ phái người đi điều tra, ta vẫn tin tưởng bọn họ hơn một chút.
Triệu Kỳ không muốn chết, người lớn lên đẹp đẽ, hắn đều không muốn chết sớm, bởi bọn họ thường thường so với tuyệt đại bộ phận người thường trên đời này, sớm dễ dàng nhấm nháp và hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp.
-Bá gia, quý quân ngồi trên thuyền đến, hẳn không mang chiến mã đi? Không có chiến mã, Thiết kỵ Đại Yến còn có thể rong ruổi lên sao? Từ Kinh thành đi dọc theo Vị hà về hướng đông tám mươi dặm, có một trại nuôi ngựa của Sở nhân, nơi đó nuôi dưỡng chiến mã cho Sở nhân.
Triệu Kỳ dừng một chút, bình tĩnh nói tiếp:
-Trước đây ta ở Điều giang, từng ngủ với một vị công tử Bạch gia, hắn từng nói với ta, mấy ngày nữa hắn phải đến Thượng Cốc quận nuôi ngựa, nơi đó đã tập kết chiến mã từ vài trại nuôi ngựa khác đến.
Chiến mã chính là một loại tài nguyên chiến lược.
Càn Quốc và Sở Quốc, đều không thích hợp nuôi ngựa.
Yến địa có hoang mạc, Tấn Quốc có cánh đồng tuyết, đều là nơi thừa thãi chiến mã.
Yến Tấn hai nơi từ tám trăm năm trước, đều khắc sâu nhận thức không đủ kỵ binh, không cách nào giải quyết đối thủ.
Cho nên, mới có Thiết kỵ Đại Yến ra đời và phát triển, mới có thời kỳ huy hoàng của kỵ sĩ Tam Tấn.
So sánh mà nói, chiến mã Sở Quốc tốt hơn chiến mã Càn Quốc.
Quý tộc Sở Quốc khi bạo tư binh, có thể nói tận hết sức lực, cho nên, cực kỳ tích cực nuôi ngựa, tuy không thể điều động nhiều kỵ binh như Cấm quân Hoàng tộc Sở Quốc, nhưng nếu có thể tập trung tất cả kỵ binh trong tay quý tộc Sở Quốc, ít nhất trên số lượng, hoàn toàn có thể quyết đấu trên đại quy mô với Thiết kỵ Đại Yến.
Đương nhiên, đây chỉ là trên số lượng.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long