Mà Càn Quốc, kỳ thật từ Tam Biên mãi cho đến Trừ quận Càn Quốc, vùng đất bằng phẳng, cũng thích hợp nuôi ngựa, trong cảnh nội Càn Quốc còn có Bắc Khương bộ tộc hoạt động, mà Bắc Khương bộ tộc tương truyền gần với Man tộc, cũng am hiểu nuôi ngựa.
Bản thân Càn nhân cũng từng tích cực nuôi ngựa, vì thế đầu tư một lượng lớn thuế ruộng vào, nhưng chậm rãi, nguyên bản trại nuôi ngựa thuộc về triều đình, ngựa bắt đầu ít đi, dê bắt đầu nhiều lên, địa phương nuôi ngựa bắt đầu biến thành chỗ nuôi dê, cung cấp cho giới quyền quý Thượng Kinh hưởng dụng.
Càn nhân không đủ kỵ binh, nguyên nhân rất lớn bởi trăm năm trước khi Thái Tông Hoàng Đế Càn Quốc bắc phạt, đại quân có không ít kỵ binh, hiện tại thì ngược lại.
Nếu Yến Hoàng có được không phải Đại Yến, mà có được Càn Quốc dồi dào, khả năng Bệ Hạ nằm mơ đều có thể cười tỉnh đi?
Cái này cũng là nguyên nhân Yến Hoàng vẫn luôn khát vọng công Càn Quốc, không thể cho bọn hắn cơ hội, nếu để bọn họ thật sự thức tỉnh, thứ này có thể bộc phát ra tiềm lực chiến tranh, có thể nói vô cùng đáng sợ.
-Trại nuôi ngựa. . . Chiến mã. . .
Trịnh bá gia, động tâm.
Hắn không cầu có thể cướp được nhiều chiến mã, chỉ cần vài ngàn cũng đủ dùng rồi, thậm chí có thể thay đổi toàn bộ đại cục.
Trước mắt tòa Kinh thành này thật sự không dễ thủ, nhưng lại không thể không màng.
Những binh sĩ dưới trướng hắn đều là kỵ binh tinh nhuệ nhất, sau khi bọn họ có chiến mã, bọn họ có thể phát huy chiến lực mạnh nhất.
Đến lúc đó, Lương Trình có thể chỉ huy mấy ngàn kỵ này tiến hành tập kích quấy rối Thượng Cốc quận.
Bản thân có thể mang theo chủ lực, ngồi thuyền, theo Vị hà, đi đến Điều giang, để bá tính và nhóm quyền quý Sở đô biết cái gì gọi là lãng mãn thuộc về Yến nhân!
Khi ở Tuyết Hải Quan, Hùng Lệ Tinh từng nói qua với Trịnh bá gia, nàng vẫn hơi. . . Nhớ nhà.
Trịnh bá gia là một người chồng tốt, chỉ cần điều kiện cho phép, hắn nguyện ý giúp vợ hắn về thăm quê.
Triệu Kỳ cắn chặt răng.
Khi hắn cắn răng, theo bản năng còn dùng đầu lưỡi linh hoạt liếm hàm răng trắng tinh kia, mở miệng nói:
-Bá gia, ta có thể mang theo gánh hát lừa qua hệ thống phòng ngự của trại nuôi ngựa, mà vị công tử kia ở trại nuôi ngựa, địa vị không thấp, hắn hẳn vẫn còn thèm muốn mùi vị thân thể ta.
Lời này để người nghe cảm giác hơi quái quái.
Nếu là một nữ nhân xinh đẹp đứng trước mặt ngươi, dùng mỹ nhân kế, Trịnh bá gia sẽ không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng cố tình, trước mắt lại là nam nhân!
-Khi Bổn Bá lên bờ, nhóm gánh hát kia của ngươi đã bị giết chết hết rồi.
Nghe được tin tức này, Triệu Kỳ không để bụng, rất tùy ý nói:
-Vậy càng tốt, Bá gia chỉ cần để Yến quân đổi quần áo, theo ta đi vào, trực trực tiếp nội ứng ngoại hợp, tận khả năng bắt lấy chuồng ngựa kia.
-Ngươi, muốn cái gì?
-Mạng sống.
Trịnh bá gia lắc đầu, nói:
-Không thật.
Triệu Kỳ bụm mặt, có chút bất đắc dĩ lắc đầu, nói:
-Nói muốn báo thù, có phải quá khuôn mẫu cũ hay không? Nhưng ta, thật sự không hận Khuất thị.
Nói chung, con riêng sẽ gặp bất công rất lớn, cuộc sống của mẫu thân cũng rất gian nan theo.
-Mẫu thân ngươi họ gì?
Trịnh bá gia đột nhiên hỏi ra vấn đề này.
Triệu Kỳ liếm liếm môi, đáp:
-Cũng họ Khuất.
. . .
-Thú vị.
Cha mẹ đều họ Khuất.
Đương nhiên, cái này kỳ thật cũng không tính cái gì, đời sau phu thê cùng họ, cũng rất thường thấy, hài tử còn không cần ầm ĩ rốt cuộc muốn theo họ ai.
Nhưng, nói thế nào đây, bản thân Diêu Tử Chiêm vô cùng phong lưu, khi du lịch các quốc gia đều để lại câu chuyện tình yêu, có thể nói là cởi đai lưng thoải mái xong rồi chạy, chạy xa xa mới viết thơ, người ngoài nhìn vào nói là tiêu sái lãng mạn, nhưng trên thực tế, đây là lão già không biết xấu hổ.
Nhưng loại người này từng viết, nơi đại môn đại hộ, kỳ thật là nơi dơ bẩn nhất, bẩn khiến người ta không dám đặt chân, ác làm nhân tâm gan phát run, xú đến làm người ta khó có thể tự ức.
Cho nên, không phải do Trịnh bá gia không muốn liên tưởng đến hướng suy nghĩ kia.
Triệu Kỳ mở miệng nói:
-Thật đúng là lần đầu tiên, có người hỏi mẫu thân ta họ gì.
Ngay sau đó, Triệu Kỳ lại nói:
-Bởi người ngoài đều hiểu được, ta là con riêng Khuất thị, cái này đã đủ để ta lăn lộn rồi. Bá gia, chú ý của ngài làm ta hơi kinh ngạc.
-Muốn nói không?
-Bá gia muốn biết, sao ta không dám nói?
-Không giống, lúc trước ngươi là tù binh, ta là chủ. Hiện tại chuyện này nói xong rồi, ngươi là. . .
-Bằng hữu?
Trong mắt Triệu Kỳ bắt đầu tỏa sáng.
-Nếu ngươi nguyện ý, ta có thể nghe.
-Nói thế nào đây, mẫu thân ta so với Khuất Bồi Lạc ngài quen, cao hơn, mà ta, nếu ta có thể tiến vào gia phả Khuất thị, cũng cao hơn đồng lứa so với Khuất Bồi Lạc.
-Nga!!!
-Bá gia cảm thấy như thế nào?
-Rất thú vị.
-Nô cũng cảm thấy như vậy.
Trịnh bá gia hỏi:
-Ngươi muốn sống?
-Nô muốn sống tốt.
Triệu Kỳ trả lời.
-Bắt lấy trại nuôi ngựa, Bổn Bá, hứa ngươi một cái tiền đồ.
-Có thể đổi lấy bao nhiêu mỹ nam?
Trịnh bá gia nghiêm giọng:
-Bổn Bá không thích cái giọng này, nếu ngươi không muốn ngày nào đó tâm tình Bổn Bá không tốt chém ngươi, về sau trước mặt Bổn Bá, để bản thân trở nên bình thường một chút.
Triệu Kỳ quỳ sát xuống dưới:
-Tiểu nhân hiểu rồi.
. . .
Lương Trình và Kim Thuật Khả suất quân đã trở lại, một trận chiến này, tính thành công, bản thân tổn thương cực ít, nhưng vẫn bị giới hạn bởi không có chiến mã, để không cách nào thêm một bước “Cuốn chiếu” đối thủ.
Ngược lại không thể tiếp tục thâm nhập về phía bắc, nếu không Sở nhân có thể phản công ngược lại.
Binh sĩ có thể nghỉ ngơi, tướng quân không được nghỉ ngơi.
Sau nửa đêm Trịnh bá gia mới ngủ trong chốc lát, nghe nói đám người Lương Trình trở về, lập tức gọi bọn họ tới đây.
Cùng tới còn có Cẩu Mạc Ly phụ trách tiếp ứng.
Nếu người mù ở đây, tác dụng của Cẩu Mạc Ly chỉ là râu ria.
Nhưng hiện tại người mù ở Tuyết Hải Quan phụ trách công việc, năng lực chiến lược của Cẩu Mạc Ly lại hiện ra.
Rốt cuộc hắn từng là Dã Nhân Vương lãnh đạo dã nhân nổi lên sóng gió, những kiến nghị và cách nhìn của hắn, không ai dám ngó lơ.
Vị nghĩa sĩ Hà Xuân Lai “Phản yến phục tấn” này, hiện tại đã hoàn toàn trở thành trợ lý sinh hoạt cho Trịnh bá gia, hiện tại hắn đang cùng Ngưu Đông Quan chuẩn bị bữa ăn khuya cho Trịnh bá gia.
Nguyên bản có thể ăn trong thành, nhưng trong thành đang đốt lương thảo, khói bụi nổi lên khắp nơi, thật sự làm người ta khó chịu, cho nên có thể có thể đóng chặt cửa ngồi trong phòng.
-Cục diện chính là vậy, Bổn Bá muốn nói ý nghĩ của bản thân.
Trịnh bá gia ăn một miếng mỳ, đặt cái muỗng trong bát, nói:
-Ta nghĩ như vậy, Kinh thành thủ không được, ta lại cần thiết bóp chết vị trí này, không thể để liên hệ giữa Thượng Cốc quận và phần còn lại thông suốt. Chúng ta cần chỉ là cái này, còn phương pháp giải quyết có rất nhiều. . . Tỷ như, chuồng ngựa kia!
Trịnh bá gia nhìn về phía A Trình.
-Nếu có thể bắt được trại ngựa, võ trang cho mấy ngàn kỵ binh, A Trình, ngươi có nắm chắc dùng mấy ngàn kỵ binh tiếp tục kiểm soát khu vực này không?
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long