Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1312: TRÙ NGHỆ TỐT

Mấy ngàn kỵ binh, nói thiếu, không tính thiếu, nhưng nói nhiều, thật không tính nhiều, mấu chốt xem ngươi dùng như thế nào.

Nếu đâm vào quân trận đối phương, vậy mấy ngàn kỵ binh chỉ làm được một cú, đâm không phá được trận địa của địch, bản thân đại khái sẽ bị lõm vào.

Nhưng nếu có thể giống như Kim Thuật Khả lúc trước ở ngoài Đông Sơn bảo bỗng nhiên giết ra, nhất cử điên đảo chiến cuộc, hiệu quả kia, có thể to lắm đi.

Lương Trình tất nhiên có thể hiểu được ý tưởng của Trịnh bá gia, cho nên nói thẳng:

-Chủ thượng, lần này chúng ta thu được không ít thuyền trên bến tàu, nếu kế tiếp đánh lén trại nuôi ngựa thuận lợi, lại cấp thuộc hạ một ít thuyền, thuộc hạ có thể có tự tin ở lại chơi mấy vòng với Sở nhân. Mặt khác, chủ thượng suất chủ lực đi về phía nam, kế tiếp binh mã Sở nhân đại khái không dám tiếp tục lên Thượng Cốc quận, cái này coi như giảm áp lực cực lớn cho thuộc hạ.

Nếu Trịnh bá gia suất chủ lực đi về phía nam, có thể trực tiếp uy hiếp đến Sở đô.

Lúc trước Yến Hoàng có thể tự tin viết cho Man Vương nói:

-Nếu ngươi dám xuất binh, Đại Yến ta liều mạng không cần Yến Kinh, tập trung toàn bộ lực lượng đánh thẳng vào hoang mạc, lao thẳng đến Vương Đình ngươi!

Nhiếp Chính Vương đại khái, cũng dám nói như vậy, bởi từ việc mắt thấy tai nghe và trực tiếp tiếp xúc có thể tổng kết ra.

Vị Nhiếp Chính Vương này thật sự không phải vật phàm.

Nhưng nói gì thì nói, ngươi dùng phương thức xốc cái bàn uy hiếp người khác, cũng phải nhìn xem bản thân có năng lực này không đã!

Yến Hoàng càn khôn độc đoán, sau khi ngựa đạp môn phiệt, trên triều đình căn bản không có tiềng nói chống lại hắn.

Quân quyền Đại Yến, một bộ phận trong tay triều đình, mặt khác, tất cả đều trong tay Hầu gia, mà hai vị Hầu gia này, một người là Trấn Bắc Hầu chấn nhiếp Man tộc, một người là Tĩnh Nam Hầu tự diệt gia môn.

Yến Hoàng muốn nổi điên, Đại Yến tất nhiên có hội có thuyền cùng điên lên, cái bàn này, thật sự có thể ném đi!

Cho nên, Man Vương túng, một lần tam quốc đại chiến kia, từ đầu đến cuối, Man tộc không dám động binh, thậm chí còn chủ động tặng hai bộ tộc Man nhân không quản lý được cho Yến Quốc.

Mà Sở Quốc?

Nếu Nhiếp Chính Vương kêu lên, không cần lo cho Sở đô, không cần lo cho người trong nhà, toàn tuyến bắc phạt!

Đầu tiên, Sở đô có thể mặc kệ, nhưng đất phong của đại quý tộc, họ có thể mặc kệ sao?

Trời biết sau khi nhánh Yến quân này đi vào Sở đô, phát hiện tường thành cao ngất, không công phá được, có thể đổi sang địa phương khác?

Nhiếp Chính Vương có thể “Đạo đức tốt”, nhưng các quý tộc phía dưới, chưa chắc không thèm để ý gia môn.

Đồng thời, quan trọng nhất chính là, Yến Quốc quốc nổi điên, diệt Man tộc, không có khả năng, nhưng tóm đánh Vương Đình ngươi, trực tiếp ăn luôn nhánh kỵ binh Vương Đình ngươi, đánh đuổi ngươi chạy vài vòng trên hoang mạc, không thành vấn đề.

Đối với Man Vương mà nói, từ đây về sau, Vương Đình tính còn tồn tại, chỉ sợ sẽ biến thành một bộ tộc bình thường trên hoang mạc.

Mà Sở Quốc?

Toàn tuyến bắc phạt, nghe rất mạnh, nhưng Sở Quốc dám làm vậy?

Ngoài Trấn Nam quan, mấy chục vạn Thiết kỵ Tĩnh Nam Vương đang chờ ngoài kia, nếu thật sự dám ra ngoài bắc phạt, còn nhất thiết phải chế tạo nhiều mai rùa như vậy sao?

Cuối cùng, nói đến cùng, Trịnh bá gia dám nhẹ nhàng như vậy.

Mang những tướng lãnh và binh sĩ thâm nhập hậu địch còn cảm giác tốt đẹp như vậy, thật sự không phải bọn họ không ý thức được nguy cơ.

Mà bởi bọn họ tin tưởng vào quốc lực, ít nhất, trên mặt chiến tranh, Yến quân chiếm ưu thế chủ động tuyệt đối.

Tiểu quỷ cuồng hay không cuồng, Diêm Vương phải xem rốt cuộc tên kia đứng sau lưng ai?

Phải biết rằng, chủ lực Trịnh bá gia nam hạ, nhưng Trấn Nam quan chỗ đó, còn mấy chục vạn tinh nhuệ Sở Quốc.

Nhưng Lương Trình vẫn tự tin như cũ dùng mấy ngàn kỵ và một ít chiến thuyền kéo phạm vi chiến trường ra để đánh du kích, dám cam đoan có thể bóp chặt tuyến hậu cần của Sở nhân.

Nguyên nhân căn bản ở chỗ, mặt bắc bên kia vẫn có Tĩnh Nam Vương tự mình nhìn.

Cẩu Mạc Ly cười, sau đó che miệng, sau đó che kín mắt.

Trong lúc nhất thời, cảm xúc hắn có một chút mất khống chế, sau khi buông tay, hốc mắt hơi phiềm hồng.

Cái này không phải hắn cố ý, hắn không ngụy trang, bởi ở chỗ này, không cần ngụy trang gì, ngược lại hắn cũng rõ, Trịnh bá gia và nhóm thủ hạ được xưng là “Tiên sinh” kia, càng thích “Chân thật”.

Cẩu Mạc Ly nghĩ tới bản thân lúc trước, sau khi biết được tin tức Tuyết Hải Quan bị Trịnh bá gia phá.

Hắn lập tức ngây dại.

Lần đó, hắn vô cùng hối hận, hối hận bản thân tại sao phải biết tin tức này.

Bởi chỉ cần hắn đã biết, muốn đi ngụy trang không biết, tự nhiên sẽ để lộ ra “Dấu vết” làm ra vẻ này.

Nhưng, đối diện là Điền Vô Kính.

Đó là một tồn tại khiến da đầu người ta tê dại trên chiến trường.

Kết cục cuối cùng chính là, Điền Vô Kính nhìn ra bí ẩn phía sau dã nhân không xong, đoán trước Dã Nhân Vương đang dùng chiêu “Giấu chiêu qua trời”, dụ dỗ chủ lực dã nhân qua Vọng Giang, rồi lấy chủ lực Đại Yến đánh tan đối thủ!

-Làm sao vậy?

Trịnh bá gia nhìn về phía Cẩu Mạc Ly.

Cẩu Mạc Ly xoa xoa nước mắt, cười nói:

-Thuộc hạ chỉ cảm thấy không bao lâu, vị Niên Nghiêu đại tướng quân Sở Quốc kia sẽ trải qua nỗi đau của thuộc hạ, cố gắng vui vẻ!

Khi thấy người khác gặp xui xẻo, ngươi hơn phân nửa sẽ vui sướng khi thấy người khác gặp họa!

-Ha ha ha.

Trịnh bá gia cười.

Những người còn lại đều rất lễ phép cười theo.

-Chư vị, chúng ta, đều xem như người trong nhà, cũng tất nhiên rõ ràng trận này có ý nghĩa thế nào đối với chúng ta, tất cả bất hòa khi trước đều đáng bỏ đi.

Thử nghĩ một chút, Trấn Nam quan bị phá, tinh nhuệ phương bắc Sở Quốc bị đồ diệt, Thượng Cốc quận rơi vào bản đồ Yến Quốc.

Từ đây về sau, toàn bộ Đông Tấn chính là, của cải chúng ta.

Tràng đại thắng trăm năm trước của sơ đại Trấn Bắc Hầu, lập phủ trăm năm, đến nay vẫn là cột chống trời Bắc Phong quận.

-Trước mắt chính là thời điểm chúng ta lập cây cột đầu tiên!

Mọi người chuẩn bị lại quỳ xuống kêu khẩu hiệu, lại bị Trịnh Phàm trực tiếp giơ tay ngăn cản, nói:

-Chuyện nên làm sớ, trại nuôi ngựa phía đông kia, cần tìm thời điểm thích hợp bắt lấy, nếu không ta sợ bên kia sẽ có phòng bị. . . Lương Trình!

-Có thuộc hạ!

-Chuyện này, giao cho ngươi đi xử lý, ngươi tự mình chọn lựa một đạo nhân mã, sau khi cướp trại nuôi ngựa, nếu tất cả đều thuận lợi, lập tức phái người đến đây hồi báo ta.

-Vâng, chủ thượng.

-Chư vị còn lại, chúng ta chuẩn bị sẵn sàng đi, ta hy vọng hết thảy thuận lợi, bởi, ta muốn đi Sở đô xem phong cảnh.

. . .

Hà Xuân Lai làm xong bữa ăn, tất nhiên không có cơ hội tham gia hội nghị thuộc về trung tâm Tuyết Hải Quan.

Hắn ngồi trên bậc thang.

Bên cạnh hắn là Ngưu Đông Quan.

Ngưu Đông Quan từ trong túi móc ra một quả khô, đưa cho Hà Xuân Lai.

Hà Xuân Lai duỗi tay nhận lấy.

-Trù nghệ của ngươi, cực tốt.

Hà Xuân Lai nói.

-Hắc, hôm nay là lần đầu tiên ta nấu ăn khẩn trương như vậy, trước kia ta theo sư phụ học nghề mười năm, lần đầu tiên làm đồ ăn cho khách, cũng không khẩn trương như vậy.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!