Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1313: SẮP GẶP MẸ VỢ

Ngưu Đông Quan là người thành thật.

Cho nên khi hắn nhìn thấy Tứ Nương, mắng Yến quân bên ngoài là Yến cẩu, sau đó khi thấy Trịnh bá gia, lại quỳ xuống hô to “Quý nhân”.

Tuy nói này thiên hạ hưng vong thất phu có trách, nhưng rơi trên người đầu bếp như hắn, không biết phải gánh vác bao nhiêu.

Các quý tộc, các tướng quân, còn chưa có chết hết đâu, vẫn chưa đến lượt Ngưu Đông Quan hắn đi liều mạng.

Ngưu Đông Quan thành thật về phương diện khác, hắn cảm thấy Hà Xuân Lai rất thân thiệt, bởi hắn xem ra, Hà Xuân Lai giống hắn, cũng là đầu bếp.

-Ngươi tính toán làm sao bây giờ?

Hà Xuân Lai hỏi.

Ngưu Đông Quan đáp:

-Tồn tại.

Thế đạo gian nan như thế, chính mắt hắn nhìn thấy nhiều người chết như vậy, có thể sống sót đã là may mắn lớn lao.

-Không ngờ tới sau này, không nghĩ tới tương lai?

-Sau này không sống? Không sống, nào còn có cái gì tương lai.

Hà Xuân Lai cảm thấy lời này rất có đạo lý, rất nghiêm túc gật đầu.

-Nghĩ tạm đi, Bá gia thức dậy sớm, ngày mai cầm làm sớm, Bá gia thích ăn mì, ngươi làm một bát mỳ Sở nhân, cho nhiều hành một chút, sa tế. . . Cho thêm một ít.

-Được rồi, huynh đệ.

Sau sáng sớm hôm sau, Trịnh bá gia tỉnh lại.

Mà cùng lúc đó, Lương Trình đã điều phối binh mã tốt, đã mang theo Triệu Kỳ ra khỏi thành đi về phía đông.

Mà kho lúa trong thành, đến bây giờ vẫn chưa đốt hết, vẫn đang tiếp tục cháy.

Có điều, thức ăn hai ngày nay của binh sĩ có thể nói tương đối xa xỉ, bởi thiêu là một loại giải quyết, ăn hết, cũng là một loại giải quyết.

Đương nhiên quân đội bên mình cũng cần lương thảo, đã sớm lấy ra, nếu thật sự đốt hết hoàn toàn, đây mới thật sự “Đầu óc bị nước vào”.

Trịnh bá gia trước tiên tắm rửa một cái, lúc trước ngồi lên thuyền, điều kiện giới hạn, trước mắt nếu “Làm đến nơi đến chốn”, cần nắm lấy cơ hội hưởng thụ.

Nước tắm được Tứ Nương chuẩn bị tốt, dưới Trịnh bá gia yêu cầu, hai người cùng nhau tắm.

Sau khi đẩy cửa ra, đi vào trong viện, hít mùi tro đốt thơm thơm, kém chút nữa khiến Trịnh bá gia nghẹn lại.

Dưới bất đắc sĩ, Trịnh bá gia chỉ có thể chui lại phòng, phân phó thân vệ bên ngoài đưa đồ ăn vào.

Sớm rất, rất phong phú, Trịnh bá gia rất vừa lòng.

Sau khi ăn xong, Trịnh bá gia nhìn về phía Hà Xuân Lai, nói:

-Tay nghề Ngưu Đông Quan kia tựa hồ không tồi.

-Đúng vậy, Bá gia.

-Mang theo cùng nhau đi thôi, một đầu bếp tốt như vậy, ném đi thì đáng tiếc, để hắn học cách nấu đồ ăn Yến nhân.

-Tốt, Bá gia.

-Còn ngươi, ngươi về sau tính toán làm cái gì? Trần Đạo Nhạc nói hắn ở lại Tuyết Hải Quan giúp người mù mưu tính, ngươi không có khả năng mãi ở bên cạnh ta phụ trách nấu ăn đi?

-Bá gia, ta cảm thấy, cái này cũng khá tốt.

Trịnh bá gia lắc đầu nói:

-Nhân tài không được trọng dụng.

-Có thể làm Bá gia ăn ngon uống tốt, cũng là đại sự, nói câu trong lòng, Bá gia dám ăn cơm ta làm, ta rất. . . Bội phục.

-Có vài lời, ta tưởng người mù đã nói qua cho ngươi, nhưng, ta vẫn nói lại, trong mắt ta, kỳ thật không phân biệt gì gì Yến Tấn, có điều ta thích Yến Quốc.

Hà Xuân Lai nói:

-Thuộc hạ có thể cảm giác được.

-Nhưng ta thật sự để ý là người một nhà ta, đây cũng là điều Kiếm Thánh từng nói với ta, ta không để bụng dưới trướng ta là Yến nhân hay Tấn nhân, Man nhân hay dã nhân, thậm chí sau này còn có Sở nhân. Bọn họ nguyện ý quỳ ta, nguyện ý đi theo ta, ta coi bọn họ là người một nhà, ta sẽ bảo vệ bọn họ, trừ bỏ mạng ta, ta có thể lấy tất cả ra bảo vệ bọn họ!

Trịnh bá gia nói.

-Thuộc hạ thấy.

Trăm nghe không bằng một thấy.

Kiếm Thánh từng thủ cửa Thịnh Nhạc thành, cũng từng giết heo ở Tuyết Hải Quan.

Hắn có thể cảm nhận được phủ bá tước trên phương diện đối đã người dân, có thể nói thật sự hạ vốn gốc.

Có lẽ, theo cách nói của sử sách, đây là cách tướng lĩnh muốn thu nạp nhân tâm tranh đoạt thiên hạ, cho nên không giống đám nông dân khởi nghĩa kia trước tiên hưởng lạc, mà có mưu đồ lớn hơn.

Nhưng Kiếm Thánh và Hà Xuân Lai đều không phải người mù, bọn họ tận mắt nhìn thấy, cuộc sống sinh hoạt của bá tánh dưới phủ bá tước trị hạ.

-Ta không muốn hỏi quá khứ của ngươi, nhưng nếu ngươi nguyện ý theo ta sáng tạo ra một nơi để bá tánh an cư lạc nghiệp, không có áp bách, không có bóc lột, thậm chí, không phân biệt chủng tộc, mọi người sống hoà bình tôn trọng lẫn nhau, ta nguyện ý tiếp nhận ngươi.

-Đây là. . . Mộng sao?

-Trước nằm mơ, mới có khả năng thực hiện, thực hiện nó.

Hà Xuân Lai gật đầu nói:

-Trưa nay Bá gia muốn ăn cái gì?

-Muốn ăn đồ thanh đạm một chút.

-Tốt, Bá gia.

-Vất vả.

-Vinh hạnh.

Cơm trưa, quả nhiên thanh đạm, mà vào đêm sau, lương thảo bên kia đã bị đốt hết.

Nghe bên kia hội báo nói, không ít binh sĩ thiêu đốt, đều khóc.

Có thể hiểu được, nếu có thể, Trịnh bá gia càng muốn khuân vác đống này về.

Trừ bỏ nhóm quyền quý không biết sự đời nói “Sao không ăn thịt thay cơm?” kia, đại bộ phận người còn lại đặc biệt là những người xuất thân từ tầng lớp chót nhất, đối với thức ăn thường xuất phát ra một loại. . . Kính trọng.

Kiếm Thánh ngồi chỗ kia uống trà, cảm khái nói:

-Chà đạp lương thực.

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Phải.

Kiếm Thánh lại hỏi:

-Sở nhân vẫn còn chưa đến?

Nhánh viện binh Sở nhân gần đây nhất đến đã bị Lương Trình và Kim Thuật Khả đánh tan, nhưng Sở nhân hiển nhiên sẽ không chịu thua.

-Phỏng chừng nhanh.

Đúng lúc này, một truyền tin binh nhảy vào trong viện, quỳ sát trước mặt Trịnh bá gia đang hóng gió.

Môi hắn khô nứt, thần hình mỏi mệt, hiển nhiên mệt mỏi đến tàn nhẫn, nhưng vẫn lập tức hành lễ, nói:

-Bá gia, Lương tướng quân đã bắt lấy trại nuôi ngựa, số lượng chiến mã. . . Không dưới bốn ngàn đầu!

Trịnh bá gia cười, đứng lên, hạ lệnh:

-Truyền lệnh, phóng hỏa trong thành, đem Kinh thành này san thành bình địa cho ta!

Trịnh bá gia sửa sang lại ống tay áo.

Kiếm Thánh ngồi đối diện, mở miệng nói:

-Làm sao vậy?

Trịnh bá gia trả lời nói:

-Sắp đi gặp mẹ vợ, hơi khẩn trương!

. . .

-Trẫm, mệt mỏi.

Nhiếp Chính Vương xoa xoa chân mày.

Dùng người thì không nghi, người nghi thì không dùng, điểm này, Nhiếp Chính Vương cảm thấy bản thân không lầm, vị Hoàng Đế Yến Quốc kia dám tín nhiệm ủy hết quân quyền cho hai vị Hầu gia kia, hắn, cũng có thể tín nhiệm Niên Nghiêu như vậy.

Nhưng, theo chiến sự liên tục.

Mặt bắc Trấn Nam quan liên tục bị Yến nhân đánh phá làm cho không thể không co rút lại phòng ngự.

Làm không ít người trên triều đình và những quý tộc kia, bắt đầu chuyển biến hướng gió.

Sổ con công kích Niên Nghiêu bắt đầu trở nên nhiều hơn, người ngấm ngầm chơi xỏ không phải số ít.

Bên cạnh, Hùng Đình Sơn một bên ăn táo một bên gác chân lên, cười nói:

-Tứ ca, những tên ruồi bọ kia, kệ họ đi, cần gì để ý phiền lòng.

Nhiếp Chính Vương lắc đầu, đem sổ con trong tay ném đến một bên, thân mình hơi hơi ngửa ra sau, thay đổi tư thế thoải mái, nói:

-Hiện tại trẫm cảm thấy may mắn, may mắn bởi vị Yến Hoàng kia ngựa đạp môn phiệt, mở khoa cử, xem như hoàn toàn chặt đứt niệm tưởng của đám quý tộc Sở Quốc ta.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!