Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1314: SỞ QUÂN SẮP XẾP

Ngựa đạp môn phiệt là một cây búa lớn, khoa cử ngược lại là thủ đoạn mềm dẻo, tước đi gốc rễ của bọn họ.

Tuy nói giống Càn Quốc, lấy khoa cử làm căn bản, có điều thời gian trăm năm, những sĩ phu kia thoạt nhìn không khác những quý tộc chúng ta lăm,s nhưng nói đến cùng, đổi một nhóm người đi lên, tự nhiên một nhóm người khác sẽ đi xuống.

Nếu không phải tình huống này. . .

-Trẫm cũng rất khó trong một khoảng thời gian ngắn tụ tập tất cả những quý tộc này lên, để bọn họ xuất ra sức lực của cải.

Hùng Đình Sơn cắn táo nói:

-Không ngựa đạp môn phiệt, Cơ Nhuận Hào hắn dựa vào cái gì khai chiến đối ngoại?

Nếu Yến Quốc vẫn là Yến Quốc kia, môn phiệt san sát, lúc này đánh tới đây, dưới binh uy cường thế, nói không chừng những quý tộc này sẽ kéo dài thời gian, không xuất lực.

Cùng lắm thì Hùng thị đi Yến Kinh, ở bên cạnh Tấn Vương phủ mở một cái Sở Vương phủ, những đại quý tộc này trên đầu có một họ Cơ thôi, cuộc sống vẫn tính thoải mái.

Đương nhiên cuộc sống đại khái không yên ổn như trước đây, bọn hắn cũng quen Hùng thị trên đầu, đổi một người chủ khác, khẳng định không tiện lắm, nhưng ít ra, mọi người có đường lui.

Nếu Yến Hoàng hắn chỉ muốn nhất thống trên danh nghĩa, vậy bọn họ, thật không ngại cho hắn.

Như Vương Đình trên hoang mạc, trăm năm trước khi Vương Đình cường thịnh nhất, cũng không phải thật sự có thể khống chế tuyệt đại bộ phận bộ lạc trên hoang mạc, mà chỉ có thể hiệu lệnh bọn họ tác chiến theo cờ xì của Vương Đình.

Đây là cách làm của sói đầu đàn.

Nhưng, Yến Hoàng làm, thật sự quá quyết tuyệt.

Nguyên nhân cũng bởi bọn họ biết rõ, chờ Yến nhân tiến vào, bọn họ không phải đối tượng cần mượn sức, mà trở thành đối tượng bị đả kích.

Cho nên mới có thể nhanh chóng tụ tập bên người Hùng thị, cùng nhau phát lực chống Yến nhân.

Mâu thuẫn căn bản đã bị dẹp bỏ, mọi người cũng nhất trí, phần cò lại chỉ là việc nhỏ không đáng kể.

-Con đường tiến tới làm cường quốc ở trước mắt, trẫm, lại không có biện pháp làm được, nếu có thể, chỉ hận phụ hoàng chết sớm, làm ta mất mấy năm, nếu không, nói không chừng trẫm có thể trước Cơ Nhuận Hào, trước tiên dọn dẹp quốc nội, đến lúc đó, không phải Yến nhân đánh tới Trấn Nam quan, mà quân đội Đại Sở ta đến hỏi thăm Mã Đề sơn kia.

Ngũ hoàng tử vốn không có chút hảo cảm gì với tiên hoàng, gần như bị tiên hoàng coi như con hoang, trước mặt hắn dùng từ ngữ bất kinh cũng không có gì ghê gớm.

-Tứ ca, ngươi đây không đúng rồi, tính tình ngài quá tốt, nếu ngài sớm nói với ta một câu, nói không chừng đệ đệ có thê trước tiên giúp ngài dọn dẹp đám vô dụng kia rồi, ha ha.

Hùng Đình Sơn cười cười.

Nhiếp Chính Vương tức giận trừng mắt nhìn Hùng Đình Sơn, Ngũ đệ hắn từ khi buông bỏ về Sở đô này, trước mặt hắn càng ngày càng tự nhiên rồi.

Có điều Nhiếp Chính Vương rất thích loại cảm giác tự nhiên này.

Bởi những huynh đệ khác đều bị hắn giam cầm lại, chỉ phụ trách sinh hài tử.

-Hơn nữa, nô tài Niên Nghiêu kia, bản lĩnh đánh giặc của hắn để ta phải tán đồng, trước tiên không nói hắn cố ý hay vô tình, trận này chỉ cần Đại Sở ta căng đủ, Yến nhân hắn tất lui.

Thứ nhất, tư binh quý tộc này bị tiêu hao hết hơn phân nửa, nguyên khí hao tổn.

Nói trắng ra, vị trí Long ỷ này, tam thành danh chính ngôn thuận, bảy thành binh hùng tướng mạnh, nếu những quý tộc kia đều giống Cảnh thị, ta đây nguyện ý cung phụng bọn hắn.

Thứ hai, một trận chiến này, Tứ ca ngươi ở giữa điều hành, bên kia, lại dung hợp binh mã, sau một hồi đánh trận, tư binh hay không tư binh, sau đó tất cả đều là Sở quân ta.

-Cuối cùng, nếu trận này thắng, Tứ ca thuận thế đăng cơ, thu lại quyền lực cũng thong dong hơn nhiều.

-Mượn đao Yến nhân cắt nhọt trên người, Ngũ đệ, ngươi liều thật. Phải biết rằng, nếu đao này cắt sâu hơn một phân, tiến thêm một tấc, khả năng mạng này cũng không còn rồi.

-Thua thua, thắng thắng, vẫn phải xem mệnh, ta tin năng lực của Tứ ca, đệ đệ ta cảm thấy, bản thân không nhìn lầm. Đúng rồi, canh thịt dê Duowgn thành rất nổi tiếng, ta đã phái người đi mua, chờ lát nữa dùng thử một chén?

Nhiếp Chính Vương gật gật đầu.

-Kỳ thật, đệ đệ ta cũng biết, lần này Tứ ca gióng trống khua chiêng ra ngoài, chủ yếu giúp Niên Nghiêu kia, thứ nhất trấn an Niên Nghiêu, thứ hai, bịp miệng những tên kia. Nhưng Sở đô mới là trung tâm Đại Sở ta, Tứ ca không ở đó, lòng ta không yên ổn.

-Yên tâm, ra kinh đô và vùng lân cận, nhiều nhất lại hướng bắc đi đến nửa quận, trầm lại về kinh, chỉ muốn nói rõ cho những người đó biết, trẫm, tin tên nô tài kia, trẫm tuyệt đối không đổi chủ soái khác, làm ra loại hành động ngu xuẩn đào mồ chôn mình này.

Nếu Niên Nghiêu không thủ được Trấn Nam quan, vậy trẫm cùng lắm thì ngự giá thân chinh.

Nói một ngàn nói một vạn, kỳ thật không bằng bản thân tự đi ra.

-Nhưng người đó, trẫm kỳ thật nói lời trong lòng với bọn họ, bọn họ cũng cảm thấy Đế Vương rắp tâm, muốn nghiền ngẫm tầng ý thâm trầm, ngươi nói có buồn cười hay không?

-Ai bảo Hoàng Đế thì độc tài đây, còn không phải bởi cái này hay sao, ngay cả hiện tại đệ đệ ta nói chuyện với Tứ ca, thoạt nhìn bằng phẳng, kỳ thật vẫn phải mang theo chút cẩn thận.

-Ngươi ngứa đòn phải không?

để đọc thêm truyện khác nhắn tới zalo ⓪⑧⑥⑤①⓪⑧②⑤①

-Tứ ca thủ hạ lưu tình, ta thật sự không đánh lại ngài, ta nhận thua, nhận thua.

Hai tên này thật đúng lao vào đánh nhau.

Hùng Đình Sơn, bại.

Rất nhiều thời điểm, Hùng Đình Sơn đều không cảm thấy vị Quân Thần Đại Yến kia có gì đặc biệt hơn người, Tam phẩm Võ phu, còn dụng binh như thần?

Nhưng Hoàng Đế Đại Sở ta, vừa là cao thủ vừa có thể trị quốc đây!

Đúng lúc này, Đặng Mãn vội vã chạy vào, quỳ rạp trên mặt đất.

Không đợi Nhiếp Chính Vương mở miệng dò hỏi, trực tiếp nói:

-Vương thượng, quân phía trước báo, có một nhánh binh mã Yến nhân xuất hiện tại Vị hà, đã phá Kinh thành!

Hùng Đình Sơn trực tiếp bóp nát nửa quả táo trong tay, đột nhiên đứng lên, quát:

-Cái gì!

Thân hình Nhiếp Chính Vương cũng cứng đờ.

-Như thế nào. . . Khả năng?

Quân tình nghiêm trọng như vậy, không thể lầm.

-Kinh thành bị phá? Yến nhân làm thế nào từ phía sau đi qua?

Hùng Đình Sơn gần như rít gào nói.

Kinh thành bị mất, thế cục toàn bộ Thượng Cốc quận trong nháy mắt bị phá!

Nhiếp Chính Vương lập tức bình tĩnh xuống, nói:

-Định Thân Vương tiếp chỉ!

Hùng Đình Sơn lập tức quỳ sát xuống dưới.

-Có thần đệ!

-Lệnh ngươi hỏa tốc lĩnh quân đi về phía bắc, cần phải mau chóng thu phục Kinh thành, trẫm mặc kệ nhánh Yến quân kia làm thế nào đến, trẫm muốn ngươi hoàn toàn dập tắt họ.

-Thần tuân chỉ!

Ngay sau đó, Hùng Đình Sơn ngẩng đầu nhìn về phía Nhiếp Chính Vương, nói:

-Vương thượng, thỉnh ngài cấp tốc hồi kinh, chủ trì đại cục.

Nhiếp Chính Vương xua xua tay, nói:

-Không, trẫm phải ở Dương thành mấy ngày nữa, tin tức Kinh thành thất thủ sẽ không giấu được, trẫm không thể khiến bọn hắn hoang mang rối loạn, trẫm cần ổn định, Đại Sở này, mới có thể ổn định. Đợi mấy ngày sau, trẫm lại trở lại kinh đô.

. . .

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!