Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1315: TÌNH THẾ

Tương truyền, năm đó Hàn tướng công còn chưa vào Xu Mật viện làm tướng công, từng lấy thân phận quan văn lãnh binh đến Tây Nam xử lý Thổ Tư phản loạn, vừa mới vào trong quân Tây Nam, mời chư vị tướng lãnh vào trong nghe hắn nói về chiến sự, kỳ vọng các tướng lãnh có thể hiểu được phương châm của hắn.

Hàn tướng công từng vô số lần nhắc đến các loại khái niệm “Binh quý thần tốc” “Chiến trường thay đổi trong nháy mắt” vân vân.

Cho nên, hắn hi vọng lúc này có thể lấy thế sét đánh, quét sạch địch nhân.

Mà lúc ấy Vô Diện tướng công vẫn chưa làm đại soái cũng chưa vào Xu Mật viện, đứng trước mặt quan văn Hàn tướng công này, nói:

Cấm quân hẳn nên làm đâu chắc đấy, thận trọng từng bước, trước tiên giữ đất giữ trại, sau đó tiến hành phân hóa quân địch, chậm rãi như tằm ăn dâu.

Hàn tướng công lập tức hạ lệnh, lấy tội sợ địch phạt Vô Diện tướng công ba mươi roi.

Văn nhân dùng binh, đều theo thói quen đem chuyện phức tạp đơn giản hóa, đem chuyện cực đoan phổ biến hóa.

Hàn tướng công cảm thấy bản thân đọc thủ binh thư, văn thao võ lược, hoàn toàn không nói chơi, sớm đưa ra đối sách cấp tiến sớm ngày đem tin chiến thắng về Thượng Kinh.

Sau đó, Cấm quân đại bại.

Nhưng nguyên nhân chính là vì đại bại, cho nên Hàn tướng công ghi hận vị Vô Diện tướng công kia, nếu đại thắng, hắn nói không chừng sẽ thay đổi, trở thành một giai thoại.

. . .

-Chuyện xưa này, nghe lại, thật ra có chút thú vị.

Trịnh bá gia ngồi trên boong tàu, tay trái cầm một ly trà cười nói.

Trước mặt chính là Hà Xuân Lai kể lại chuyện xưa này.

Hà Xuân Lai kỳ thật giống Trần Đạo Nhạc, đều xuất thân từ gia tộc văn giáo, cũng coi như đọc đã mắt với những chuyện xưa kiểu này, cho nên có thể nhớ rất rõ ràng.

-Kỳ thật, trước kia, Bổn Bá cũng cảm thấy, đánh giặc, đầu tiên lấy thần cơ diệu toán đi trước, lại lấy thế lôi đình đánh lót, cuối cùng lấy hành động “Gió thu cuốn hết lá vàng” kết thúc.

Đánh chậm đánh lâu đều dành cho hạng người vô danh.

Nhưng hiện tại xem ra, trên đời này, nơi nào có cái gì thần cơ diệu toán, nơi nào có cái gì quân kỳ một trong tay, hôi phi yên diệt.

Ngay cả lần trước khi lần đầu tiên khai Tấn cách đây ba năm, Tĩnh Nam Vương tự mình nhập Càn, đi qua một chuyến.

Lần đầu tiên nhập cánh đồng tuyết, thoạt nhìn chỉ dẫn theo ba vạn Tĩnh Nam quân quét ngang, nhưng trước đó Lương Trình phải tự mình rửa sạch đường, Tứ Nương và người mù phải bố trí lương thảo đi trước.

Tĩnh Nam Vương càng tự mình mang theo ta, trước tiên đi cánh đồng tuyết một chuyến.

Vọng Giang chi chiến, Tĩnh Nam Vương bởi bực bội, cho nên không động?

Bằng không, lúc đó Thủy sư Sở Quốc thế lợi đến đâu, lợi hại thế nào, Thiết kỵ Đại Yến không đi bay qua, hắn đang đợi, chờ Vọng Giang kết băng, chờ Thủy sư Sở nhân rời khỏi Tấn địa.

-Đánh giặc, thật sự giống gánh hát tuồng, mọi người chỉ thấy được kịch hay trên sân khấu, lại quên mất mười lăm phút trên sân khấu phải trả giá bằng mười năm khổ luyện.

-Bá gia nói chí lý.

Tuy là nạn nhân, nhưng Cẩu Mạc Ly vẫn là kẻ đầu tiên vui vẻ phục tùng.

Trịnh bá gia xua xua tay, nói:

-Đây là thứ nhất, hơn nữa, quân tình truyền đi, lại hạ quân lệnh, điều động binh mã, trù bị khắp nơi, tính ta ở Kinh thành ba ngày, kỳ thật ba ngày vẫn không đủ.

Nhưng sau khi làm thịt nhánh viện quân Sở nhân đầu tiên đến, nhánh Sở quân thứ hai từ đầu đến cuối vẫn chưa xuất đầu lộ diện.

Ba ngày khả năng trong mắt Hàn tướng công đã đủ biến đổi ngàn cân treo sợi tóc và thay đổi trong nháy mắt, nhưng ở chỗ này, ba ngày thật sự chỉ dư ra thôi.

-Ta có thể bảo đảm, kế tiếp quân ta đi về phía nam, phía trước khả năng xuất hiện một ít nhiễu loạn, nhưng đại khái, vẫn là một mảnh đường bằng phẳng, Sở nhân giữ gìn đường sông này rất khá, vừa lúc lợi cho chúng ta đi thuyền.

Cái này ngược lại không phải chỗ Trịnh bá gia tự tin mù.

Mà bởi, thứ nhất bản thân tập kích bất ngờ Kinh thành, Sở nhân căn bản chưa từng dự đoán được, nếu đây là cố bố nghi trận hoặc gậy ông đập lưng ông. . .

Nói thế nào đây, nhánh binh mã của Trịnh bá gia khả năng đã không chiếm được tòa Kinh thành chứa đầy lương thảo kia.

Sở nhân đã mất tiên cơ, cũng đại khái sẽ không dự đoán được sau khi bản thân tập kích bất ngờ Kinh thành thành công, không cố thủ khu vực chiến lược này, mà tiếp tục lựa chọn đi về phía nam.

Kỳ thật, lui một bước mà nói, tính bên trong Sở nhân có người kinh tài tuyệt diễm, thập phần hiểu biết hắn, sau khi thu được tin tức Kinh thành bị tóm lấy phán đoán hành động mạo hiển này của hắn, thuyết phục các đại lão trên triều đình tin tưởng vào phán đoán của hắn.

Chờ xong lại bố trí xuống, điều binh trước tiên chặn đường, cũng đều yêu cầu thời gian.

Công thêm Thủy sư Sở nhân, một bộ phận chủ lực ở vùng Mông sơn, cũng chính là phía sau Trịnh bá gia, một bộ còn lại ở phía thủy vực phía tây nam Sở Quốc, căn bản ngoài tầm với chiến trường này.

Cái này đã không phải cái gì dương mưu âm mưu.

Chỉ là trò chơi “Thi chạy” thuần túy.

Thời gian tồn tại khách quan và khoảng cách hạn chế chỗ này, cộng thêm tính năng động chủ quan của ngươi.

Cho nên, nam hạ Sở đô, tất nhiên đi đến nơi, nhưng vấn đề ở chỗ, ngươi nam hạ thoải mái là thoải mái, tất nhiên uy danh đại chấn, nhưng khả năng, sau khi ngươi đến đó. . . Không về được.

Vẫn là câu nói kia, nếu dưới trướng đều là kỵ binh, Trịnh bá gia hoàn toàn có thể lợi dụng kinh nghiệm tác chiến dày dạn của Lương Trình, đánh lượn vài vòng trong Sở Quốc, nhưng hiện tại, bốn chân biến thành hai cái đùi, đã không còn nhanh nhẹn.

Nhưng, chuyện sau này, ai biết được.

A Trình ở lại Thượng Cốc quận, tiếp tục kiềm chế và tập kích quấy rối Sở nhân.

Bản thân Trịnh bá gia nam hạ Sở đô cũng vì hấp dẫn lực chú ý của Sở nhân, tạm thời để nơi này vô lực hoặc không quá chú tâm đầu nhập và tiếp viện cho đại quân Sở nhân phía bắc.

Xét đến cùng, vẫn tận lực đem tác dụng chiến lược của nhánh binh mã này phát huy đến hết mức mà thôi.

Bản thân có thể làm đến cực hạn, chẳng sợ mạo hiểm thâm nhập.

Bởi lâu dài ăn ý tới nay, lâu dài tín nhiệm đến nay, nói cho Trịnh Phàm, ngươi chỉ cần đem Tĩnh Nam Vương giao cho nhiệm vụ của ngươi, hoàn thành tốt.

Như vậy, Tĩnh Nam Vương sẽ không làm ngươi thất vọng.

Huống chi, bản thân còn vượt mức hoàn thành.

Rốt cuộc, vai chính, từ trước đến nay sẽ không làm ngươi thất vọng.

Cẩu Mạc Ly nói:

-Bá gia, qua hai ngày, đội tàu chúng ta hẳn có thể đi đến Tây Phong độ, thuộc hạ kiến nghị, chúng ta ở nơi đó cập bờ rời thuyền.

Tây Phong độ, ở vị trí giao giới giữa Vị hà và Điều giang, nơi đó miễn cường xem như phạm vi lân cận giữa kinh đô và vùng lân cận.

Tiếp tục đi xuống Điều giang, trực tiếp đến cửa Sở đô, nghe thì rất khí phách, nhưng chỉ dừng đến đây thôi, kế tiếp, rất có thể rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Rốt cuộc, nếu chiến mã chạy băng băng đến đây, nói không chừng có thể mang đến hiệu quả “Xuất bất kỳ ý”, lại tưởng tượng Sở nhân bị “Càn hóa”.

Sáng tạo ra mộng đẹp tiến thẳng vào Sở đô.

Nhưng vấn đề ở chỗ, sau khi đội tàu tiến vào Điều giang, chỉ cần một Phong hỏa đài bốc lên cũng đủ để Sở đô nhận được cảnh báo, căn bản sẽ không cho ngươi thực hiện giấc mơ kia, trừ phi anh vợ hắn bị dọa sợ nằm liệt giường, cho rằng tận thế buông xuống, trực tiếp đi ra đầu hàng.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!