Nhưng nghĩ thế nào, anh vợ hắn dều không phải loại người kia.
Nếu tên kia thật sự nhát gan như chuột nhát. . .
Trịnh bá gia sẽ cảm thấy trên mặt không ánh sáng, cảm thấy Hùng Lệ Tinh không thơm nữa.
-Tây Phong độ, cũng quá sớm, lại hướng về phía trong một chút, ta không muốn lao thẳng đến tường thành, nhưng tốt xấu cũng phải nhường hơn vạn binh sĩ chúng ta, nhiều mặt Hắc Long kỳ như vậy, kinh đô Sở Quốc và vùng lân cận kia không thể không. . .
Phiền Lực ngồi bên cạnh cười ngây ngô nói:
-Không thọc ti, chỉ mơn chớn.
Trịnh bá gia có chút bất đắc dĩ nhìn Phiền Lực liếc mắt một cái, cuối cùng, không thể không gật gật đầu nói:
-Lời thô ý không thô.
Đụng vào chỗ ngứa của Sở nhân là tốt nhất, để Nhiếp Chính Vương tụ tập binh mã về Sở đô, lực lượng Trấn Nam quan bên kia tự nhiên sẽ bị suy yếu nhiều.
-Khả năng chúng ta sẽ ngừng chỗ đó? Vị trí không khác lắm, tiến, có thể lao đến Sở đô, lui, hướng bắc, có thể đến Tà Dương quận Sở Quốc, hướng đông, nhập Tư Lâm sơn, hướng tây càng tiện, lại nhập Trường Khê quận, mà Trường Khê quận chính là địa bàn của Bạch gia, Đằng giáp binh bị chúng ta tiêu diệt tại Ương Sơn trại kia chính thuộc về gia tộc này.
Cẩu Mạc Ly tinh tường biết mục đích Trịnh bá gia.
Đó chính là đạt được ý đồ chiến lược, đồng thời tận lực bản toàn bản thân.
Cho nên hắn cần thiết kế một vị trí an toàn, khi đối mặt với Sở quân vây quanh, bên ta có thể thong dong lượn đi.
Trịnh bá gia trầm ngâm một chút, nói:
-Có thể.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia lại hỏi:
-Nghe nói Dương thành có món thịt dê rất ngon hay không? Nghe tên như ý nghĩa.
Cẩu Mạc Ly có chút xấu hổ, nói:
-Thuộc hạ không biết.
Người ta đi điều tra chiến lược, sao có thể nhân tiện đi điều tra món ăn vặt địa phương?
Quăng tám sào cũng không tới a!
Hà Xuân Lai nói:
-Ngưu Đông Quan nói với thuộc hạ, canh dê Dương thành nổi tiếng thơm ngon.
Trịnh bá gia duỗi tay chỉ chỉ, nói:
-Ân, đến lúc đó đến thử một chén.
Nói xong, Trịnh bá gia lại cười nói:
-Nếu con rể đến cửa, gia đình mẹ đẻ vợ tất nhiên đến thết đãi, làm hết nghĩa tận tình. Đáng tiếc, ta sợ, vẫn tiếc mệnh!
. . .
-Rời thuyền, mau, mau, mau!
Giáo úy lớn tiếng kêu gọi, Quách Đông và Hứa An nhanh chóng chạy vội xuống thuyền.
Cái này không thể so với bến tàu lúc trước ở Kinh thành, mọi người thảnh thơi lên bờ, Thủy sư Sở nhân đã tới kinh đô và vùng lân cận, cho nên vì để bảo hiểm, đội tàu lựa chọn từng nhóm từng nhóm rời thuyền.
Thứ nhất, có thể tận lực tăng cường hiệu suất, thứ hai có thể nhanh chóng trải rộng tăng tầm nhìn.
Không quan tâm rải quân đội như rải đậu có khiến “Năm bè bảy mảng” không, nhưng ít ra sẽ không xuất hiện tình huống cùng nhau rời thuyền bị đối phương tập kích.
Đối với Yến quân quen với việc tác chiến kỵ binh, dựa vào hai chân di chuyển thật sự không quen.
Nhưng rốt cuộc lần trước công thành chiến đã quen rồi, từng bước rèn luyện ra, đồng thời, rốt cuộc là tinh nhuệ, năng lực thích ứng với hoàn cảnh tự nhiên không phải nghi ngờ.
-Mau, mau, đuổi kịp!
Một người tiên phong chạy vội về phía trước, Quách Đông, Hứa An và một đám giáp sĩ cùng nhau chạy về phía trước.
Kỳ thật hiện tại bọn họ cũng không biết bản thân đang ở đâu, nhưng đại khái rõ ràng, đám người này đã tiến vào chỗ sâu trong Sở Quốc.
Hoàn cảnh lạ lẫm mang cho bọn họ không phải sợ hãi và áp lực, ngược lại là một loại kích thích khác thường.
Trước đó vài ngày, mấy chục vạn đại quân binh mã các lộ Đại Yến đều vùi đầu công thành, có thể nói là ăn đủ khổ.
Khi đó mỗi ngày rất nhiều binh sĩ đều trở về doanh chửi rủa: Chờ lão tử gõ nát mai rùa của các ngươi, nhất định phải đốt giết đánh cướp vân vân.
Hiện tại, bọn họ đã làm được.
Chủ lực Yến quân vẫn còn ngoài Trấn Nam quan phân cao thấp với tường thành, còn bọn hắn, đã đi đến chỗ tim gan của Sở Quốc, làm sao không hưng phấn?
Nói đến cùng vẫn chưa ăn khổ chưa biết mùi đời, một trận chiến cướp Kinh thành kia, thắng quá mức dễ dàng, thiêu đốt kho lúa mất hai ngày đêm, cũng coi như hả dạ.
Trước mắt nếu bị làm nhục hai lần, lại một mình bên ngoài, vậy sĩ khí, tất nhiên sẽ “Lả tả” xuống rớt.
Đến lúc đó, ngươi lại tinh nhuệ đến đâu, thời điểm cảm xúc chết trận tha hương, thi cốt đất khách quê người, vân vân bao phủ toàn quân, nên tan thế nào chỉ là vấn đề thời gian.
Cho nên, từ xưa đến nay, điển hình một mình thâm nhập trận địa địch nhân rất nhiều, tựa hồ cũng xuất hiện rất nhiều trận kinh điển điển hình, nhưng tỷ lệ thành công rất thấp.
Nguyên nhân gọi đây là hành động quân sự mạo hiểm, bởi hầu hết đều bị tiêu diệt, chết trận.
Năm đó Trịnh bá gia từng đi theo Lý Phú Thắng cùng nhau nam hạ, hai trấn Trấn Bắc quân Lý Phú Thắng, Lý Báo chỉ huy.
Lý Báo phụ trách lôi kéo, Lý Phú Thắng trực tiếp vượt qua Biện hà, tiến thẳng đến dưới thành Thượng Kinh.
Vứt bỏ nhân tố chiến lược không nói, nguyên nhân Yến quân có thể kiên trì được, một đường tiến đến ngăn chặn Càn quân.
Bởi, Yến quân có thể lần lượt mà đánh tan bọn họ, dùng từng hồi chiến sự thắng lợi, vuốt phẳng loại sợ hãi và bất an một mình thâm nhập này, dùng hình ảnh Càn nhân không ngừng tan tác, bổ sung cho sĩ khí không ngừng xói mòn này của bản thân.
Cho nên, quan trọng nhất. . . Vẫn không thể bại!
Trịnh bá gia xuống boong tàu, bên người hắn có thân vệ vây quanh, Kiếm Thánh đứng bên cạnh người.
Phía trước cỏ lau rậm rạp, mang theo một loại uy hiếp có thể đánh úp tới đây bất kỳ lúc nào.
Nếu nhà thơ ở đây, có lẽ có thể viết xuống những đau thương không thể hiểu.
Chỉ tiếc tuy Trịnh bá gia luôn thích làm ra vẻ, lại không phải rất thích viết thơ hoặc sao thơ.
Ngược lại làm một quân nhân, khi giày dẫm lên mặt đất lầy lội này, trong lòng không khỏi sinh ra một loại cảm khái.
Nếu đổi thành ngày thường, bản thân lãnh kỵ binh nhanh như điện chớp, tuyệt đối sẽ không chạm vào loại khu vực này.
Bởi khu vực cỏ lau rậm rạp bùn đất lầy lội dễ biến thành nơi thương vong thê thảm cho phương kỵ binh.
-Tứ Nương.
-Chủ thượng.
Tứ Nương mặc áo choàng đen, mặc giáp da, đứng phía sau chủ thượng.
-Ta cảm thấy kiểu dáng giáp trụ cho thân vệ, không đủ tươi sáng.
-Trở về rồi đổi.
Trịnh bá gia vừa lòng lộ ra nụ cười, gật gật đầu:
-Tốt.
Kiếm Thánh một bên cố không để biểu tình gợn sóng, bởi hắn đã quen với loại ảo tưởng tinh thần khi gặp đại sự này của Trịnh bá gia.
Cái này đại khái là cách nhìn cuộc sống bất đồng.
Trịnh bá gia và nhóm Ma Vương xem ra, theo đuổi tinh xảo vốn là một loại tôn trọng với cuộc sống.
Nguyên bản một trấn của Cao Nghị xem như đội thân vệ của Trịnh bá gia, nhưng Trịnh bá gia cảm thấy, sau trận chiến này, địa bàn hắn lớn hơn nữa, quyền thế cũng lớn hơn nữa, cần sửa lại.
Còn sửa cụ thể thế nào, không phải yêu cầu cân nhắc.
Lúc này cục diện chiến trường đã bị bày ra.
Dương thành rốt cuộc thuộc về khu vực phụ cận Sở đô, tự nhiên giàu có trù phú không thể chê.
Đương nhiên, loại dồi dào này khả năng không liên quan lớn đến tầng chót, nhưng nơi này hẳn rất nhiều phú hộ.
Cho nên tồn lương, trân bảo, tơ lụa, mỹ tì, tất nhiên không có khả năng thiếu.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long