Tư Đồ gia bị bại bởi Tư Đồ gia là Hoàng Đế hữu thực vô danh, hơn nữa, lúc trước nguyên bản Tư Đồ Lôi cố ý để Thành Quốc trở thành nước phụ thuộc của Yến nhân, lúc ấy dã nhân và phản quân đã đánh qua Vọng Giang gần đến Dĩnh Đô, sau khi để lại cô nhi quả phụ, chiến thắng loạn đảng này lần cuối, hắn đã mất.
Mà Nhiếp Chính Vương trên tường thành lại không thể trực tiếp khuyên Bình Dã Bá phản chiến.
Bởi nghĩ như thế nào, vào lúc này Bình Dã Bá đều không cần thiết làm vậy.
Nếu hắn nguyện ý, lúc trước khi hai người ngồi cùng xe ngựa, hắn hoàn toàn có thể quỳ xuống, cưới công chúa, phong “Yến Vương”, nói chung Nhiếp Chính Vương hẳn cũng nguyện ý.
Đến nỗi nói cái gì “Phong công hứa nguyện”, thật không thích hợp.
Bởi Nhiếp Chính Vương đã bị quân đội Trịnh bá gia vây quanh, nói đến cái này, thật mất mặt!
Chỉ là, sau khi tạm thời ngừng gọi, Trịnh bá gia vẫn chưa đã thèm.
Danh vọng Trịnh bá gia đặt ở Yến Quốc rất lớn, cái này có công lớn của các tiên sinh kể chuyện trong quán trà.
Bởi Trịnh bá gia cung cấp cho bọn họ rất nhiều tư liệu sống động, không cần thêm nếm gì, câu chuyện đã đủ thú vị rồi.
Đây có thể nói là đã làm sẵn đồ ăn, chỉ cần hâm nóng là có thể dùng luôn rồi.
Mà bản thân Trịnh bá gia, cũng cảm thấy, cứ như vậy kết thúc công việc này. . . Có vẻ hơi nhạt nhẽo.
Nhưng cố tình lại không có việc gì để làm.
Ai, không thú vị!
Có điều nghĩ lại, bản thân hắn đã làm đủ tốt rồi, phải biết “Đủ”.
-Truyền lệnh xuống, dựng trại đóng quân.
Cẩu Mạc Ly lập tứ nói:
-Bá gia, tuy binh lực chúng ta nhiều hơn trong thành, nhưng nếu trong thành muốn phá vây mà nói, chúng ta rất khó hoàn toàn cản lại được.
-Không cần thiết.
Trịnh bá gia duỗi tay chỉ chỉ phía trước tường thành Dương thành.
-Chúng ta ở chỗ này vây quanh Nhiếp Chính Vương Sở Quốc với vây toàn bộ thành này, kỳ thật không có gì khác nhau.
Trịnh bá gia biết anh vợ hắn không tầm thường, nếu thật sự muốn phá vây mà nói, chỉ cần bắt lấy một cơ hội, cố ý bố nghi trận, lấy một đường là chủ, vẫn có khả năng thành công rất lớn.
Thành công hay không, không quan trọng, dù sao Trịnh bá gia đã đạt được mục đích, tính anh vợ hắn có thể phá vây thoát ra ngoài, hắn muốn điều động binh mã và hạ Thánh chỉ cũng cần một khoảng thời gian.
Trong thời gian này, tính viện quân các lộ biết chạy về đây cũng vô dụng, tính cả nhận được Thánh chỉ không cần cứu viện.
Nhưng, ai dám thật sự không tới?
Tính Hoàng Đế không cần ngươi tới, ngươi cũng phải đến.
Đây là thái độ!
Chờ sau khi viện quân Sở nhân đến, Trịnh bá gia cũng tính toán rời đi, rời đi đến đại trạch, xem ngươi có thể tiêu diệt ta hay không?
Ngươi không tiêu diệt ta, ta trở ra chơi ngươi một cái, ngươi tới tiêu diệt ta, được, ta đây tiếp tục lui, xem ngươi có muốn tiêu diệt ta hay không?
Bản thân Trịnh bá gia cân nhắc một chút, lần này bên ta không phải kỵ binh, cũng không có khả năng đi đường thủy.
Bởi đi đường thủy nếu không có tính bất ngờ, ngược lại sẽ hạn chế tốc độ, thật sự bị Thủy sư Sở nhân ngăn chặn, đến lúc đó đành bó tay rồi.
Ngược lại đại trạch, nơi đó nguyên bản không thích hợp kỵ binh hoạt động, hiện tại, thật ra lại thích hợp để Trịnh bá gia tiến hành xê dịch và dời đi.
-Chủ thượng, nếu không, chờ vào đêm, để ta mang theo vài người đến sờ một chút?
Tiết Tam xung phong nhận việc.
Trịnh bá gia lắc đầu, nói:
-Quá mạo hiểm, không cần thiết. Đúng rồi, thông báo mấy nơi khác, đi phụ cận nơi này tìm kiếm dược liệu, hết thảy tận lực tích góp quân nhu.
-Vâng, chủ thượng.
-Tứ Nương, dựng cái lều trại, ta ngủ một lát.
. . .
Trên tường thành Dương thành, ngũ Phượng kim kỳ vẫn đứng sừng sững nơi đó.
Nhưng bản nhân Nhiếp Chính Vương, đã xuống tường thành.
-Vương thượng, mạt tướng có thể an bài phá vây cho Vương thượng, mạt tướng thề sống chết bảo hộ ngài giết ra ngoài.
Một độc nhãn tướng quân quỳ sát trước mặt Nhiếp Chính Vương, vỗ vỗ bộ ngực nói.
Nhiếp Chính Vương lắc đầu, nói:
-Không cần, dù sao em rể trẫm cũng không tính toán công thành, hắn đang đợi viện quân Đại Sở ta tới đây mới đi, chúng ta, cứ như vậy ăn ý cho thỏa đáng. Nói đến cùng, việc nơi đây chỉ đến thế, tất cả phải xem Đình Sơn có thể thu phục Kinh thành lại hay không?
-Vương thượng, núi cao lở trước mặt không biến sắc, để lão thàn khâm phục.
Một lão thần tóc bạc mở miệng nói.
-Được rồi được rồi, lão thượng thư không cần trêu trẫm, để tình huống tới một bước này, trẫm không muốn quân đội đến đây giải vây, cái này là trẫm thất trách.
-Vương thượng, lời này sai rồi, lão thần đúng là thấy quốc sự nhiều gian khó, nội có tai hoạ ngầm, ngoại có cường địch, mới may mắn Đại Sở ta, có thánh quân.
Năm đó Tiên Hoàng Đại Sở ta gây dựng sự nghiệp, bị Tang nhân vây khốn không biết bao nhiêu lần, đến cuối cùng không phải đều từng bước một tiến tới, thành lập cơ nghiệp Đại Sở ta sao?
-Quốc gặp nạn, cố nhịn qua là được, đây đơn giản là bốn chữ, đa nạn hưng bang.
-Hiện tại trẫm, thật sự không cần nghe cái này, cũng không cần thiết nghe cái này, chật vật đến chật vật đi
-Vương thượng, đợi Định Thân Vương trở về, cục diện này, sẽ phá!
Ngày hôm trước Hùng Đình Sơn vừa suất quân rời đi, cho nên nơi này mới hư không, bị chắn ở Dương thành.
Nếu Hùng Đình Sơn có thể kịp thời phản hồi, nơi này cũng tự nhiên được giải vây.
Số lượng Yến quân từ đầu tường quan sát cũng có thể rõ ràng, cũng không nhiều lắm.
Nhiếp Chính Vương cười cười, nói:
-Lúc trước Yến quân xuất hiện, trẫm phái ra một đội ngũ phá vây đi ra ngoài, mang đi ra ngoài ba đạo ý chỉ, một đạo, là báo cho Độc Cô trụ quốc, cảnh ngộ hiện tại của trẫm. Một đạo, cho Thái Hậu, nhờ bà giúp ta trấn an triều đình. Một đạo là đưa cho Ngũ đệ, để hắn không cần quay lại đây, lấy Kinh thành trấn an Trấn Nam quan trước.
-Cái này. . .
-Kỳ thật, cũng khá tốt.
Nhiếp Chính Vương thuận tay cầm lấy một quyển sách, gọi là “Phương lược chính trị” của Tư Mã tướng công Càn Quốc.
Tư Mã tướng công nuôi dưỡng danh vọng nhiều năm, hắn mất thời gian mười năm, biên soạn được quyển sách này, sau đó gia nhập Xu Mật viện, đứng hàng tế chấp.
Ba năm trước đây, Yến quân nhập Càn, một đường đánh tới dưới thành Thượng Kinh, Càn Quốc chấn động.
Sau khi Yến quân rơi đi, quan gia Càn Quốc nhân đây quét dọn triều đình, hơn phân nửa tướng công thoái vị, Tư Mã tướng công cũng thoái vị về quê.
“Phương lược chính trị” này đúc rút bài học từ xưa cộng thêm phân tích chuyên sâu, khuyên bảo Hoàng Đế nên chấp chính thế nào mới có thể làm yên ổn thiên hạ.
Nhiếp Chính Vương cảm thấy, quyển sách này vẫn rất đẹp, Đế Vương, hẳn nên xem nhiều.
Chẳng qua, ngược lại, người tầm thường đọc sách này, sau đó sẽ “Thì ra là thế”.
Nhiếp Chính Vương cũng “Thì ra là thế”, không trách được tại sao Càn Quốc đất rộng người đông, lại suy sụp như vậy.
Thì ra là thế.
May bởi của cải Càn nhân rất dày, coi như miệng ăn núi lở, từng bước một tiêu hao, cũng có thể chống đỡ thật lâu thật lâu, nếu không, mấy năm trước nhóm tướng công đứng đầu triều đình Càn Quốc kia, nếu đặt tại Sở Quốc, bây giờ Đại Sở đã tiêu rồi.
Nếu đặt ở Yến Quốc, khả năng, đã sớm bị Yến Hoàng kia chém đầu cả nhà rồi.
Nhiếp Chính Vương nhìn nhìn, thường thường có thể hiểu ý, duỗi tay đặt một mứt vào trong miệng, chậm rãi nhai.
Bốn phía, không ai dám đi quấy rầy Nhiếp Chính Vương.
Nhìn đại khái sau nửa canh giờ, Nhiếp Chính Vương buông sách, cười cười.
-Phần mứt này chuẩn bị một phần, mang một phần cho em rể trẫm ngoài thành đi.
-Vâng, Vương thượng.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long