Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1323: LẤY RƯỢU

- Không gọi Bá gia dậy?

Cẩu Mạc Ly nhỏ giọng nói.

-Không cần, để chủ thượng nghỉ ngơi.

Tứ Nương cầm một ít mứt, bắt đầu ăn.

Cẩu Mạc Ly liếm liếm môi, cũng lấy một cái ăn hai miếng, ngon ngọt, mang theo hương vị, rốt cuộc đây là đồ vật Hoàng gia.

-A Minh, ăn không?

Tứ Nương hỏi A Minh.

A Minh lắc đầu, mở ra túi rượu, uống một ngụm.

Tứ Nương đưa phần mứt còn lại cho Cẩu Mạc Ly, ngay sau đó, bắt đầu đứng dậy đi dò hỏi tình huống thu thập dược liệu bên kia, nếu số lượng không đủ còn phải đi bên ngoài cướp bóc.

Bởi đây làm chuẩn bị tiến vào đại trạch, dưới loại hoàn cảnh này, người không quen thuộc khí hậu địa phương, rất dễ dàng sinh bệnh.

Cẩu Mạc Ly đưa ít mứt đến chỗ Kiếm Thánh, nói:

-Ăn một chút?

Kiếm Thánh đang ngồi khoanh chân xếp bằng đả tọa, không mở mắt, chỉ khẽ lắc đầu.

Cẩu Mạc Ly dứt khoát ngồi xuống, bản thân tiếp tục ăn.

Sắc trời, đã đen xuống, đại quân đã dựng trại.

Một nửa nghỉ ngơi, một nửa canh gác.

Nói thật phòng bị không tính nghiêm ngặt, nhưng theo điều kiện trước mặt, cũng chỉ có thể làm đến một bước này.

Thám tử bên ngoài không phát hiện dấu hiệu Sở quân di chuyển về phía này, cho nên trước mắt xem xét, nơi này vẫn rất an toàn.

Cẩu Mạc Ly ăn ăn, rốt cuộc ngừng ăn, ngán!

Lại quay đầu lại nhìn lều trại chỗ Trịnh bá gia, ngủ từ trưa đến bây giờ, Trịnh bá gia thật đúng là. . .

-Thầm thì. . . Thầm thì. . . Thầm thì. . .

Bầu trời truyền đến tiếng kêu.

Kiếm Thánh mở bừng mắt.

A Minh đứng lên, ngẩng đầu, nhìn lên phía trên.

Bầu trời có một con chim, mà con chim này hình như chỉ có một con mắt, đang nhìn về phía này.

A Minh sửa sang lại quần áo một chút, đi đến trước lều trại của Kiếm Thánh, nói:

-Ngài ở chỗ này bảo hộ chủ thượng, ta đi xem con chim kia.

Kiếm Thánh gật gật đầu,

A Minh xoay người, đi về phía ngoài doanh trại, rất nhanh thân hình hắn biến mất nơi xa trong bóng tối.

-Hình ảnh này, có chút đẹp.

Cẩu Mạc Ly nhỏ giọng nói.

-Không đúng, hẳn bóng dáng này, bầu không khí này, đẹp!

Khóe miệng Kiếm Thánh lộ ra ý cười.

-Ngươi cười cái gì mà cười!

Cẩu Mạc Ly cố ý làm bộ dáng bực tức.

Kiếm Thánh không nói, nhưng trong lòng lẫn nhau rõ ràng.

Cẩu Mạc Ly lại nói:

-Hiện tại ta mới rõ ràng, Bá gia và mấy vị tiên sinh kia, bọn họ hẳn có một loại tương đồng, cho người ta cảm giác như vậy khi nói chuyện và làm việc.

Tỷ như rõ ràng chỉ có ngoại địch nhìm trộm nơi này, ngươi đi xua đuổi hoặc đi bắt giữ, đều có thể, lại cố tình sửa sang quần áo một chút, khi đi ra ngoài, lại cố ý tạo tiết tấu.

-Không chỉ thế này.

Kiếm Thánh lắc đầu nói.

-Còn có cái này?

Cẩu Mạc Ly cảm thấy rất hứng thú, bởi hiện tại sự nghiệp của hắn trong cái vòng này, hắn đang nỗ lực dung nhập vào.

Dùng cách nói của Bá gia, coi như sau này bọn họ thất bại, bọn họ tìm một địa phương không ai nhận thức mở khách điếm, nguyện ý mang Cẩu Mạc Ly đi.

Kiếm Thánh rất muốn nói chính là, tựa hồ nhóm người này tu luyện một loại công pháp giống nhau, mỗi lần Trịnh bá gia thăng cấp, không bao lâu những người khác đều sôi nổi lên cấp.

Cái này tuyệt đối không phải trùng hợp, hơn nữa mấy vị tiên sinh kia cũng không giống như cố tình áp chế tu vi tránh đả kích lòng tự trọng của Trịnh bá gia.

Cái này vẫn không cách nào giấu được hai mắt của Kiếm Thánh.

Nhưng, phương thức tác chiến của bọn họ, tỷ như khờ ngốc Phiền Lực kia, Kiếm Tỳ từng nói với hắn, kiếm thức hắn dạy cho nàng, tên ngốc kia chỉ cần nhìn một lần, đã có thể trực tiếp vũ xuất kiếm ý.

Không phải một chút kiếm ý đơn giản như vậy.

Đây là ý cảnh!

Thật khó tưởng tượng, tên thô lỗ nói chuyện thành thật kia, trên chiến trường thích mặc giáp như lon sắt, múa may rìu lớn, trên phương diện tu luyện này, lại có thiên phú kinh người như vậy.

Chẳng qua, những lời này, Kiếm Thánh chỉ chôn dưới đáy lòng, không nói cho Cẩu Mạc Ly biết.

Tuy hiện tại hai người này có thể ngồi bình an chỗ này, tuy rằng đệ nhất trấn Tuyết Hải Quan đều là dã nhân, nhưng phòng bị sâu nhất, vẫn cần phải có.

-A, lại giả vờ thần bí.

Cẩu Mạc Ly đứng lên, vỗ vỗ ống quần, nói:

-Ta đi tuần đây.

. . .

-Uy.

Dưới màn đêm, thân ảnh Tiết Tam xuất hiện bên cạnh người A Minh.

A Minh ngừng lại, có điều không phải bởi Tiết Tam, mà vào lúc này, con chim kia, biến mất.

-Ta đoán được, ngươi muốn đi ra.

Tiết Tam cười nói.

A Minh cởi bỏ cúc tay áo.

-Cần hoạt động rồi.

Từ khi vào chiến trường đến nay, hắn chỉ biết giúp chủ thượng chắn mũi tên, rất buồn tẻ, cũng rất nhạt nhẽo.

Nhưng trách nhiệm này, hắn không cách nào đùn đẩy, một bởi nguyên nhân huyết thống hắn, sau khi ăn mũi tên có thể chậm rãi khôi phục, thứ hai là, những người khác đều có nhiệm vụ riêng trên chiến trường.

Lương Trình chỉ huy, Phiền Lực xung phong, Tiết Tam do thám.

Bản thân hắn tựa hồ chỉ biết làm tấm chắn di động.

-Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ biến thành một con dơi, trực tiếp bay lên đi, cắn chết con chim kia, lúc này mới có cảm giác.

Đôi tay Tiết Tam mở tay ra, đặt bên cạnh người, múa may vài cái, nói:

-Không đúng, hắn biến thành một đàn dơi, che lấp trời đất.

A Minh lười phản ứng hắn.

-Ta nói, muỗn ta hỗ trợ sao?

-Không đánh lại, ta sẽ trở về, nếu đánh thắng, ta sẽ giết hắn.

-Vậy ngươi cố lên nha.

Tiết Tam ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mũi giày, nói:

-Chờ lát nữa ta vào Dương thành sờ sờ thử xem.

-Chủ thượng nói qua, không cho ngươi đi.

-Mẹ nó, ta đây vô cùng nhàm chán, coi như biết trong thành bên người tên Hoàng Đế kia có rất nhiều cao thủ, thế mới kích thích, hắc hắc. Lúc trước, ta nơi nào xem như Ma Vương, chỉ có thể xem như bảo mẫu. Hiện tại, thực lực khôi phục một ít, chủ thượng cũng càng ngày càng có bộ dáng của chủ thượng, ta đây có thể buông thả chơi một chút.

A Minh nhắc nhở nói:

-Chú ý một chút, đứng treo.

-Đây là lời ta nên nói với ngươi.

Nói xong, Tiết Tam hơi thương cảm, nói:

-Ngươi nói xem, nếu trên đời này không có quân đội, không có Thiết kỵ, thì tốt biết mấy, mọi người lưu hành chém giết đơn độc, chúng ta tự nhiên chiếm nhiều ưu thế.

-Tâm thái này của ngươi, không được.

-Được rồi, trước hửng đông phải trở về, ta đây đi trước.

Thân ảnh Tiết Tam biến mất.

Thầm thì. . . Thầm thì. . . Thầm thì. . .

A Minh ngẩng đầu.

Trên bầu trời, con chim kia tựa hồ sau khi bay một vòng, lại bay ngược trở về.

A Minh nhắm một mắt lại, cảm thụ một chút, ngay sau đó, đi về hướng tây bắc.

Đúng lúc này, phía trước xuất hiện một đội kỵ binh, số lượng không nhiều lắm, cầm đầu chính là Kim Thuật Khả.

-Minh tiên sinh, ngài muốn đi đâu?

Kim Thuật Khả hỏi.

A Minh lập tức đi qua đám người Kim Thuật Khả.

Sau đó cầm túi rượu, nói:

-Lấy rượu đi!

. . .

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!